Tất cả

Hai Lần Gặp Gỡ - Chương 11

Truyện Hai Lần Gặp Gỡ

Tác giả Đinh Mặc

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Ngồi trong máy bay chật hẹp chỉ có phi công, tôi và mấy cậu vệ binh. Sau một đoạn xốc nảy ngắn ngủi, máy bay bắt đầu bình ổn lướt đi.

Hôm nay là một ngày nắng, tôi nhìn ra phía ngoài, chỉ trông thấy bầy trời xanh thẳm cùng tầng mây trắng muốt lươ đãng bay. Năm năm rồi, cuối cùng tôi đã có thể rời khỏi cái lồng giam của Dịch Cảnh Dương vào đúng thời khắc quan trọng nhất này.

Những lời khóc của Tiểu Phó trưa nay làm tôi khó hiểu, vì sao đột nhiên Dịch Cảnh Dương muốn giết một cậu vệ binh của tôi? Việc này khiến lần gặp gỡ của chúng tôi lại thêm một lý do và mâu thuẫn.

Dịch Cảnh Dương, năm nay nó đã ba mươi. Hai mươi năm sống nương tựa vào nhau để đổi lấy sự khống chế kỳ lạ hôm nay của nó.

Nó một dạo từng là tất cả của tôi, hi vọng của tôi, kiêu hãnh của tôi.

Năm ấy, sau khi tìm đến chỗ của ba tôi, được sự giúp đỡ của ông về mọi mặt, tôi vẫn luôn cho nó những thứ tốt nhất. Chi phú ăn mặc, giáo dục, rèn luyện thân thể... Còn tôi, toàn tâm toàn ý làm điểm tựa phía sau cho nó. Tôi cũng có học thêm một chút nhưng chẳng phải cố gắng để lấy bằng cấp hay học vị gì.

Cảnh Dương từ nhỏ đã có thiên phú kinh người, sau khi học được năm năm ở Mỹ thì đã được vào đại học Princeton, hia mươi tuổi có bằng tiến sĩ. Nó giống như mỗi ngày một tiến bộ, cố gắng cho tôi thấy tương lai nó sẽ ảnh hưởng đến thế gới lớn đến đâu. Cùng năm ấy, dự án về người nhân tạp của nó gây chấn động toàn cầu. Luận án ấy, chính là cơ sở lí luận của học thuyết về người chuyển hồn.

Vì vậy tôi đã phấn chấn và chờ mong gấp đôi, chờ mong nó sáng tạo ra Sở Vong.

Nó rõ ràng chính là ước mơ của tôi, kiêu hãnh của tôi. Dù tôi chỉ lơn hơn nó có mười tuổi, dù nó đã đạt được vô số vinh dự ở ngoài kia nhưng trước mặt tôi, nó vẫn ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng "Mẹ", ngoan ngoãn nghe tôi dạy bảo, ngoan ngoãn để tôi vuốt tóc.

Tựa như tối hôm qua, nó còn tựa đầu lên đùi tôi và nói, mẹ, đừng rời con nhé.

Vậy mà hôm nay, khi nó đã nắm trong tay gần như cả thế giới, lại không tình nguyện gặp tôi một lần.

Đã sai ở đâu? Sai ở đâu nhỉ?

Máy bay khẽ lắc lư, đột nhiên tôi không muốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng mặt trời vàng óng vẫn thả lơi và tầng mây gần gũi đến mức có thể vươn tay là chạm tới. Tôi kéo cửa lên, thoáng dựa lưng vào thành ghế.

Tất cả bắt dầu thay đổi từ khi nào?

Là từ khi tôi biết thực nghiệm của Cảnh Dương bị giới khoa học liên hợp phản đối, hay từ khi nó bắt tay với một cường quốc, truy sát các chính khách và nhà khoa học phản dối thực nghiệm về người nhân tạo chuyển hồn của nó?

Hay là từ khi, tuyệt đại bộ phận nhân loại, để duy trì sự thuần khiết của gen loài người, giữ gìn đạo đức luân lí, bảo vệ tôn nghiêm bất khả xâm phạm của linh hồn con người, đã tuyên chiến với những kẻ tôn sùng học thuyết này của nó?

Sai rồi, đã sai cả rồi.

Tôi nhắm mắt, chuyện cũ như một cuốn phim tua nhanh qua đầu...

Năm Dịch Cảnh Dương mười lăm tuổi, bước vào trường đại họn nổi tiếng nhất thế giới, cha tôi cho nó đầy đủ tiền, tôi cũng cho là nó đã có khả năng tự lập. Một tháng sau, tôi đến thăm nó. Đứng trong căn phòng nó thuê, nhìn nó vụng về luống cuống cầm lấy mấy thứ đồ làm bếp mới tinh định nấu một bát mì cho tôi, tôi đau lòng muốn khóc.

Khi đó nó còn chưa cao bằng tôi, thiếu niên mười lăm tuổi, gương mặt trắng nõn, ánh mắt nhu hòa. Nó thận trọng nắm tay tôi: "Thiếu Hàn, Thiếu Hàn định bỏ mặc con sao?"

Tôi không lên tiếng, thực ra lúc đó tôi đang đau lòng đến mức không nói nên lời.

Nó lại thận trọng gọi một tiếng: "Mẹ?"

Bức tường trong tim như nháy mắt sụp đổ.

Vì vậy tôi ở lại căn phòng nhỏ này, ra sức chăm sóc nó khi nó mải miết học thành tài. Tôi thật sự coi nó như con mình rồi. Nó cũng rất cố gắng, còn trẻ đã nổi danh khắp nơi. Đôi khi làm thực nghiệm đến khuya, nó vẫn sẽ trở lại căn phòng của chúng tôi mà không muốn ngủ lại phòng thí nghiệm.

Cứ như vậy, chúng tôi sống nương tựa vào nhau mấy năm. Bình thường nó học bài của nó, tôi dọn dẹp nấu nướng chăm sóc. Cuối tuần, chúng tôi cùng đi chơi thể thao. Sau này nó còn phải tham chiến, tôi cần đốc thúc con rèn luyện thân thể cho tốt.

Năm năm sau, Cảnh Dương hai mươi, tôi ba mươi tuổi, cha tôi qua đời, dì mang theo hai đứa con di dân đến một châu lục khác.

Cùng năm ấy, Cảnh Dương con tôi, một đêm bừng sáng khắp thế giới.

Tivi, báo chí, đài truyền hình, không một nơi nào không có ca ngợi tài năng của người trẻ tuổi ấy. Học thuyết của nó đã phá vỡ giới hạn nghiên cứu sinh hóa của loài người.

Mọi người đều nói, Cảnh Dương là một ngoi sao mới.

Nhưng khi đó, ai cũng không nói, và ai cũng không ngờ, Cảnh Dương là người thống trị thế giới trong tương lai.

Khi các nghiên cứu ngày càng chuyên sâu, bắt đầu có các nguyên thủ quốc gia tới tìm nó. Cảnh Dương ngày càng bận rộn, ngày càng mết mỏi. Tôi thường xuyên xoa lên nếp nhăn nhíu chặt giữa hàng lông mày của nó, nhìn nó nở nụ cười trấn an hiếm gặp.

Sau này, Cảnh Dương mua một khi nhà rất lớn ở Trung Quốc, chúng tôi chuyển về nước sống. Từ đó về sau, nó không còn đi gặp bất cứ người nào. Dẫu là ai, nếu cần đều phải đến gặp nó.

Cũng từ đó trở đi, dù vẫn cùng sống chung một nhà nhưng thời gian tôi gặp được Cảnh Dương càng ít, thaamjc hí có khi cả tháng cũng chẳng thấy mặt nó một lần.

Tôi thật cẩn thận, không dám quấy rầy. Cảnh Dương bận rộn như vậy là để thực hiện giấc mộng của loài người, khát vọng của Sở Vong, mơ ước của tôi.

Thậm chí tôi không còn chú ý tới, từ khi nào, trong nhà không còn thấy tivi, báo chí, Internet. Làm bạn với tôi chỉ có một đống sách lớn và đôi khi là một Dịch Cảnh Dương kiệt sức ngủ say trên đùi tôi.

Cho đến ngày đó.

Tôi nhàn rỗi buồn chán đi dạo loanh quanh, bỗng có một ông lão tóc trắng xóa như một nhà khoa học, khóc lóc quỳ sụp trước mặt tôi.

Ông ấy khóc kể với tôi, con trai tôi đã lật đổ thế giới khoa học như thế nào, đã vi phạm luân lí dùng thân thể con người làm thực nghiệm ra sao, sau đó lại ký kết nững hiệp định trái đạo đức với các thế lực. Chỉ cần là người còn có lương tri đều sợ hãi, thế hệ người nhân tạo chuyển hồn sắp thống trị thế giới.

Tôi bắt đầu hoài nghi, thực ra đã sai ở chỗ nào?

Tối đó, tôi đi gặp Dịch Cảnh Dương.

Cảnh Dương đang ở trong phòng làm việc, chỉ có mình nó trong đó. Kĩ thuật đặc biệt nhất, nó thậm chí không thể tìm ra người có thể hiểu và trợ giúp. Những người khác chỉ thực hiện những bước tiếp theo và tính toán cho sản xuất thế hệ người mới này.

Cảnh Dương đang ở trong phòng làm việc, chỉ có mình nó trong đó. Kĩ thuật đặc biệt nhất, nó thậm chí không thể tìm ra người có thể hiểu và trợ giúp. Những người khác chỉ thực hiện những bước tiếp theo và tính toán cho sản xuất thế hệ người mới này.

Tôi vẫn nhớ ngày đó, khi tôi đi về phía Cảnh Dương.

Ngày đó Cảnh Dương không làm việc, một mình ngồi lặng trước bàn làm việc, hai mắt trống rỗng.

Lúc đó tôi cũng chú ý tới biểu hiện bất thường của nó, nhưng không có làng dạ nào tìm hiểu sâu hơn. Bởi vì tôi vội lắm, rất vội tìm bằng chứng chứng minh Cảnh Dương là phe chính nghĩa.

"Cảnh Dương." Tôi gọi, nó không hề quay đầu nhìn tôi.

"Dịch Cảnh Dương!" Tôi tức giận, kéo vai nó lại, Cảnh Dương ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi chưa từng nhìn thấy ánh mắt nó phẫn nộ như vậy, tuyệt vọng như vậy, và thống khổ như vậy.

Nhưng tôi vẫn không chịu quan tâm tìm hiểu nguồn cơn. Tôi vẫn mong đợi lâu lắm, tôi đã bị nguyện vọng của chính mình hành hạ đến không thể chịu nổi rồi. Tôi nói: "Hôm nay có người tìm đến đây, khóc nói với mẹ rằng, con trai mẹ đang hủy hoại thế giới này. Cảnh Dương, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Con có làm những chuyện bọn họ nói đó không? Con chẳng phải là chính nghĩa sao? Vì sao?"

Cảnh Dương vẫn không trả lời, nó bỗng đứng lên, cúi đầu nhìn tôi.

Nhìn tôi, hận thù như vậy.

Tôi không hiểu: "Vì sao con không chịu nói gì?"

Nó nói: "Cút!"

Nó chỉ nói một chữ này, chỉ một chữ này.

Không hề giải thích, không hề trấn an. Từ ngày đó, nó giam lỏng tôi ở thảo nguyên, trong một tòa nhà riêng của một nguyên thủ quốc gia nào đó. Khả năng của nó đã mạnh đến mức khiến một số quốc gia để mắt, né tránh và lấy lòng.

Đến một năm sau, Cảnh Dương mới bắt đầu gọi điện hàng tuần cho tôi. Nhưng mỗi lần nói lại chuyện đó, nó vẫn chỉ lạnh lùng: "Thiếu Hàn, đừng cản trở bước tiến của tôi." Giữa đôi hàng lông mày giống hệt Hà Khiêm Dương là dã tâm và tàn nhẫn trần trụi không hề che dấu.

Tôi bắt đầu hiểu, tất cả, hình như từ khi bắt đầu đã sai mất rồi....

Máy bay ngừng.

Tôi nhìn phòng ốc quen thuộc, vẫn hệ như xưa, chỉ khác một điều, so với năm trước thì diện tích đã mở rộng không biết bao nhiêu lần. Nơi đây vốn là một khu dân cư đông đúc, giờ đây, trong vòng mười cây số đều đã thành căn cứ quân sự.

Kì thực tôi biết, tôi vẫn biết. Thế giới này, thời đại này, tin tức vốn là thứ không ai có thể ngăn cản. Tôi biết ba năm trước, chiến tranh giẵ người nhân tạo và nhân loại đã bùng phát. Nhân loại sử dụng người máy để chiến đâu với người nhân tạo. Tôi biết, nhân loại đan glieen tiếp bai trận.

Tôi cũng biết, Dịch Cảnh Dương là vị tướng được một số ít nhân loại đã có dã tâm tôn sùng, rất có khả năng sẽ trở thành chúa tể thế giới trong tương lai.

Lần thứ hai đi vào căn phòng này.

Tất cả dường như không có chút thay đổi so với năm năm trước, đồ gia dụng tôi tự tay mua, các thiết bị điện, toàn bộ đều ở đây. Chỉ mình tôi bước vào, không ai ngăn tôi, đội trưởng đội hộ vệ cũng đã bị cản lại ở cửa. Ở đây chỉ có Dịch Cảnh Dương và mười thân vệ của nó ra vào.

Tôi theo một thân vệ thông qua hành lang khúc khuỷu quanh co. Ở giữa khu nhà có một mảnh vườn xanh mượt và một cái ao nhỏ. Đó là do tôi thiết kế.

Mùa hè, ánh mặt trời chói chang chênh chếch chiếu tới, rải vàng lên hành lang trước mặt.

Đọt nhiên, tôi cứng ngắc cả người, chẳng thể núc nhích, chẳng thể nói năng, thậm chí chẳng thể hô hấp. Máu trong người tôi như muốn phá khỏi mạch máu, xé da tuôn ra ngoài, nuốt chửng tôi trong biển đỏ rừng rực như lửa.

Có người, dưới ánh mặt trời, đang đi về phía tôi.

Tôi nhìn bọn họ đến gần, tôi run rẩy, nhìn bọn họ đến gần.

Cô gái đi bên trái, quần áo đỏ rực, giống như một ngọn lửa, xinh đẹp rạng rỡ, cười tươi tắn nhìn hai người còn lại, vui vẻ hân hoan như một nàng tiên vô lo; chàng trai đi bên phải, bề ngoài tuấn lãng sáng ngời và ánh mắt ấm áp.

Người đàn ông ở giữa, người ở giữa...

Anh bước trước hai người nửa bước, sải chân kiên định và mạnh mẽ. Dáng người anh vẫn cao ráo, hai hàng lông mày đen nhánh phi dương nhập tấn. Mắt phượng sáng rực, đôi môi mỏng vẫn mím chặt như cũ, lạnh lùng như cũ.

Họ rõ ràng cách tôi chẳng xa, chỉ chường mươi bước, vậy mà vẫn như cả ngàn dậm.

Tôi sững sờ đứng đó, ngay giữa đường, chắn mất lối đi của họ. Tôi không thể nhúc nhích được. Thân vệ bên cạnh không nhìn thấy tình huống, đang vội vã báo cáo gì đó với người bên kia bộ đàm.

Bọn họ dừng lại trước mặt tôi.

Anh đọt nhiên đứng nghiêm, dùng một giọng lạnh như băng, nói với tôi: "Kính chào phu nhân." Hai người phía sau cũng nghiêm túc hành lễ.

Anh không hề nhìn tôi một lần. chỉ bình tĩnh nhìn thẳng phía trước.

Nét mặt vẫn kiên định thờ ơ, không mang bất cứ biểu tình gì, không hề vươn chút quyến luyến. Anh là thủ lĩnh của đám người nhân tạo, là người đứng đầu đội chiến sĩ anh dũng nhất.

Anh năng lực cường đại, trả trung kiêu ngạo. Anh không nhìn lấy tôi một lần.

Chỉ bởi vì tôi là mẹ Dịch Cảnh Dương, anh hành lễ với tôi.

Tâm tình như rơi xuống đáy vực, đúng vậy, đúng vậy! Tôi đã cho là tình yêu của chúng tôi mạnh hơn sinh tử, vượt cả thời không. Chúng tôi đã từng vì nhau mà sống chết! Nhưng tôi đã quên, tôi quên mất một điều. Tôi mong đợi đến năm 2026, vì một năm này tôi yên lặng mong ngóng đến hai mươi năm... cũng có nghĩa là, tôi đã bốn mươi, còn anh, chỉ là một chàng trai chừng hai mươi tuôi.

"Đây là số mệnh..." Tôi nói, đây là số mệnh. Số mệnh định trước, tôi và anh không thể bên nhau. Anh vốn vô tình, tôi làm thế nào cung anh bên nhau? Như vậy khác nào cùng một người xa lạ yêu đương đây? Tôi làm thế nào khơi dậy tỏng anh tình yêu chưa từng trải qua, chưa từng phát sinh?

"Đây là số mệnh..." Tôi nói, đây là số mệnh. Số mệnh định trước, tôi và anh không thể bên nhau. Anh vốn vô tình, tôi làm thế nào cung anh bên nhau? Như vậy khác nào cùng một người xa lạ yêu đương đây? Tôi làm thế nào khơi dậy tỏng anh tình yêu chưa từng trải qua, chưa từng phát sinh?

Ngực như bị quật thật mạnh, tôi lùi lại mấy bước.

Tôi cúi đầu nhìn máu mình vừa hộc ra đầy đất... Đã mấy tháng nay chưa hề ói máu... Một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy tôi, tôi nắm chặt cổ tay ấy, mắt chợt tối sầm, nhất đi...

Tôi mở mắt, phát hiện tay phải đang ghim kim truyền.

Hai mươi năm, y học chẳng tiên bộ bao nhiêu.

Một bóng người cao lớn đứng trước cột treo bình truyền dịch, cậu lặng lẽ quay lại, vẻ mặt không buồn không vui: "Tỉnh rồi."

Chúng tôi đã rất lâu chưa được gặ mặt. Cảnh Dương gầy hơn nhưng trông càng thêm khí phách. Cậu vẫn còn mặc bộ vest màu đen tôi mua cho hồi trước, trông càng tuấn tú đẹp mắt. Thậm chí ngay cả ngọc Quan Âm cầu bình an tôi xin cho từ mười năm trước vẫn thấy cậu đeo trên cổ, sợi dây đỏ đã phai thành một màu nhờ nhờ.

Cậu đã không còn là đứa con nuôi đáng tự hào của tôi, Dịch Cảnh Dương. Nhưng tôi vẫn như cũ vì cậu đau lòng không thôi.

Tôi đứng dậy, giật ống tiêm, cố sức ấn miệng vết kim truyền. Cảnh Dương nhíu mày, thay tôi ấn lên vết kim.

Rất nhanh, máu không chảy nữa, cậu buông tay.

Tôi kéo áo: "Cảnh Dương, cậu còn muốn chiến tranh lạnh với tôi đến bao giờ?"

Cậu nhìn tôi, đau khổ có, lạnh lẽo cũng có.

Vì sao lại nhìn tôi như vậy?

"Hôm nay muốn gặp tôi là có chuyện gì?"

Không để ý đến vấn đề của tôi, Dịch Cảnh Dương lạnh lùng hỏi lại.

"Đừng để bọn Sở Vong quay về năm 2026." Tôi nói rất nhanh, "Trong cơ thể anh ấy là linh hồn anh hai cậu! anh ấy sẽ chết nếu quay về đó. Chuyện này tôi đã trải qua, cậu không biết đâu!"

Trên mặt Cảnh Dương chợt hiện lên một vạt sương mù, ánh mắt lạnh băng khóa chặt tôi.

Một lúc lâu sau, cậu nhìn tôi thật sâu, chậm rãi nói, "Chị vẫn thích anh ấy?"

Đầu tôi ong lên một tiếng: "Cậu nói cái gì?" Tình yêu của tôi và Sở Vong, ngoại trừ Thanh Oánh, không một ai biết. Tôi chưa từng nói với Dịch Cảnh Dương.

Dịch Cảnh Dương lại hít sâu một hơi: "Chẳng phải chị vẫn một mực chờ đợi, hi vọng đến năm 2026 có thể giữ lại anh ta bên mình sao? Chị nuôi tôi khôn lớn chẳng phải vì anh ta sao? Như vậy, trong lòng chị, tôi là cái gì?"

"Cậu nói gì, cậu là cậu, anh ấy là anh ấy!" Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Cậu đọc nhật ký của tôi? Cậu dám đọc lén nhật ký của tôi?"

Dịch Cảnh Dương cười: "Đúng vậy, năm năm trước tôi vô tình đọc được..."

Cho nên khi đó mới tuyệt vọng và cừu hận như vậy, nhìn tôi...

"Dịch Thiếu Hàn, đối với chị mà nói, tôi là thứ gì?" Bỗng nhiên cậu nắm chặt vai tôi, mạnh đến mức tôi không thể nhuc nhích, "Công cụ thực hiện nguyện vọng? Vật lót đường cho chị và Sở Vong đến bên nhau?"

"Không phải như thế!" Sao cậu có thể nghĩ như vậy? Tôi biện giải, "Cậu là cậu, anh ấy là anh ấy. Tôi vẫn coi cậu là con mình, tuy chỉ hơn cậu có mười tuổi, nhưng mấy năm qua tôi đâu hề bạc đãi cậu. Tôi thật tình đối đãi cậu, lẽ nào cậu không thấy?"

"Con ư?" Khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười mỉa mai, vẻ mặt lại hòa hoãn hơn.

"Cảnh Dương, tôi thật lòng đối tốt với cậu, cậu không thể hoài nghi. Có thể từ đầu là vì Sở Vong, nhưng hai mươi năm nương tựa lẫn nhau chẳng lẻ là giả?"

Cảnh Dương rõ ràng đã dao động, lực nắm tay đã giảm nhưng vẫn không chịu buông ra.

"Tôi không phủ nhận tôi yêu Sở Vong. Tôi vẫn yêu anh ấy, cho tới bây giờ. Có lẽ đối với tôi ở năm 2006, anh ấy đã chết, nhưng lúc này, anh ấy còn sống. Nếu có thể ngăn cản cái chết của anh ấy, dù không thể ở bên anh ấy, tôi cũng đồng ý! Cậu đã biết tôi yêu anh ấy, anh ấy lại mang linh hồn anh trai cậu, vậy đừng phái anh ấy đi chịu chết!" Tôi dịu dàng nói với cậu, đây thực sự là chuyện đương nhiên.

Dịch Cảnh Dương bỗng buông tay, cúi thấp đầu, lùi lại hai bước.

Thanh niên cao lớn đứng cúi đầu ở đó, không động đậy. Chất lỏng phía sau lưng không ngừng biến ảo, cậu không hề ngẩng đầu.

Tôi không dám lên tiếng, chỉ chú ý tới, hai tay cậu đã nắm chặt thành quyền, các đốt ngón tay trắng bệch.

Chúng tôi đều không nói gì, chỉ có tiếng thiết bị cơ khí vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Một lúc lấu sau, cậu ngẩng đầu, nhìn tôi.

Dịch Cảnh Dương cười, cười như thể không còn lối thoát, nói: "Nhưng tôi và anh hai, phải làm sao đây?"

Giữa hai hàng lông mày như đã hiện lên cuồng vọng và ham muốn chiếm hữu.

Tôi kinh ngạc, không kịp phản ứng.

Dịch Cảnh Dương bước đến bên tôi, tôi lui lại thoe bản năng, đến bên giường, đã không còn đường lui nữa.

Cậu tóm lấy hai tay tôi, cố định chúng bên sườn, thân thể dẽ dàng áp chế tôi lên giường.

Dịch Cảnh Dương ở phía trên, cao cao nhìn xuống tôi, như thể đang hỏi tôi, lại như thể đang tự hỏi.

Cậu nói: "Tôi với anh hai, biết làm sao bây giờ? Cùng yêu Dịch Thiếu Hàn, cùng muốn có cô ấy, cùng muốn giữ chặt cô ấy, không muốn chia sẻ với bất cứ ai, làm sao bây giờ."

"Không! Cậu điên rồi. Tôi là mẹ cậu, tôi lơn hơn cậu mà!" Tôi như dại ra, "Cậu nói linh tinh! Cậu chắc chắn ầm rồi! Cậu..."

Dịch Cảnh Dương lại nhấn mạnh từng câu từng chữ: "Trước đây tôi vốn không biết. Nhưng năm ấy nhìn thấy nhật ký của chị, tuyệt vọng rồi căm hận, tôi lại phát hiện mình lại không hề tuyệt vọng, không hề căm hận."

"Tôi chỉ không hi vọng, trên thế giới này có bất kỳ một ai khác đến chiếm lấy tim chị. Ngoại trừ tôi, Dịch Cảnh Dương." Môi cậu rơi lên mặt tôi.

Tôi vội quay mạnh sang một bên tránh đi: "Cậu điên rồi! Cậu điên rồi! Cậu là con tôi! Cậu là con tôi!"

Dịch Cảnh Dương đột nhiên cười to: "Tôi có thể ban cho nhân loại khả năng sống lại, sao òn đẻ tâm đến cái danh mẹ con? Huống chi chị còn hơn tôi có mười tuổi!"

Cậu lại thu nụ cười, đầu lại tựa vào hõm vai tôi, từng chữ từng chữ nặng nghìn cân truyền vào tai: "Thiếu Hàn, tôi muốn có chị!"

Cậu nói: "Thiếu Hàn, tôi muốn có chị. Đời đời kiếp kiếp!"
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com