Giữa Tiếng Lòng Rung Động

Chương 13: Hợp





Ngụy Tư Triết dựa vào tường, ánh mắt di động theo bóng dáng Sở Gia Hòa nhìn y trải giường nệm, mở thảm điện, giúp Ngụy Kiều nằm xuống rồi cẩn thận đắp kín chăn cho ông.

Tay trái của Sở Gia Hòa cứ run run không dứt, Ngụy Tư Triết hơi cau mày, nhưng vẫn không nói gì.

Thấy mọi thứ gần được sắp xếp xong xuôi, Ngụy Tư Triết đang định lên tiếng, Sở Gia Hòa đã đến cạnh mép giường hỏi: "Bác có muốn uống trà trứng cho ấm người không bác?"

Ngụy Kiều lẳng lặng quét mắt, hết soi biểu cảm của Ngụy Tư Triết lại chuyển sang Sở Gia Hòa: "Bác không uống đâu, buồn ngủ lắm rồi, con cứ làm việc của con đi."

"Thế nước tỳ bà thì sao ạ?" Sở Gia Hòa tiếp tục hỏi, "Từ lúc ăn cơm xong bác chưa uống gì hết, cổ họng sẽ không dễ chịu đâu."

Sở Gia Hòa thấy Ngụy Kiều lắc đầu: "Bạch trà ạ? Để con đi pha một tách..."

"Sở Gia Hòa."

Sở Gia Hòa đột ngột ngừng lại, ngước mắt nhìn Ngụy Tư Triết đứng cạnh cửa, người nọ đã mở cửa phòng ra rồi. Y hơi khó hiểu gọi: "Anh Ngụy?"

Ngụy Tư Triết nhìn y, nói: "Cậu qua đây."

Sở Gia Hòa nghe lời thật, không dừng lại mà xách theo túi đựng hộp cơm đến chỗ Ngụy Tư Triết. Nhưng cùng lúc đó y vẫn cầm ly giữ nhiệt của Ngụy Kiều lên, phích hết nước nóng rồi, y muốn sang phòng nước rót một ly đầy phòng khi ông ngủ dậy thấy khát.

Cửa phòng khép lại, Ngụy Tư Triết giành lấy cái ly trong tay Sở Gia Hòa: "Ký túc xá của cậu ở đâu?"

Sở Gia Hòa mù mờ trả lời: "Bên tay phải tầng hai, phía trong cùng."

"Về ký túc xá trước đi." Ngụy Tư Triết vừa nói vừa đi lên cầu thang, "Cậu không phải bận tâm gì cả."

Sở Gia Hòa ngoan ngoãn theo sau Ngụy Tư Triết, khi lại nhìn đường dưới chân. Bước đi của hai người nhanh chóng trùng khớp nhau, mỗi lần bước lên bậc thang cũng cùng bước chân phải trước. Sau đó, Sở Gia Hòa khẽ ngẩng đầu lên, dừng mắt trên vai và cổ Ngụy Tư Triết. Y chợt phát hiện bờ vai anh khá rộng, ẩn dưới chiếc sơ mi được cắt may tinh tươm khéo léo là xương bả vai thấp thoáng như có như không, mọi đường nét góc cạnh gần như hoàn mỹ.

Gần đến ký túc xá, Ngụy Tư Triết dừng lại, xoay người: "Ngâm khăn vào nước lạnh đắp lên cổ tay trái cậu vài phút, dán cao lên. Nếu không thấy đỡ khó chịu thì tìm bác sĩ Phương kiểm tra."

Còn chưa nói xong anh đã quay mặt muốn đi, Sở Gia Hòa lập tức bước đến cản trước người anh. Rõ ràng chỉ cần lên tiếng là có thể giữ anh lại, thế mà y vẫn nóng ruột mà chọn hành động trước. Khoảng cách kéo gần trong phút chốc, đèn hành lang phụt tắt, tầm nhìn của cả hai chợt tối sầm, bốn bề mờ căm, chỉ có ánh mắt chạm thấy nhau là rõ ràng, không lảng tránh, kiên định hướng về người còn lại.

Sở Gia Hòa nói: "Đến cũng đã đến rồi, anh vào ngồi một lát đã, đừng chê bừa bộn là được."

Cái nhìn của cả hai đều vô cùng thẳng thắn, gương mặt Ngụy Tư Triết nhuốm ý cười, hạ nhẹ giọng trả lời: "Không chê."

Phòng của Sở Gia Hòa đúng là "bừa bộn" thật. Y bày nhiều đồ đạc lắm, cái cao cái thấp thoạt trông có phần hỗn độn thiếu thống nhất. Nhưng trong bừa bộn lại có trật tự, từng đồ vật đều có tác dụng riêng chứ không chỉ là món trang sức đơn thuần.

Cái bể nhỏ gần cửa ra vào có hai con cá Koi trắng mập mạp, đuôi cá hệt chiếc quạt dệt bằng tơ lụa phe phẩy tạo thành những đường cong rất đẹp mắt. Sâu vào dãy tủ trong kia là chiếc bể nhỏ được bao bọc bởi hàng tá những chậu cây cảnh mơn mởn tươi xanh, Đại Bôn rùa ta đang thảnh thơi bò trên đám rêu xanh. Phía còn lại là giường ngủ, gối chăn sạch sẽ và ngăn nắp. Trước cửa sổ kê một chiếc bàn gỗ thô, trên mặt bày một quyển sổ dày và một chiếc bút máy.

Sở Gia Hòa nói: "Anh ngồi trên ghế hay giường cũng được."

Ngụy Tư Triết "Ừm" một tiếng, khom lưng ngắm nghía bể cá cảnh phủ lớp rêu thật dày với các viên đá đủ hình dạng kích cỡ dưới đáy, anh tò mò hỏi: "Mấy hòn đá này là cậu mua à?"

Sở Gia Hòa ló mặt khỏi phòng vệ sinh, tay đang bận vắt khăn mặt: "Không phải, ở cạnh hồ nước có nhiều lắm nên tôi nhặt đó, rêu cũng tự tôi đào lấy."

Ngụy Tư Triết vô thức mường tượng ra hình ảnh Sở Gia Hòa ngồi đào rêu bên hồ, tay cầm xẻng nhỏ với chiếc xô con để bên chân làm đáy lòng anh thoáng nhộn nhạo.

Sở Gia Hòa đắp khăn lạnh lên cổ tay, đi cạnh Ngụy Tư Triết giới thiệu đám cây cảnh mọng nước[1] tự trồng.

[1] Cây mọng nước (nhấp vào để xem chú thích):

Ngụy Tư Triết dừng chân trước một chậu hoa đỗ quyên, hỏi: "Loài này khó chăm lắm đúng không?"

"Tùy người." Sở Gia Hòa trả lời, "Tôi thì... thấy cũng được."

Ngụy Tư Triết rất tự mình biết mình: "Tôi mà chăm chắc cây nào cũng sống không nổi quá."

"Anh Ngụy chưa hiểu hết bản thân mình đâu." Sở Gia Hòa nói, lấy một cái chậu nhỏ chừng lòng bàn tay đằng sau chậu phát tài lên, bên trong là một gốc sen đá mới trồng: "Sen đá tím đào[2], chắc chắn anh sẽ chăm được."

[2] Sen đá tím đào:

chapter content


Ngụy Tư Triết nhận lấy, tỉ mỉ ngắm nghía: "Tặng tôi à?"

Gặp thấy cái gật đầu của Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết nói thẳng: "Nuôi rùa cậu mua, ăn cơm cậu nấu, bây giờ còn tặng tôi sen đá nữa. Tôi chiếm dụng của cậu nhiều thế, có vẻ không hợp lý lắm nhỉ?"

Khóe mắt Sở Gia Hòa cong cong, nhẹ nhàng đáp: "Hợp."

Ngụy Tư Triết thăm thú một vòng căn phòng xong, đúng như Sở Gia Hòa dự liệu, anh không ngồi lên giường mà dời chiếc ghế trước bàn tới đối diện, nghiêng đầu ý nói Sở Gia Hòa cũng ngồi xuống đi.

Chiếc ghế sát giường đến mức đầu gối cả hai gần như cọ lấy nhau, Ngụy Tư Triết chú ý đến quyển sổ dày cộp nọ, hỏi y: "Cậu có thói quen viết nhật ký à?"

"Không phải nhật ký đâu." Sở Gia Hòa đưa sổ cho Ngụy Tư Triết, "Chắc gọi là sổ lưu niệm đi vậy."

Ngụy Tư Triết hỏi ý: "Tôi xem được không?"

"Được..." Sở Gia Hòa nhẩn nha kéo âm cuối thật dài, y chợt tỉnh táo, định nói lại nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Ngụy Tư Triết mở trang đầu tiên ra, đập vào mắt anh là một tấm hình chụp hai người. Sở Gia Hòa và một bà cụ ngồi sát cạnh nhau, cười đến là hài hòa vui vẻ. Ngụy Tư Triết không hỏi nhiều về thân phận bà cụ, cẩn thận từng li từng tí một lật giở trang giấy. Cuốn sổ lưu giữ rất nhiều tấm ảnh chụp, có những bức phong cảnh của viện dưỡng lão, cũng có những bức chụp những bệnh nhân mà Sở Gia Hòa đã chăm sóc bằng cả cái tâm suốt bao nhiêu năm.

Thấy cảnh vật rất quen thuộc xuất hiện, một chú mèo mập vắt vẻo trên cây, Ngụy Tư Triết cười: "Phải Quýt Bự đó không?"

Anh ngước lên đối diện với ánh mắt của Sở Gia Hòa, tìm thấy trong đôi mắt ấy một chút căng thẳng. Tìm được câu trả lời khẳng định rồi, sau đó mỗi lần lật sang một trang mới, anh đều quan sát phản ứng của Sở Gia Hòa thật chăm chú, cảm giác dường như càng lúc y càng trở nên bứt rứt thiếu tự nhiên.

Ngụy Tư Triết khép lại trang sổ đúng lúc, anh không xem tiếp nội dung phía sau. Sở Gia Hòa nhanh chóng bình tĩnh trở lại, nhìn theo anh trả quyển sổ về chỗ cũ. Khăn mặt ấm dần lên nhờ nhiệt độ cơ thể, cổ tay được chườm lạnh ổn thỏa rồi, Sở Gia Hòa lấy cao dán trong ngăn kéo ra, xé bao bì.

Làn da trắng trẻo ửng mảng đỏ au bắt mắt nhìn mà thấy xót, Ngụy Tư Triết khom lưng, nghiêng người về phía trước đến gần kiếm tra tình trạng vết thương ở cổ tay trái của Sở Gia Hòa, mạch máu xanh nhạt hằn trên mu bàn tay và xương cổ tay thon gầy đập vào mi mắt anh.

Sở Gia Hòa nắm tay, nhẹ nhàng xoay hai lần. Ánh mắt Ngụy Tư Triết di động theo, vô thức toát lên vẻ lo lắng.

Y tháo nửa phần keo miếng cao dán ra, đang chuẩn bị dán lên vết thương thì chợt Ngụy Tư Triết ghé lại thật gần. Trong đôi mắt y là mái tóc dày và xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu của ai kia, y nín cười, nhẹ giọng: "Anh Ngụy."

"Ừm." Ngụy Tư Triết đáp, hai mắt không rời khỏi cổ tay Sở Gia Hòa.

Y nói: "Tôi sắp không thấy tay mình đâu nữa rồi."

"Hửm?" Ngụy Tư Triết nghi hoặc chớp mắt rồi choàng tỉnh, vội vàng chống gối đứng thẳng người dậy, ngượng ngùng nói: "Xin lỗi."

Sở Gia Hòa dán cao xong, chủ động duỗi tay trái ra cho Ngụy Tư Triết xem, còn nhanh nhẹn quơ quơ trước mắt anh: "Bây giờ không sao thật rồi, anh đừng lo."

Rốt cuộc Ngụy Tư Triết cũng yên lòng, anh đáp: "Ừm."

Edit: tokyo2soul