Hào Môn Kế Nữ

Chương 3: Không biết xấu hổ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Y Lan

Diêu An Ninh hiểu ý của bà.

Đứng trước lợi ích thì hy sinh cô sao?

Diêu An Ninh rũ đầu, trầm mặc không nói.

Diêu Nhan tự cho là cô đã cam đoan, vừa lòng tươi cười rời đi.

Diêu An Ninh vuốt vết cắt trên cổ tay, xem ra cô không có duyên với tình thân, dù đời trước hay đời này vẫn vậy.

Hôm nay ở nghĩa trang, lời Giang Huân nói vẫn vang vẳng trong đầu cô không tan, ruốt cuộc ai đã hại cô chết, nhưng hiện tại thế lực của cô đơn bạc, muốn tìm ra chân tướng cũng không dễ dàng, chỉ có thể từ từ suy tính.

Nghĩ một lúc, Diêu An Ninh liền đi vào giấc ngủ, ngày mai cô còn phải đến trường, bây giờ cô mới mười sáu tuổi, đang học năm nhất, bởi vì tự sát nên phải ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, tĩnh dưỡng tốt rồi cũng nên tiếp tục việc học.

Sáng hôm sau, Diêu An Ninh chuẩn bị đầy đủ liền xuống lầu.

Diêu An Ninh thức dậy cũng coi như sớm, nhưng mà Diêu Nhan so với cô còn sớm hơn, nhìn dáng vẻ chắc đã bận việc một lúc lâu.

“Con tự cầm chén vào nhà bếp lấy đồ ăn đi, bữa sáng đã chuẩn bị cho con rồi.” Diêu Nhan còn đang bận bịu, nhìn thấy Diêu An Ninh cũng chỉ thuận miệng qua loa một câu.

Diêu An Ninh cầm chén vào nhà bếp, sau đó liền thấy bữa sáng đã được chuẩn bị.

“Cẩm Xuyên, con dậy rồi à, hôm nay cũng rất sớm, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây đều có, con muốn ăn cái gì?” Giọng Diêu Nhan truyền từ bên ngoài vào, ân cần lại thân thiện.

“Má Vương.” Lục Cẩm Xuyên căn bản không quan tâm đến Diêu Nhan, mà hô gọi người bên cạnh.

Má Vương đã giúp việc ở Lục gia nhiều năm, ngay cả Lục Chính Bình cũng do bà chăm sóc lớn lên, huống chi là Lục Cẩm Xuyên.

Má Vương lên tiếng, đưa cháo và bữa sáng lên, còn chuẩn bị một ly nước trái cây.

Bữa sáng thật phong phú, cháo cũng đầy đủ loại, Diêu An Ninh nhìn bánh mì và một hộp sữa trong tay mình, đãi ngộ khác biệt như vậy, cô thật nghi ngờ có phải mình do Diêu Nhan nhặt được không?

Diêu An Ninh cũng không hờn giận, ăn xong bánh mì và sữa, cô liền xách cặp ra cửa.

Lấy thái độ làm ngơ của trên dưới người nhà họ Lục, căn bản không có người chú ý đến cô.

Ngày trước

chapter content