Tất cả
Gió Thổi Mùa Hè
Bốn trăm năm rồi! Cô đã đợi anh đã bốn thế kỉ trôi qua. Dùng máu người để đổi lấy thanh xuân, lấy huyết nhân để làm thuốc nhuộm cho sự xinh đẹp của chính mình. Vì khao khát mãnh liệt mãi mãi có thể ở cạnh anh, cô chấp nhận hủy hoại đi chính cuộc sống của mình. Cô biến mình trở thành quỷ dữ không có chút tình người, dùng sự tà ác để cảm hóa con tim đang mỏi mong đợi chờ trong vô vọng. 


Tình yêu không có lỗi. Lỗi lầm chỉ bởi vì con tim ta quá mù quáng mà không thể phân biệt đúng sai. Dùng oán hận để tồn tại, dùng trái tim để đợi chờ, ném lí trí bỏ lại ở nơi xa. Cô sống, chỉ cần trái tim! Yêu anh, cô chấp nhận mù quáng, chấp nhận chịu sự trừng phạt của ông trời. Chỉ cần có thể thấy bóng dáng anh của bốn trăm năm sau, như vậy, cô đã có thể già đi...


Như vậy, có đáng hay không? Đối với những người khác, như vậy không đáng. Một chút cũng không đáng! Nhưng đối với cô, yêu là phải biết hi sinh. Tình yêu của cô, mãi mãi không thể cách trở trước vô vàn gian truân.

Bình luận truyện