Tất cả
Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi
Cái này có thể gọi là nghiệt duyên sao? Không! Cái này cũng chẳng biết nên gọi nó là gì. Cái này gọi là oan gia sao? Không! Nếu là oan gia, bà đây sẽ nhất quyết không dây dưa! Cái này gọi là bất đắc dĩ sao? Cái này cũng có thể được coi là như vậy đi! Cô không phải là gái làng chơi! Ngủ qua đêm với nhau, lão đàn ông xấu xa kia trực tiếp rũ bỏ trách nhiệm sao? Khốn kiếp! Ôi mẹ ơi đau chết cô rồi! Anh ta thật chẳng khác nào một con thú hung mãnh xâm nhập vào trong cơ thể cô, nhưng là...


Con mẹ nó chứ! Bà đây bị anh ta hành hạ cả đêm, vậy mà anh ta chỉ để lại hai trăm đồng tiền phí bồi thường là sao? Đường đường là nhân vật có tiếng tăm xuyên quốc gia, có thể hô mưa gọi gió làm đảo lộn trên thương trường, tại sao lại có thể keo kiệt như vậy? Dù sao cũng là tiền, sao anh ta không cho thêm nhiều hơn một chút chút của thật nhiều? Dù sao người bị thiệt cũng chính là cô mà! Anh ta thật sự là không biết thương hoa tiếc ngọc! Này này, nói là nói vậy thôi, nhưng cô đâu có bảo anh ta phải chịu trách nhiệm với cô cả đời? Vậy mà hai gia đình lại nhất quyết bắt cô và anh ta về chung một nhà!

Danh sách chương truyện Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi

Chương 1: Chỉ chơi đùa một tí mà thôi Chương 2: Bỏ rơi? Chương 3: Bị bỏ thuốc Chương 4: Hai trăm đồng này là sao? Chương 5: Chuẩn bị vào doanh trại Chương 6: Làm cho bão táp tới mãnh liệt hơn nữa đi Chương 7: Mạnh phục linh, con mẹ nó cô thật muốn ăn đòn Chương 8: Chờ bổn đại gia buổi tối trở về chơi đùa với cô Chương 9: Mẹ nó, thật đúng là chờ được Chương 10: Mày là cái thá gì Chương 11: Hét, hét nữa đi, bổn đại gia thích nghe mày hét Chương 12: Hai con khổng tước kiêu ngạo Chương 13: Thật lòng cảm ơn tôi, lấy thân đền đáp đi Chương 14: Vận động kịch liệt trong xe Chương 15: Giẫm phải ổ kiến lửa Chương 16: Có người thì làm thư ký, không có người thì làm? Chương 17: Không phải là tôi thích anh chứ? Chương 18: Báo cáo, em gái trại tân binh Chương 19: Đã không ai cứu giúp, đành phải chấp nhận Chương 20: Ngài khỏe, đây là bộ phận pr của quán bar Chương 21: Đây không phải nhất chi hoa tiểu thư sao? Chương 22: Tập kích Chương 23: Mạnh tiểu thư mất tích Chương 24: Đứa bé canh điện quan âm Chương 25: Sao các người không sử dụng biện pháp an toàn? Chương 26: Cho nên tôi bỏ đói người phụ nữ của hắn Chương 27: Cô chờ hưởng thụ cơn giận dữ của hắn đi Chương 28: Mẹ ơi, trở thành quốc bảo? Chương 29: Đồng trác khiêm, anh có thích em không? Chương 30: Còn nữa, anh có tiền không? Chương 31: Oan gia ngõ hẹp Chương 32: Sao không để séc lại? Chương 33: La lão gia đến thăm Chương 34: Thủ trưởng, đoan trang một tí Chương 35: Cô là muốn khiêu chiến với tôi sao? Chương 36: Trường an bị sa thải Chương 37: Hắn quả nhiên đã tới Chương 38: Trác khiêm, phải chờ vợ anh đến đó! Chương 39: Bộ tộc coyah Chương 40: Người đàn ông cả người đẫm máu Chương 41: Chúc mừng cô trở thành tế phẩm Chương 42: Mạnh phục linh, em là đồ khốn Chương 43: Phi cơ trực thăng dỏm Chương 44: Chọn đói chết hay là độc chết Chương 45: Em thích nude Chương 46: Một cái quần lót dẫn đến án mạng Chương 47: Không thể để cho ai biết Chương 48: Chỉ sợ cô bất tỉnh Chương 49: Anh tự giết anh đi Chương 50: Anh không có nhân cách

Bình luận truyện