Tất cả
Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng

Trong một đêm mưa gió bão bùng, nàng lại bị một tên nam nhân đẹp như tiên tử ăn sạch vào bụng. Nhưng tại sao cái tên "Đạo tặc hái hoa" này còn chưa chịu đi? Còn nói nàng phải chịu trách nhiệm với hắn? Được rồi, thu mỹ nam, làm ấm chăn cũng không tồi.Nhưng mà, hắn lại là giáo chủ Ma giáo, kẻ thù vô số.


Chúng ta lén lút cưới nhau được không? Được! Sinh cái bánh bao được không? Được! Để giáo chủ chúng ta đi làm ruộng được không? Được! Người được chỉ phúc vi hôn tới cửa cầu hôn được không? Hắn muốn chết! Cha ruột đến giành Thịnh Thế Điền Viên được không? Hắn đừng có mơ!

Bị ép buộc, chúng ta liền thay đổi triều đại được không? Không tệ! 

Tô Nhược Mộng buồn bực nhìn đám nam tử đang cặm cụi ăn, nâng trán hỏi: "Ngoài ăn ra các ngươi còn biết làm gì?" Đám đông nam tử đồng loạt ngẩng đầu, nhất loạt lên tiếng: "Thưa phu nhân, thuộc hạ còn có thể giết người."


"Nhà ta không nuôi người nhàn hạ."

"... Chúng tôi có thể giết người để kiếm tiền hiếu kính phu nhân."

"Ta không thèm mấy đồng tiền đẫm máu đó."

"..." Đám đông nam tử liếc nhau một cái, ăn ý nói: "Xin phu nhân chỉ rõ!"

"Tất cả các ngươi đều đi làm ruộng cho ta!"

Đám đông nam tử buồn bã trong lòng: Giết người dễ, làm ruộng mới khó.  

Bình luận truyện