Tất cả

Hoả Bạo Hủ Nữ - Chương 3

Truyện Hoả Bạo Hủ Nữ

Tác giả Lục Quang

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Đáng tiếc, Hướng Chủ Ân “cùng hoa nhỏ yêu đương” chỉ tínhtoán chứ không thành công bởi vì buổi tối nàng nhận được điện thoại.

Là mẹ kế gọi điện thoại báo.

Nhà lão ba nàng ở ở ngoại thành thành phố tuy không phồn hoanhư nội thành cũng có thể nói là tấp nập, bất quá bởi vì giao thông tiện lợi

hơn nữa vùng phụ cận có nhiều trường học cùng chợđêm hấp dẫn giới đầu

tư.

Hướng Chủ Ân nhìn thấy chữ thập trên tường thì biết đã đến bệnhviện.

“Ngươi không biết bọn họ quá đáng bao nhiêu, nói muốn muathì mua, rất kì quái ta liền nhất định phải bán sao?”

Trên giường bệnh, người nói đỏ mặt tím tai.

Sợ hắn không giữ được bình tĩnh làm huyết áp tăng cao, HướngChủ Ân

đành phải ôn nhu khuyên: “Bọn họ muốn mua thì chúng ta liềnbán a, dù

hiện tại khó khăn thì bán cũng coi như kiếm được.”

“Ngươi nói cái gì? Bọn họ muốn mua không chỉ riêng nhà ở cònbao gồm cả chợ đêm!” Nói tới đây người kia rốt cục nhịn không được ngồi dậy.

“Ngươi phải biết rằng chúng ta bán ở chợ đêm đã ba, bốn mươinăm,

nếu bọn họ muốn mua thì chúng ta sẽ đi đâu? Đây không phải vấnđề của

riêng ta mà là vấn đề của mọi người.”

Đoàn người ba, bốn mươi năm cảm tình tựa như người nha, tạiđây hoạn nạn cùng chia sẻ mà hắn coi đây là việc đương nhiên nên lấy mình làm

gương triệu tập mọi người kháng nghị, rốt cuộc.

Hướng Chủ Ân nhìn phụ thân không khỏi thở dài, “Lão ba, chợđêm ở

địa phương nào cũng có cần gì phải so đo, tìm cửa hàng màbuôn bán không phải rất tốt sao?”

Cửa hàng của phụ thân ở chợ đêm kinh doanh bán chủ yếu là‘hành khô

dầu’ nhưng cũng xem như có tiếng một ngày bán được mấy trămtrượng cũng

coi như bình thường.

“Ta làm gì có tiền để mở cửa hàng?” Hướng Cường ánh mắtkhông tự chủ được hướng ra ngoài cửa sổ.

“Ngươi không phải có tiền tiết kiệm sao?” Học phí cùng tiềnthuê nhà nàng đều tự kiếm, còn về phụ thân… tuy rằng mấy năm nay buôn bán không

tốt nhưng là hắn không phải cũng không tiêu hết đi?

“…….a di ngươi muốn để dành tiền cho A Dũng làm tiền học.”

Mẹ kế của nàng Lâm Nguyệt Hà trước đây cũng bán quán ở chợđêm cùng

phụ thân nàng lâu ngày nảy sinh tình cảm sau gả cho phụthân, sinh thêm

con trai cho phụ thân làm hắn cao hứng đem con nàng sủng tớitrời.

Trước kia nhìn bọn họ một nhà ba người hoà thuận vui vẻ, HướngChủ

Ân cảm thấy mình như người ngoài nên khi lên đại học nàng liềnchuyển ra ngoài, không quấy rầy bọn họ chính là không đoán được a di nắm hếtkinh tế trong nhà.

“a di ngươi không có ác ý, nàng như vậy cũng xem là tương đốitốt.” Nhìn nàng bình tĩnh lại, Hướng Cường vội vàng hoà giải.

“Lão ba, đó là chuyện của ngươi cùng a di, ta không có ý kiến.Bất

quá nếu đem phòng ở bán đi làm mặt tiền cửa hàng buôn bán hắnlà cũng sẽ không quá khó khăn.” Nàng đạm mạc nói.

“Ai, ngươi không hiểu, đó là một phần tình cảm, nếu gianhàng không

cần bán đi đến lúc đó công ty kia sẽ không thể mua được nhưvậy chợ đêm

có thể tiết tục kinh doanh.” Hướng Cường nhớ tình bạn cũ sởdĩ không

muốn bán gian hàng nói trắng ra là muốn công ty kia buôngtha cho kế

hoạch thu mua.

“lão ba, ngươi nghĩ quá đơn giản, chuyện này không phảingươi nói tính là tính.” Nàng lắc đầu thở dài.

“Có một số việc đơn giản đi là được, cần gì phải nghĩ phức tạp?”

Giống như nàng đối với tình thân đã muốn tuỳ duyên.

“…..Chủ Ân, từ sau khi ta cưới a di ngươi, ngươi cũng rấtkhông vui vẻ.” Hướng Cường vẻ mặt áy náy nhìn nàng.

Nàng lắc đầu, nói lời tận đáy lòng mình:

“Lão ba, ngươi vui vẻ là tốt rồi.”

Nàng chỉ muốn như vậy cho nên mới vội rời nhà thành toàn chophụ thân, nàng biết chính mình ở nhà làm hắn khó xử.

“Ngươi đã tốt nghiệp, muốn hay không trở về nhà?”

“Lão ba, ta hiện tại sống ở địa phương công tác rất tốt, nếuchuyển về nhà thì không tiện.”

“Ta mua xe cho ngươi đi làm.”

Hướng Chủ Ân không khỏi bật cười lời nói của hắn. Tiền của hắnđều ở trong tay a di, không nên mua xe cho nàng.

“Nguyên lai là ngươi có tiền riêng mua xe cho Chủ Ân? Như thếnào

không lấy ra cho A Dũng học thêm? Ngươi có biết tiền họcthêm rất đắt?”

Cửa phòng bệnh bỗng dưng bị mở ra, Lâm Nguyệt Hà ngoài cườitrong không

cười trên tay còn cầm cặp lồng cá.

“A di’ Hướng Chủ Ân khách sáo hướng nàng chào hỏi.

Lâm Nguyệt Hà liếc mắt nhìn nàng một cái, nguỵ trang thật giảdối: “Chủ Ân, trên người người có mang ảnh chụp của mình không?”

“Ta làm gì bỗng dưng mang ảnh chụp của chính mình?”

“Nhớ rõ lần tới đến thăm ba ngươi thì mang mấy tấm tới, miễncho ba ngươi luôn nhớ ngươi xem a di ta không muốn dung ngươi.”

Hướng Cường nhíu mày, “Ngươi nói gì vậy?”

“Ngươi không phải thường nói với ta rất muốn gặp Chủ Ân? nếunàng

không trở lại thì nhìn ảnh chụp của nàng đó chẳng phải biệnpháp?”

“Ngươi –“

“Lão ba, ta về đây.” Hướng Chủ Ân biết mẹ kế muốn mắng nàngbất hiếu, thật lâu không trở về nhà thôi,

“Muốn ảnh chụp, trong nhà còn có.”

“Ta muốn ảnh chụp làm cái gì……” Hướng Cường không khỏi thởdài.

“Ngươi không cần, ta muốn, ta phải đưa cho a dũng xem miễncho lần

sau gặp mặt tỷ tỷ của hắn ngay cả tỷ tỷ mình mặt mũi như thếnào cũng

không biết.” Lâm Nguyệt Hà hừ lạnh.

Hướng Chủ Ân không lên tiếng, trực tiếp đẩy cửa phòng rờiđi.

Lâm Nguyệt Hà đuổi tới bên ngoài, ở phía sau kêu nàng.

“Bác sĩ nói tim ba ngươi không tốt, phải mổ, ngươi muốn tađi đâu

kiếm tiền?” Ra phòng bệnh nàng liền nản lòng nghiêm mặt khócthan, hoàn

toàn không chịu nổi.

“Lão ba không có tiết kiệm?” Đối mặt với vẻ mặt thay đổi bấtthường của Lâm Nguyệt Hà, Hướng Chủ Ân cảm thấy rất đau đầu.

“Ba ngươi bán ‘hành dầu khô’ làm sao có thể tiết kiệm tiền?ngươi

cũng biết vài năm nay buôn bán không tốt, chợ đêm đã bị ngườita đánh

sâu vào hơn nữa đệ đệ ngươi phải đi học thêm để vào đại học,trong nhà

tiền phải chi không ít, ba ngươi nằm viện cũng cần tiềnkhông có nguồn

thu vào ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?”

Cuối cùng nghe được, Hướng Chủ Ân không khỏi nói, “Ta trênngười

cũng không có tiền.” nàng mới tốt nghiệp năm trước, tiền kiếmđược đều

giao cho lão ba hiện tại muốn nàng lấy tiền ở đâu ra?

‘Vậy phải làm sao bây giờ?”

Hỏi nàng làm sao bây giờ? Hướng Chủ Ân nhìn nàng, lòng pháthoả.

Kinh tế tất cả ngươi đều nắm giữ, trên người nàng rõ ràng cótiền cũng

không muốn lấy ra còn muốn hỏi nàng làm sao bây giờ?

“Tiền thuốc men hết bao nhiều?” Nàng chỉ hỏi tiền thuốc men,sinh hoạt phí của bọn họ cũng không muốn hỏi.

“Đại khái cũng khoảng một trăm vạn.”

“Ta sẽ nghĩ biện pháp.”

“Ta cũng có biện pháp.”

“Ngươi muốn đi vay?” Hướng Chủ Ân khiêu khích hỏi.

“…..không phải.”

“Vậy miễn.”

Không nghĩ trên hành lang dài như thế này, trên cao nhìn xuốngbất chợt cảm thấy mình thật thê lương.

Bởi vì không nơi nào có thể coi là nhà của nàng.

“Dù sao biện pháp ta có, chỉ cần ngươi theo ta.”

Một chiếc xe cao cấp đi trong mưa phùn

“Chính là nơi này?”

“Ân, đúng là nơi này nhưng trước kia là ta quên nên mất cơ hộinhưng trước mắt ta cùng địa phương hợp tác cố ý xây dựng nơi này” Ngồi ở vị

trí phó lái Tông Đình Tú nhìn toà nhà có kiến trúc cũ.

“Nơi này muốn quy hoạch một lần nữa cũng không khó lắm.” Bênngoài mưa to, Chris thả chậm tốc độ xe, nhìn quanh bốn phía.

Tối hôm nay bọn họ không phải cố ý muốn đến đây tuần tra,chính là trùng hợp đi qua.

“Cũng không phải là?”

Giao thông thuận tiện, đường cũng không quá kém, trọng yếunơi này

có tàu điện ngầm đi qua mà trừ bỏ giao thông tiện lợi còn cómột cuộc

sống phong phú.

“Không có cơ hội cướp về?”

“Cũng không phải không có biện pháp.” Chính là đường xátương đối xa mà hắn hương không phải xa lộ.

“Đã hơn tám giờ, muốn hay không tìm một chỗ ăn tối?”

“Cũng tốt.”

Chris đi ngang qua một bệnh viện thoáng nhìn thấy nhà ăn liềnđỗ xe ở nhà ăn.

Nhà ăn bài trí cực tao nhã, tường treo mấy bức tranh chữ cổmà không mất đi vẻ

Cổ kính vốn có.

Bọn họ đi vào vị trí cửa sổ nhưng mà Tông Đình Tú vừa ngồixuống

liền nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Hắn theo bản năngnhìn hướng âm

thanh truyền đến, cách chỗ hắn vài bàn thì thấy người đóquay lưng về

phía hắn chính là đồng hồ báo thức hang sang của hắn.

“CEO?” phát hiện tầm mắt của hắn nhìn người đối diện, Christheo phản xạ quay đầu lại, “Có người CEO nhận thức sao?”

“Hướng Chủ Ân.”

“Nàng?”

“Đưa lưng về phía chúng ta, mặc quần bò, tóc buộc đuôi ngựa.”Tông

Đình Tú rất nhanh nhận ra bong dáng dù không nghe thấy âmthanh cũng có

thể xác đinh là nàng.

Khẽ nhếch mi, Chris có điểm ngoài ý muốn: “Nhãn lực CEO thậttốt.”

“Ngươi không nhận ra?” Chris đã gặp qua là không quên được,năng lực tuyệt đối không kém hắn.

“Ta cùng nàng có quan hệ đâu.” Thậm chí ngay cả âm thanhnàng hắn

cũng không nhớ bởi vì nàng là sinh vật bé nhỏ không đáng đểtồn tại.

Cũng bởi vì như vậy mà hắn ngoài ý muốn nhưng thủ trưởng lạiliếc mắt một cái là nhận ra nàng.

“Cũng đúng.” hắn cùng nàng quen biết gần một tháng đươngnhiên so với Chris gặp qua hai lần có nhận thức hơn.

Chính là, nàng làm sao có thể ở trong này? Hơn nữa không khícảm thấy có phần kì quái.

Cứ như vậy Tông Đình Tú dùng cơm, chú ý đầu bên kia không mộtđộng tĩnh thẳng đến khi Hướng Chủ Ân bất ngờ đứng lên –.

“Chủ Ân!” Lâm Nguyệt Hà khẽ quát, không ngừng dùng ánh mắt bảonàng ngồi xuống.Chỉ thấy Hướng Chủ Ân liều mạng hít sau, đầu vai khẽ run sau đócố gắng nở một nụ cười thật miễn cưỡng,

“Xin lỗi, ta đi toilet một chút”.

“Chủ Ân.” Lâm Nguyệt Hà chạy nhanh đuổi theo.

“Hiện tại không cần theo ta nói chuyện!” Nàng đi hướng kháctrên hành lang dài, ngữ khí thật chịu đựng.

“Ngươi bảo ta không nên theo ngươi cái gì ? Ta làm như vậychỉ muốn tốt cho ngươi –.”

“Ngươi dám thề thật là tốt với ta?” Hướng Chủ Ân bỗng dưng dừnglại, liếc mắt trừng nàng.

Nàng sáu tuổi đã mất mẹ, mười tuổi là thời điểm lão ba cướiLâm

Nguyệt Hà, từ đó nàng không hy vọng xa vời mẹ kế sẽ mang lạitình yêu

một người mẹ cho nàng, sự thật chính minh khi nàng sinh hạHướng Dũng

quả thật lộ ra bộ mặt thật, nhưng nàng không biết tại sao lạikhông

thích nàng cũng không nên ở tối hôm nay sắp đặt hôn nhân củanàng!

Ngay từ đầu khi đi vào nhà ăn nàng nghĩ là bữa ăn bình thườngnhưng

khi vừa ngồi xuống chưa bao lâu nàng đã nghe được nội dungcuộc nói

chuyện nàng đột nhiên mới phát hiện bọn họ đem nàng gả đi!

Đối phương chính là nam nhân gần bốn mươi, dáng vẻ đángkhinh không sai, nàng sinh khí (tức giận) là Lâm Nguyệt Hà không được sự đồng ýcủa nàng đã nhận sính lễ của đối phương.

Này tính cái gì?

“Ta….ta cũng vì ba ngươi, bằng không ngươi nói làm sao có tiềnthuốc men cho ba ngươi? Ba ngươi đã ở nhà một thời gian không đi làm ngươi cóbiết không……”

“Ngươi là thê tử của hắn chẳng lẽ không cùng hắn chịu chunghoạn nạn sao?” Hướng Chủ Ân căm tức hạ thấp giọng.

Thân là nữ nhi nàng vốn nhẫn nhịn cho nên nàng mới nghĩ biệnpháp,

mặc kệ như thế nào nàng nhất định sẽ có tiền nhưng là khôngdùng phương

pháp bán chính bản thân mình!

“Ta chưa cùng hắn chịu hoạn nạn sao? Nếu đây đúng là sự thậtthì ta đã sớm chạy!” Lâm Nguyệt Hà sắc nhọn phản bác nói:

“Ngươi vẫn ở bên ngoài căn bản không biết vài năm nay kinh tếkhó

khăn trong nhà cũng có nhiều việc cần chi tiêu, chỉ có ngươimột mình ở

bên ngoài tự do, thoải mái!”

“Ta tự do thoải mái? Ta ở bên ngoài học đại học có từng vềnhà lấy một xu sao?” Hướng Chủ Ân tức đến phát run:

“Mà ngươi giúp ba ta chính là đem ta bán đi? Đây là phươngpháp cùng chung hoạn nạn sao?”

“Ta nào có đem ngươi bán đi, đây là kết hôn –.”

“Ngươi dựa vào cái gì làm chủ cho ta? Dựa vào cái gì giậtdây người

kết hôn của ta? Dựa vào cái gì ngươi nhận sính lễ của ngườita? Ta còn

có thể trở về sao? Ta không kết hôn, chuyện này ngươi muốn xửlí sao là

chuyện của ngươi dù sao ta cũng không quan hệ!”

Đối mặt với lời chất vấn liên thanh của nàng, Lâm Nguyệt Hàtư thế

không đổi “Không có khả năng! Bọn họ vừa rồi cũng nhắc tớitiền sính lễ, tháng trước ta đã lấy cũng đã sớm dùng hết ta không còn tiền,ngươi

muốn chính mình còn.”

“Ngươi!”

“Dù sao tình hình là vậy, ngươi hiện tại trở về cho nhanh.”

Hướng Chủ Ân tức đến khôn nói lên lời ngay cả mặt cũng biếnthành màu đen, cảm thấy chính mình sắp phát điên.

“Không cần đem sự tình nháo loạn, như vậy rất khó coi ngườita sẽ

nói ba ngươi không đối xử tốt với ngươi sẽ nói không có giáodưỡng.”

Nghe vậy nàng lại không thể khống chế, hai mắt đẫm lệ khó cóthể tin mẹ kế lại có thể nói những lời như thế.

“Không có giáo dưỡng? Ngươi như thế nào có thể nói ra…..Trênđời này vì sao có người ích kỉ như ngươi? Ngươi có biết hiện tại mình đang làm

cái gì? Thanh âm của nàng vì nghẹn lời mà trở nên khan khan.

“Ta….”

“Không cần nói tất cả là tốt cho ta, đây chỉ là chuyện lừatrẻ con.” Thở sâu, Hướng Chủ Ân muốn chính mình không được lộ vẻ yếu đuối.

“Lâm Nguyệt Hà, ta nói cho ngươi, chuyện này là của ngươi đừnghy

vọng xa vời là ta sẽ ra mặt giúp ngươi thay đổi cục diện bởivì ngươi

không phải mẹ ta.”

“Ngươi!”

Hướng Chủ Ân mặc kệ nàng, xoay người muốn rời đi nhưng mà đứngquá

lâu khi đứng lên nàng lảo đảo nhưng một cánh tay lập tức đemnàng ổn

định.

Nàng cúi mặt nói: “Thực xin lỗi, ta không nhìn thấy.”

“Không sao cả.”

Thanh âm trầm quen thuộc truyền tời bên tai nàng, nàng bỗngdưng giương mắt liền kinh ngạc rốt cuộc toe toét cười. “Ngươi…….”

“Uy, các ngươi hiện tại rốt cuộc là như thế nào? Tại sao đitoilet lại lâu vậy?”

“Thật có lỗi, thật có lỗi chúng ta vừa vặn có việc.”

Phía sau truyền đến thanh âm xin lỗi của Lâm Nguyệt Hà, HướngChủ Ân không quay đầu lại phát hiện có người dắt tay nàng, nàng thoáng nhìn

người kia là vị hôn phu theo sắp đặt của nàng.

Nàng theo bản năng nắm chặt tay Tông Đình Tú.

“Uy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vì sao nam nhân này này cầmtay nàng không buông?” Nam nhân phát hiện thấy nàng nghi hoặc hỏi Lâm NguyệtHà.

“Không có việc gì, chính là một người xa lạ.” Lâm Nguyệt Hàcười hoà giải nhanh chóng chế trụ cổ tay Hướng Chủ Ân, mười ngón tay cơ hồ muốn

phá nát cổ tay của nàng, “Chủ Ân nhanh một chút, chúng tacòn chưa ăn

xong.”

“Ta không cần trở về!” Nàng gầm nhẹ, giương mắt năn nỉ TôngĐình Tú,

“Cầu xin ngươi dẫn ta đi.”

Thấy nàng yếu ớt hắn lập tức đem nàng bảo hộ trong lòng nhìnvề phía Lâm Nguyệt Hà,

“Ngươi thấy không cò quan hệ gì?” Tiếp theo không khách khíđẩy tay Lâm Nguyệt Hà ra.

Hắn không có biện pháp không chú ý nàng, hắn đứng cách nàngkhông xa liền nghe được đoạn đối thoại nên hiểu được tình huống lúc này.

Nếu không sớm nghe qua Vương Vũ Hoàn đề cập qua nàng cùng mẹkế ở

chung không tốt, thật là khó tin vở kịch đang ở trước mắtnhưng lại là

sự thật.

Mà đối mặt với ánh mắt cầu cứu của nàng hắn cũng cảm thấythoả mãn nên làm cho hắn bất kể cách gì muốn bảo hộ nàng.

“Uy, nàng là vị hôn thê của ta tại sao lại ở trong lòng mộtnam nhân khác? Ta không cần nàng!” Nam nhân kia lập tức rống to.

“Không phải, không phải, đây chỉ là hiểu lầm.” Lâm Nguyệt Hàtrấn an.

“Nữ nhân không biết xấu hổ, cho dù ta cưới nàng nàng nhất địnhsẽ hồng hạnh vượt tường (ngoại tình), ta không cần, ngươi đem sính lễ cùng mườilượng vàng trả lại cho ta!”

“Ta ta………” Lâm Nguyệt Hà lộ vẻ mặt khó khăn bởi vì đốiphương âm lượng quá lớn làm cho mọi người trong nhà ăn đều chú ý.

Hướng Chủ Ân căm tức quay đầu, “Còn có mười lượng vàng?”Nàng cư

nhiên lấy sính lễ sáu mươi vạn tiền cùng mười lượng vàng đemnàng bán đi lại ngay cả tiền cũng giấu không nói nghĩa là làm sao?

Nàng căn bán tính chiếm mười lượng vàng còn dám nói chínhmình không toan tính?

“Ngươi câm miệng! Lâm Nguyệt Hà lộ sắc mặt không tốt.

“Ngươi đáng giận!”

“Đủ, đi thôi.” Tông Đình Tú kịp thời tham gia, thực tự nhiênnắm tay nàng đi.

“Hướng Chủ Ân không cho phép ngươi đi, ngươi phải phụ tráchđem tiền trả lại cho bọn họ!”

Hướng Chủ Ân lạnh lùng quay đầu.

“ta nói cho các ngươi, tiền sính lễ cùng vàng đều là bà ta lấy,các

ngươi muốn đòi thì đòi bà ta, ta một chút quan hệ đều khôngcó.” Nàng có thể vì người nhà mà nợ nhưng không bao gồm nữ nhân này.

“Ngươi hiện tại nếu đi sau này không cần trở về cho ta!” Đốimặt với ánh mắt chỉ trích của mọi người, Lâm Nguyệt Hà thẹn quá hoá giận nói.

“Ta căn bản không nghĩ trở về!” Nếu không phải trong nhà còncó lão ba của nàng thì căn bản nàng không nghĩ trở về nhà.

Tông Đình Tú cước bộ nhanh hơn mang nàng đi ra ngoài, đang địnhđi vào bãi đỗ xe thì nàng lại bỏ tay hắn ra.

“Hướng Chủ Ân?” Hắn khó hiểu quay đầu.

“Cám ơn ngươi.” Nàng khom người hướng hắn nói lời cảm tạ, lậptức đi vào bên trong trận mưa to.

“Ngươi đang làm cái gì? Xe của ta đỗ bên kia ta đưa ngươi về.”Hắn chạy ra ngoài mưa giữ chặt nàng.

“Xin ngươi đừng làm cho ta cảm thấy khó xử.” Nàng bỏ tay hắnra, đứng lên chạy ra.

“Làm sao khó xử?” Hắn liền đuổi theo nàng, cứng rắn đem nàngôm vào lòng.

“Như vậy còn chưa đủ khó xử?” Hướng Chủ Ân khóc rống, nước mắttheo mưa trôi đi, “Như vậy còn chưa đủ khó xử sao……”

Đó là miệng vết thương của nàng, hiện tại nàng xấu xí ở trướchắn cho nên nàng thầm nghĩ chạy đi.

Nàng không muốn chuyện xấu trong nhà, bị gia đình đối xử,chính mình không được yêu thương, chính mình không được quý trọng…nàng không cần

Lâm Nguyệt Hà yêu thương nàng nhưng là không muốn để cho ngườikhác biết nàng như vật không được coi trọng nhất là hắn, nàng không muốn cho hắn

thấy.

“Căn bản không phải chuyện liên quan đến ngươi không phảisao?”

“Ngươi không hiểu.”

“ta làm sao muốn hiểu?” Hắn nhăn mi lại.

“Ngươi muốn có cái gì đều có làm sao biết bi ai của chúngta?”

Hắn đứng trên đỉnh của gia tộc, là người được yêu thương baobọc làm sao biết bọn họ vì tiền mà khó khăn như thế nào?

“Phải không? Ngươi như vậy là nhận định ta?” Hắn nhăn mặt,“Mau cùng ta lên xe, ngươi muốn bị cảm đúng không?”

“Ngươi về đi, không cần lo cho ta.”

Cảm giác nàng giãy dụa Tông Đình Tú lập tức cúi xuống ômnàng.

“Buông!”

“Câm miệng!” Cả người ướt đẫm hắn ôm nàng hướng tới bãi đỗxe, Chris đã đánh xe tới đón hai người.

Ngồi lên xe Hướng Chủ Ân còn muốn mở cửa chạy thoát, may mắnTông Đình Tú nhanh tay ngăn lại đem nàng kiềm chế trong ngực.

“Chris, lái xe!”

Chiếc xe màu đen cao cấp lập tức lao ra ngoài bãi đỗ xe, đinhư bay trong màn đêm tối.

Bất quá ngồi đã được một lúc nhưng Tông Đình Tú vẫn đem nàngkiếm chế trong long như gà mẹ ôm con.

“Ngươi không nói muốn đưa ta trở về?” Nàng hiện tại thầmnghĩ về nhà sẽ đỡ hơn.

“câm miệng cho ta, không cần khiêu chiến với tính nhẫn nại củata.”

Đem nàng quăng vào ghế sô pha, Tông Đình Tú lập tức đi vàotrong phòng

cầm quần áo thùng thình của chính mình cùng khăn tắm ném chonàng, “Đi

tắm rửa cho ta.”

“……..ta muốn trở về.” Nàng run lên nhưng vẫn quật cường nhắclại.

Thấy thế Tông Đình không do dự, hít sâu một hơi trực tiếpđem nàng

kéo vào phòng tắm, xả nước ấm, quay đầu lại xem nàng” “Ngươinếu không

tắm, ta không ngại giúp ngươi.”

“…….Ngươi không đi ra ta làm saơ tắm được?”

Tông Đình Tú bình tĩnh trừng mắt nhìn nàng xác nhận nàngkhông bỏ

trốn mới đi ra ngoài: “20 phút nữa mới cho ngươi ra!” hắn rốngto.

“Đã biết, ngươi rống cái gì!” Nàng ở trong phòng tắm quát ra

Nghe thất ngữ khí của nàng hắn lúc này mới có một chút yêntâm.

“CEO, ngươi cũng nhanh đi tắm đi.” Chris thay hắn chuẩn bịquần áo trách mắng nói.

Tông Đình Tú nhìn cả người cũng ướt đẫm, phất phất tay nói.“Ngươi đi tắm trước đi, ta muốn trông nữ nhân này.”

“…….CEO?”

“Không trông nàng thì nàng thực nhanh bỏ chạy nếu bị cảm thìai làm

đồng hồ báo thức cho ta?” Kỳ thật hắn không muốn xen vàonhưng là không

khống chế được hành vi của chính mình, động tác nhanh hơnsuy nghĩ mà

hành động cho nên Vi Nhất nói qua lý do khẳng định tính đồnghồ báo thức rất tốt mà chưa bao giờ ảnh hưởng đến công tác hắn mới có thể nhưgà mẹ vậy.

Chris thần sắc phức tạp nhìn hắn một cái, yên lặng đưa khăntắm cho

hắn quyết định đi tắm trước không muốn đem thủ trưởng luônluôn thông

minh bây giờ lại ngây ngốc vậy.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com