Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu Anh

Chương 38: End



“Ma mi a, các ca ca bắt nạt con và Tử Ngưng.” Một côbé đáng yêu mách với một thiếu phụ.

“Thành Tử Hàm!”

“Thành Tử Ngạo!”

“Mau lại đây.” Hai thiếu phụ xinh đẹp đồng thời cấttiếng gọi.

“Ma mi a, lần sau con không dám nữa.”

“Mẹ a, tha mạng a. ”

“Hoàng hậu nương nương, Yên Nhiên phúc tấn, hai ngườitha cho họ đi.” Một bên Thúy Thúy vội vàng xin tha.

“Không được.” Hai người phụ nữ đồng thanh đáp.

“Hoàng nãi nãi, mau cứu chúng cháu a!” Thấy cứu binhđến trước mặt, hai cậu bé khôi ngô vội vàng gọi to.

Trông thấy phía trước loạn thành một phiến, hai ngườiđàn ông nhìn nhau cười quay người chạy trốn.

“Hạo Nhi, Hách Nhi, hai cháu muốn đi đâu a.” Thái hậuthấy họ quay người muốn chạy, lập tức gọi họ lại.

Đành vậy a, con trai không quản được, nương tử khôngdám quản, lời của mẹ cũng không dám không nghe.

Đều là tại hai người phụ nữ này, cả ngày bận làm cáigì mà yo-ga, đắp mặt nạ, ngay cả con trai cũng không quản. Tụ lại với nhaunghiên cứu xem trang điểm thế nào, nuôi dưỡng con gái thế nào, quả nhiên làtrọng nữ khinh nam.

Không có việc gì thì thảo luộn xem làm sao để xuyênkhông trở về, huấn luyện con gái họ trở thành cái gì mà “Ngôi sao lớn quốc tế”,làm chúng ta cả ngày nơm nớp lo sợ.

“Yên Nhiên này bị Vũ Phi nhà huynh làm hư rồi!” ThànhHách bó tay nhìn Thành Hạo.

“Nhưng Yên Nhiên bây giờ lại rất đáng yêu.” Thành Hạonhận xét.

“Này, huynh đừng có ý gì với Yên Nhiên đó nhé, nàng đãlà nương tử của đệ rồi.” Thành Hách lo lắng nhìn Thành Hạo.

“Yên tâm đi, người Yên Nhiên yêu bây giờ là đệ, vớilại ta cũng chỉ yêu duy nhất Vũ Phi thôi. Đệ đường đường là vương gia nước XíchNhật, là giáo chủ tà giáo nổi tiếng giang hồ, sao lại trở nên nhỏ nhen như thếchứ, một câu nói mà đã lo lắng đến mức này.” Thành Hạo đùa nói.

Thấy tình cảm hai anh em tốt như vậy, Vũ Phi và YênNhiên cũng như chị em ruột, nụ cười ẩn hiện trên khuôn mặt thái hậu, con cháuđầy đàn, gia đình hòa thuận, cho dù trăm năm sau gặp tiên hoàng và muội muội,bà cũng dễ dàng bẩm báo.

Thấy cả gia đình trước mặt cả ngày cười nói vui vẻ nhưvậy, cũng coi như không uổng hai trăm năm công lực của ta cứu họ a, mọi ngườiquên ta là ai rồi à, ta chính là hồ li Tiểu Bạch, Linh Lung a, tiêu rồi, khôngnói nữa, phải tu luyện cho tốt, nếu không bà nội lại cằn nhằn, bị bà bắt gặp talười biếng, là sẽ đưa ra rời hoàng cung, ta làm sao nỡ rời xa Vũ Phi ân nhâncứu mạng của ta chứ.

“Truyệnhoàn rồi. Cảm ơn mọi người, đây là bộ tiểu thuyết dài hơn 30.000 chữ đầu tiêncủa tôi. Cũng có thể là bộ tiểu thuyết cuối cùng, có thể ăn Tết xong sẽ từ chứcvề nhà rồi, không đi làm thì cũng không có thời gian viết tiểu thuyết nữa. Từđáy lòng chúc mọi người vui vẻ.” (lời tác giả)

Lời“dịch giả” (hí hửng~ing): Đây không phải là truyện đầu tiên mình bắt tay vàodịch nhưng lại là bộ truyện đầu tiên hoàn có điều gì thiếu sót hy vọngđược các bạn nhiệt tình góp ý, mình sẽ “nâng cao tay nghề” dần dần ^^! Truyệnhoàn rồi, mình cũng sẽ chú tâm dịch bộ Tiểu Miêu Chúc các bạn luônvui vẻ và có những giây phút giải trí thú vị với Mèo Ngố và ngài tổng tài “lòngdạ xấu xa” nhé! Luv all!