Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 90: Vấn đề hài tử



Ngày mùa hè ánh nắng xuyên qua lá cây xanh biếc, gió nhẹ lướt qua, dưới bóng cây trên tuấn mã thượng một đôi thần tiên quyến lữ, một người mặc y phục viền vàng, đai lưng phỉ thúy, vạt áo nghịch ngợm bay theo gió ôm bạch y nữ tử trong ngực, cúi đầu nhìn nữ tử trong ngực, khóe miệng cười xấu xa. Cũng không biết nói cái gì đó, nữ tử trong ngực ngượng ngùng gật đầu nhẹ. Cách đó không xa là bốn vị thị vệ theo sát bảo hộ.

“Uyển nhi, đây là ngươi đồng ý a, ta hôm nay phải....” Tấn Dương hướng đầu đến cổ Thẩm Uyển cọ xát

Thẩm Uyển bị Tấn Dương làm cho ngứa khanh khách cười không ngừng, nhẹ nhàng đẩy ra đầu không an phận “Thật là ngứa a, đừng làm rộn, chờ đến kinh đô hẳn nói”

“A, còn phải đợi đến kinh đô a” Tấn Dương có chút nhụt chí

“Xi” Thẩm Uyển cười duyên “Chúng ta không phải còn phải hồi kinh phục mệnh sao, ngươi quả nhiên là đến du ngoạn sơn thủy, dọc đường còn làm trễ nãi không ít”

“Được rồi, kia sau khi hồi kinh, ta muốn đem nợ nần ngươi thiếu ta đòi lại tất cả, hắc hắc” Tấn Dương vòng tay siết chặt hông Thẩm Uyển

“Ngươi...thật sự rất đáng ghét” tại sao lại nói trắng ra như vậy, Thẩm Uyển nũng nịu đấm Tấn Dương hai cái

Đang khi hai người liếc mắt đưa tình, không xa trong rừng cây truyền đến tiếng hài nhi khóc

“Huyền Vũ, ngươi đi xem một chút phía trước vì sao lại có hài nhi khóc” Tấn Dương nói

“Vâng....Giá...” Huyền Vũ lập tức đi đến phía trước thăm dò

Không lâu sau, Huyền Vũ trở lại, chỉ là trên tay ôm một hài tử

“Huyền Vũ, đây là...?”

“Thế tử, Huyền Vũ phát hiện ở rừng cây phía trước, hẳn là đứa trẻ này bị vứt bỏ, khóc đã được một lúc lâu, hơn nữa còn phát sốt” Huyền Vũ trả lời

“Phụ mẫu nhà nào lại nhẫn tâm như thế, hài tử nhỏ như vậy cũng vứt bỏ, còn có hay không nhân tính” Tấn Dương bất bình nói, kiếp trước vì cha mẹ xảy ra tai nạn mới làm cho Tấn Dương nàng trở thành cô nhi, tất nhiên nàng hiểu rõ nhất tâm tình cô nhi.

“Phía trước giống như có một thôn nhỏ, hẳn là người trong thôn vứt bỏ” Chu Tước nói

“Vậy chúng ta nhanh đi đến thôn kia, hài tử đang sốt cần trị ngay. Có lẽ còn thể tìm được phụ mẫu cho hài tử” Thẩm Uyển lo lắng nhìn hài nhi trong tay Huyền Vũ.

“Hài tử này...” Huyền Vũ có chút nhăn nhúm nhìn hài tử trong tay

“Đưa hắn cho ta đi” Thẩm Uyển tiếp nhận hài tử

Nhìn qua hài tử chỉ có mấy tháng, bởi vì phát sốt gò má đỏ ửng, khóe mắt còn có chút nước mắt, khóc quá lâu có chút run rẩy. Thẩm Uyển càng nhìn càng đau lòng, đem hài nhi ôm vào trong ngực, thúc giục “Quần áo lụa là, nhanh lên”

“Hảo....giá”

Đi vào phía trước thôn trang, lập tức đi tìm đại phu, lúc đại phu nhìn thấy ngang hông hài tử có một cái bớt màu đỏ. Giống như gặp phải ôn dịch, khuôn mặt sợ hãi “Là hắn, là hắn...các ngươi mau ôm hắn đi, ta không trị, không trị”

“Uy, ngươi làm gì?”

“Các ngươi mau ôm hắn đi, ta không trị. Ta không thể trị cho hắn” đại phu rất sợ hãi tránh hài nhi thật xa

Bạch Hổ là người nóng tính, nghe thấy đại phu nhiều lần muốn đuổi bọn họ đi, rút bảo đao gác ở cổ đại phu

Đại phu sợ hãi lập tức quỳ xuống “Các vị đại hiệp, các ngươi tha cho ta đi, ta trên có già dưới có trẻ”

“Ngươi...” Tấn Dương nổi cáu

“Vị đại phu này...” Thẩm Uyển lôi kéo tay Tấn Dương lắc đầu, đối với đại phu nói “Vừa rồi đứa nhỏ này phát sốt, ta xem ngươi có thể cứu lấy, có thể hay không nói cho chúng ta biết vì sao ngươi nhìn thấy cái bớt, lại không cứu đây?”

“Aiz, thực không dám giấu diếm, đứa nhỏ này chính là người trong thôn của chúng ta. Vốn là bị thôn trưởng hạ lệnh vứt bỏ, lại không nghĩ được các ngươi cứu. Ta khuyên các ngươi đừng xen vào chuyện đứa nhỏ này, đi nhanh lên đi”

“Hảo hài tử như vậy, các ngươi vì sao vứt bỏ” Bạch Hổ siết chặt đao trên tay

“Đại hiệp, cẩn thận đao trong tay ngươi a” đại phu cảm thấy đao tiến lại cổ hắn càng gần, sợ không dám động, vội vàng trả lời “Đứa nhỏ này có điềm xấu, sinh ra mẫu thân chết, mấy ngày sau đó phụ thân hắn đi ra sông bắt cá chết đuối, gia gia hắn trước đó không lâu vấp ngã cũng đã chết. Đứa trẻ này khắc chết cả nhà. Thôn trưởng nói giữ lại trong thôn sẽ mang đến tai nạn, đem hắn vứt bỏ trong rừng tự thân tự diệt”

“Thật xằng bậy” Tấn Dương kích động vỗ bàn một cái “Đây chỉ là trùng hợp, tại sao có thể đổ tất cả lên người hài tử này”

“Các vị đại hiệp, ta thấy các ngươi ăn mặc hẳn là người giàu có, hay là cách đứa trẻ này xa một chút để tránh xui xẻo” đại phu hảo tâm nhắc nhở

“Vô luận đứa nhỏ này có phải như vậy hay không, ngươi trước chữa bệnh cho hắn đi” Thẩm Uyển nói ra

“Không, không, ta không thể trị cho hắn, trị hắn, ta sẽ gặp xui xẻo” đại phu liên tục lắc đầu

“Ngươi nếu không trị cho hắn, hiện tại liền gặp tai nạn” đao trên tay Bạch Hổ tới gần vài phần, kề bên cổ đại phu

Một vật thể lạnh buốt đụng tới cổ mình có chút đau, đại phu biết là cái gì “Đừng, đừng, ta trị, ta trị”

Trải qua một hồi chữa trị, hài nhi rốt cục đã đỡ sốt. Đại phu cuống quít đi rửa tay

“Thôn trưởng các ngươi là ai, mang chúng ta đi tìm hắn, buồn cười, đem một hài tử mấy tháng nói là điềm xấu, thiếu chút nữa làm đứa bé này bệnh mà chết. Thật sự là buồn cười, ta muốn tìm hắn tính sổ” Tấn Dương cầm lấy cổ áo đại phu tức giận nói

“Các ngươi tìm thôn trưởng cũng vô ích, cho dù để lại đứa bé này, chờ các ngươi đi, chúng ta sẽ lại vứt bỏ hắn” đại phu thành thật trả lời

“Các ngươi còn dám vứt bỏ thử xem, ta cho các ngươi....”

“Quần áo lụa là” Thẩm Uyển gặp Tấn Dương có chút kích động, liền vội vàng kéo tay Tấn Dương “Đại phu nói đúng, cho dù chúng ta cưỡng bức người thôn này lưu lại đứa trẻ, tương lai đứa trẻ này cũng sẽ bị bài xích, cuộc sống sau này chỉ sợ sẽ không dễ chịu”

“Vậy làm sao bây giờ?”

Thẩm Uyển không trả lời Tấn Dương, đi đến bên giường, nhìn xem hài tử vừa uống thuốc xong đang ngủ say, nhẹ nhàng đem hắn ôm vào lòng “Đứa nhỏ này thật đáng yêu, không bằng...chúng ta mang hắn đi đi”

“Mang đi?”

“Quần áo lụa là, chúng ta nuôi dưỡng hắn có được hay không?” Thẩm Uyển nhìn Tấn Dương

Tấn Dương đọc được ý muốn của Thẩm Uyển trong ánh mắt, ôn nhu nhìn nàng cười nhẹ gật đầu “Hảo”

Thẩm Uyển nghe thấy Tấn Dương đáp ứng, rất vui mừng.

.

.

Tấn phủ----

“Lão thái quân, Nhị thiếu gia cùng Nhị thiếu nãi nãi đã trở lại” gia đinh bẩm báo

Tấn Dương cùng Thẩm Uyển tiến cung phục mệnh sau liền trở về Tấn phủ

“Dương nhi, Uyển nhi đã trở lại” Lão thái quân được Tiểu Thanh đỡ ra khỏi phòng “Này....” Lão thái quân nhìn hài tử trong lòng Thẩm Uyển, ngây ngẩn cả người

Lúc này hài tử trong lòng Thẩm Uyển vì đói bụng bắt đầu khóc lên.

“Cục cưng, không khóc, không khóc” Thẩm Uyển dụ dỗ hài tử trong ngực

“Nhị thiếu nãi nãi?” Tiểu Thanh cũng hồ đồ nhìn hài tử trong ngực Thẩm Uyển

“Tiểu Thanh, hài tử phỏng đoán đói bụng, nhanh đi tìm cho hắn một chút sữa đến”

“Bà nội, chuyện này rất dài dòng, ta đỡ ngươi vào nhà, từ từ nói” Tấn Dương tiến đến đỡ lão thái quân

Hài tử sau khi ăn no, để cho Tiểu Thanh mang đi, Thẩm Uyển trở về phòng.

Tấn Dương kể đại khái chuyện tình hài tử này, trò chuyện một lúc cùng lão thái quân, sau đó trở về phòng.

“Hài tử đâu?”

“Để cho Tiểu Thanh mang đi”

Đêm nay không có hài tử, hắc hắc, Tấn Dương nhíu mày. Đi lên trước ôm lấy Thẩm Uyển

“A...” Thẩm Uyển nhất thời mất thăng bằng kêu lên một tiếng, tay ôm lấy cổ Tấn Dương “Ngươi làm gì thế?”

“Hắc hắc, nương tử đại nhân thật sự là quên hết chuyện a, ngươi quên chuyện đã đáp ứng ta sao? Đêm nay chuyện ngươi nợ ta phải đòi lại hết” Tấn Dương cười xấu xa

Thẩm Uyển khẽ cáu giận liếc Tấn Dương một cái.

Tấn Dương gặp Thẩm Uyển không nói gì, bày tỏ cam chịu, lửa giận trong lòng sớm đã thiêu đốt, ôm Thẩm Uyển đến bên giường, đè trên người nàng, cởi bỏ đai lưng Thẩm Uyển....

Liền nghe tiếng đập cửa gấp rút vội vàng bên ngoài

“Thiếu gia...”

“Có chuyện gì ngày mai nói sau” Tấn Dương có chút bực mình, nàng đã nhịn lâu rồi, không thể để lỡ dịp tốt này a

“Thiếu phu nhân” Tiểu Thanh ôm hài tử đang khóc lớn tiếng, có chút không biết làm sao

“Hình như là tiếng khóc của hài tử” Thẩm Uyển nghe được hài tử đang khóc, vội vàng đẩy Tấn Dương ra

“Làm sao vậy?” Thẩm Uyển mở cửa hỏi

“Thiếu phu nhân, hài tử sau khi tỉnh lớn tiếng gào khóc, dụ dỗ như thế nào cũng không nín, cho nên chỉ có thể tới tìm người” Tiểu Thanh nói

Thẩm Uyển tiếp nhận hài tử trong tay Tiểu Thanh. Thần kỳ chính là, hài tử thế nhưng nín khóc, tay nắm thật chặt áo Thẩm Uyển, mắt lóe lên vẻ ủy khuất nhìn Thẩm Uyển, giống như đang nói không cần đem hắn giao cho người khác

“Ngưng khóc rồi?” Tiểu Thanh mới vừa rồi còn nhìn thấy hài tử khóc rống không biết làm sao, hiện tại thanh âm có chút run rẩy

“Không sao, Tiểu Thanh tỷ, ngươi đi xuống trước đi”

“Kia Tiểu Thanh cáo lui”

Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển trở vào phòng lại ôm đứa bé kia, than thở nhẹ một tiếng, vô lực ngã xuống giường. Nhiệt tình vô tình bị dập tắt. Trời ạ, nàng thật hối hận, nàng rất rất hối hận, nàng không nên đem đứa bé này về. Kể tử khi ôm đứa bé này về sau, dọc theo đường về nương tử đại nhân không ôm nàng lấy một cái, chỉ quan tâm đứa bé kia, mặc kệ nàng nói như thế nào, cũng không chịu buông tay. Vốn là nghĩ tới sau khi trở về sẽ giao hắn cho Tiểu Thanh tỷ tỷ, không nghĩ tới...

“Quần áo lụa là...” Thẩm Uyển có chút xin lỗi nhìn Tấn Dương “Tối nay, chỉ sợ...”

“Ta biết” Tấn Dương vô lực gật đầu nhẹ, nàng có thể nói không sao, nếu là nói không Thẩm Uyển nhất định sẽ ôm hài tử đi nơi khác ngủ. Thay vì như vậy, còn không bằng ba người cùng ngủ một giường lớn.

Vì vậy trong chăn xuất hiện tổ hợp, Tấn Dương – hài tử - Thẩm Uyển.

“Đứa nhỏ này như thế nào cứ dính lấy ngươi, thật chán ghét” Tấn Dương có chút bất mãn nhìn hài tử nằm giữa nàng và Thẩm Uyển

Tiểu tử nằm giữa vẻ mặt vô hại, hoàn toàn bỏ qua Tấn Dương bất mãn, hướng trong ngực Thẩm Uyển cọ

“Uy, tiểu quỷ, ngươi đừng quá phận” Tấn Dương nhìn thấy hài tử chiếm vị trí của mình, còn ăn đậu hủ lão bà nàng, ghen tuông đại phát, chống thân thể định mang hắn ôm đi.

“Đừng lớn tiếng như vậy sẽ hù dọa hắn” Thẩm Uyển vỗ vỗ tay Tấn Dương định ôm lấy hài tử, nhẹ nhàng có tiết tấu vỗ lưng hài tử trong ngực, làm cho hắn chìm vào giấc ngủ.

Tấn Dương không tình nguyện nằm trở về, nhìn Thẩm Uyển không đếm xỉa đến mình, trong mắt chỉ có hài tử, nhếch miệng. Trong lòng nói thầm “Không tức giận, ta không tức giận, không cần so đo với tiểu tử kia. Uyển nhi chỉ mê luyến vài ngày, mấy ngày nữa sẽ không như vậy”