Tất cả
Hào Hoa Kiếm Khách

Cạnh bờ sông, có một ngôi nhà tranh, trong ngôi nhà tranh có một thanh niên đang nằm trên chiếc giường. Thiếu niên nằm đó chẳng rõ từ lúc nào bây giờ thì bật ngồi lên, từ từ tháo những cuộn băng trắng bao kín mặt đoạn với tay lấy chiếc kính trên bàn kê nơi đầu giường, đối kính soi mặt một lúc lâu, sau cùng thở dài khoan khoái, buột miệng tán :"Tuyệt diệu! Quả thật là tuyệt diệu!... Long lão ca ơi! Thủ thuật cải biến dung mạo của lão ca quả thật trên trời có một dưới thế không hai! Lão ca cướp quyền tạo hóa mất rồi! Thảo nào thiên hạ chẳng gọi lão ca là tạo hóa thủ!"


Bên cạnh y, là một người tác độ trung niên, thần sắc hơi nghiêm. Trung niên nhân khẽ thở dài, một thứ thở dài đượm buồn chán lẫn lộn. Rồi người trung niên thốt :"Tài quả có chút tài, tài gần bằng tạo hóa, song tài mà chi! Con người nào khác gì là cái xác nằm giữa hoang mồ. Trừ ngôi nhà cỏ này với một khoảng vườn trăm hương bao quanh ta không đi đâu được nửa bước ngoài phạm vi nhỏ hẹp này thì cái tài đó có ích gì cho ta."Mời các bạn cùng tìm hiểu chuyện gì sẽ xảy ra qua truyện Hào Hoa Kiếm Khách.

Bình luận truyện