Tất cả

Gian Thương Hai Mặt - Chương 10: End

Truyện Gian Thương Hai Mặt

Tác giả Nguyên Nhu

Danh mục Ngôn Tình Cổ Đại

Trước Tiếp
Đang trong lúc đắc ý vì đánh được người Lí Thiếu Vũ,hoàn toàn không biết ngay sau đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cả người mìnhbay đứng lên, từ cửa đại sảnh đánh thẳng vào tường ở ngoài sân.

Rồi chuyện sau đó, hắn hoàn toàn không nhớ nổi, bởi vìsau khi hắn bị đánh văng lên tường trực tiếp ngất xỉu đi không biết gì nữa.

Phanh! Bàng! Thùng thùng bàng bàng... Dọc theo đườngđi rất nhiều thứ va chạm vào thân thể hắn, tiếng đánh nhau thật lớn không ngừngvang lên.

“A!” Tiếng kêu hoảng hốt thập bội truyền đến.

Man Tiểu Nhu té ngã trên đất đầu choáng váng khôngđứng dậy nổi, trên gương mặt truyền đến lửa nóng đau đớn, đột nhiên hai tayđược nàng dậy, nhìn thấy đại tẩu cùng nhị tẩu đang nâng nàng dậy.

“Tiểu Nhu, muội không sao chứ?” Haingười đồng thanh hỏi.

Nàng nhắm mắt lại, “Muội...” Mới hé miệng ra, trên mặtlại truyền đến đau nhức, nói không rõ ràng lắm, nhưng lực chú ý của nàng lậptức lại bị dẫn dắt rời đi.

“Hòa Khiêm! Dừng tay!” Sở Hòa Kì đang chạy về Sở phủ,xông lên phía trước muốn từ phía sau lưng ôm chặt lấy hắn.

Man Tiểu Nhu vừa thấy rõ ràng tình huống trước mắt,đôi mắt đẹp mở to, không thể tin được những gì mình đang thấy.

Nguyên bản Sở Hòa Khiêm đội mặt nạ tao nhã, hiện tạiquả thực giống như bị ác quỷ hóa thân, sắc mặt âm trầm tà khí, cả người tản mátra một loại hơi thở tàn bạo lại khủng bố, một cước đang dẫm nát trên bụng LíThiếu Vũ, hai tay nắm lai thành quyến đã dính rất nhiều máu tươi.

Khắp người toàn thân cao thấp đều dính máu đã khủng bốnhư thế, nhóm hộ vệ ùa lên muốn ngăn hắn lại, không nghĩ tới Sở Hòa Khiêm xoayngười một cái, song chưởng rung lên phía trước, vận kình phóng ra.

“Oa!” Nhóm hộ vệ đồng loạt ngã bay đi ra ngoài.

Sở Hòa Khiêm trong đầu tràn ngập phẫn nộ, cùng với mộtmàn mới vừa nhìn thấy, sương mù màu đỏ trong đôi mắt hắn đã che lấp hoàn toànnhững ý chí sáng suốt trong đầu của hắn, giờ phút này hắn chỉ có một ý tưởng,thì phải là giết, giết tất cả những người muốn ngăn cản hắn! Mắt đỏ đậm trànngập sát khí, nở nụ cười quỷ dị, nắm tay dính đầy máu tươi, đang nhắm thẳng vàomặt tên Lí Thiếu Vũ huyết nhục mơ hồ đánh tiếp.

“Hòa Khiêm! Dừng tay!” Sở Hòa Kì dùng hết toàn lựcngăn cản. Nếu để cho hắn đánh tiếp, tên kia nhất định phải chết! Hắn sẽ giếtngười đó!

Cảm nhận được có người đang quấy nhiễu hắn, Sở HòaKhiêm quay đầu, một quyền chém ra. Nếu ai dám gây trở ngại hắn,

Một quyền phóng ra thật nguy hiểm, rống lớn kêu, “SởHòa Khiêm!”

Không xong, hiện tại Hòa Khiêm lại giống như năm đó,hoàn toàn mất đi khống chế, hoàn toàn không nhận ra bất cứ thanh âm của kẻ nào.

Sở Hòa Kì võ công thâm hậu, nhưng công phu cao nhấttoàn bộ Sở gia là Sở Hòa Khiêm, một quyền hắn vung ra không trúng, lập tức vunggối đá về phía trước. Sở Hòa Kì bị hắn đụng vào ngực, lảo đảo thối lui vàibước, cúi đầu --

“Nôn!” Phun ra một ngụm máu tươi. Hắn đối Hòa Khiêmthủ hạ lưu tình, không dám sử dụng toàn lực, nhưng Hòa Khiêm đang trong cơnđiên cuồng, đã không còn nhận ra người trước mắt là ai.

Hắn còn không có tính dừng tay, mười ngón tay chộptới, hung ác hướng đầu của Hòa Kì chộp tới.

Sở Hòa Kì xoay người tránh né, nhưng Sở Hòa Khiêm lạiđột nhiên giơ chân ôm lấy gót chân hắn, hắn mất đà, đầu nằm ngay hương mườingón tay của Sở Hòa Khiêm đang vung tới…

Vô cùng nguy hiểm, Sở Hòa Già cuối cùng cũng đuổi tới,vọt vào đến bên cạnh giơ tay gạt lấy tay của lão ngũ ra, lại thuận tay đem đạica đẩy ra khỏi chiến trường, sau đó tiếp tục quay sang lão ngũ so chiêu.

Hai người đánh cho vô cùng kịch liệt, cái bàn, ghế dựađều bị nắm đấm phá hư hết, ngay cả đến gốc côt mà Sở Hòa Già vừa tránh vào đó,cũng đã bị Sở Hòa Khiêm nhổ bật lên.

“Hòa Kì!” Đại thiếu phu nhân vội vàng vọt tới bênngười trượng phu, lo lắng nhìn hắn.

“Đại ca, đây là có chuyện gì?” Man Tiểu Nhu giật mìnhngây ngốc nhìn. Sự tình làm sao có thể biến thành như vậy? “Người kia...... LàHòa Khiêm?”

“Các ngươi đi mau, Hòa Khiêm phát điên, tiểu tử này đãlâu không có tức giận như vậy! Mau rời đi.” Sở Hòa Kì cố gắng đứng lên, phụgiúp muốn ba người các nàng nhanh chóng rời đi, nhưng trên ngực tê rần, ngườilại ngã xuống đất.

“Hòa Già!” Vẫn chú ý trong sảnh đánh nhau nhị thiếuphu nhân đột nhiên kêu to, lấy tay che kín miệng ngăn tiếng kêu thét lên, bởivì nàng nhìn thấy Sở Hòa Khiêm lại từ trên cánh tay của trượng phu nàng xả khốithịt tiếp theo.

Man Tiểu Nhu tâm run lên. Hòa Khiêm sao khủng bố lạihung tàn như vậy... Nàng không cần! Nàng không cần!

“Chết tiệt!” Bộ dáng này của tiểu đệ, so với mới trướcđây còn muốn cuồng bạo hơn gấp mấy lần, Sở Hòa Già ngưng thần, xuống tay cũngkhông hết sức vì có điểm cố kị. Nhưng nếu không đánh bại hắn, người chết tiếptheo có thể là cả toàn gia!

Chính là, năm anh em bọn họ đều tự có am hiểu binhkhí, không có trường kiếm trong tay, hắn đánh giống như là trứng chọi đá, mỗikhi đều là mạo hiểm tiến lên công kích Hòa Khiêm, đấu pháp của Hòa Khiêm điêncuồng tựa như không muốn sống, hai mắt tất cả đều là tơ máu.

Tiện tay nắm thanh gỗ đã gãy lên ngăn chặn những móngvuốt bén nhọn của hắn đang chộp đến, nhưng Sở Hòa Khiêm sử dụng lực. Đầu gỗ dàynặng liền nát bấy.

Sở Hòa Già nhân cơ hội lại xuất ra một quyền công kíchngay trọng điểm, một quyền đã đánh đuổi hắn loạng choạng vài bước, miệng hắnbất chảy ra máu tươi, gầm nhẹ một tiếng, lại đánh tiếp.

“Hòa Khiêm! Không được!” Nàng không cần Hòa Khiêm điêncuồng như vậy, nàng sẽ sợ hãi! Man Tiểu Nhu không chút nghĩ ngợi xông lên phíatrước.

“Tiểu Nhu!” Sở Hòa Kì ba người kêu to, nhưng đã khôngkịp ngăn cản nàng.

Sở Hòa Khiêm vươn trảo hướng về đầu của Hòa Già, SởHòa Già cắn răng dùng vật tiếp theo để cản bàn tay của hắn, vừa thấy nàng xôngđến, phân tâm mốt cái, lợi trảo kia kém mấy tấc đã chộp trúng mắt hắn.

Man Tiểu Nhu vươn tay ôm lấy thắt lưng trượng phu,“Hòa Khiêm, Hòa Khiêm, dừng tay!” Đã muốn cố không được vết thương trên mặt cóbao nhiêu đau đớn, nàng lớn tiếng khóc kêu, bị cái dạng này của hắn làm cho sợhãi.

Thân mình hắn hơi hơi chấn động một chút, lập tức biểutình trên mặt biến đổi, cảm nhận được bên hông truyền đến lực làm trở ngại hắn,vung chân một cái đem người phía sau đá bay đi.

Sở Hòa Kì vận công tập hớp khí lực toàn thân, xông lênphía trước tiếp được Man Tiểu Nhu té rớt từ giữa không trung, “Tiểu Nhu, muộikhông cần đi qua, hiện tại Hòa Khiêm không nghe thấy tiếng của muội nói đâu.”Làm đệm lưng, hắn bị ép tới thở không nổi.

Nàng khóc lắc đầu, gắng gượng đứng bật dậy, chạy nhanhđến chỗ Sở Hòa Khiêm, lần này tay nàng vòng trước thắt lưng hắn, gọi to, “HòaKhiêm, Hòa Khiêm, ta là Tiểu Nhu, Hòa Khiêm...... Dừng tay!”

Hắn quăng vài thứ, đều vùng vẫy không ra lực lượngđang bám chặt trên lưng, buông tha công kích Sở Hòa Già ở đối diện, định giảiquyết trói buộc trên lưng trước, một bàn tay nắm áo của nàng lên, đem cả ngườinàng treo lơ lửng giữa không trung, một chưởng khác đang vận sức chờ phát động.

Man Tiểu Nhu bay lên không hai chân giật giật, hai mắtđẫm lệ sương mù, “Hòa Khiêm, ta là Tiểu Nhu......”- nháy mắt, sự cuồng bạo trênmặt hắn có một tia nghi hoặc, lập tức biến mất, một chưởng đánh úp về phía mặtcủa nàng --

“Không được!” Sở Hòa Già không kịp ngăn cản.

Tay của Sở Hòa Khiêm trong lúc hiểm nguy dừng lại ởtrước mặt Man Tiểu Nhu, hắn nhìn tay mình đang nắm chặt lấy áo của nàng, trênmặt có vài giọt nước mắt, nắm tay hắn đau quá, hắn thong thả buông tay trênngười nàng ra, đôi mắt màu đồng mê mang khó hiểu nhìn nàng.

Năm ngón tay đang bấu chặt trên gáy nàng, chỉ cần dùnglực mạnh một chút, sẽ đưa nàng đi gặp Diêm Vương, vốn dĩ nên làm như vậy, nhưngtay hắn không thể xuất lực, cánh tay run run, chậm rãi buông lỏng ra lực đạo,nhìn nước mắt của nàng.

“Hòa Khiêm, Hòa Khiêm của muội, Hòa Khiêm muội yêunhất......” Man Tiểu Nhu nghẹn ngào nhẹ giọng gọi, giơ tay lau vết máu dìnhtrên mặt hắn, thong thả lau xuống những vết máu trên môi hắn.

Nàng từ khi sinh ra đến bây giờ, cho tới bây giờ khôngtừng sợ hãi qua như vậy, không phải sợ hãi bộ dáng cuồng bạo như vậy của hắn,mà là không muốn thấy hắn biến thành như vậy, nàng biết Hòa Khiêm không phảinhư thế... Hắn hiện tại hai tay dính đầy máu tươi, làm tổn thương người kháccũng bị thương chính mình, vết thương trên người nhiều không kể xiết... Lòngcủa nàng đau quá!

Hơi thở mềm mại lại mang hương vị ngọt ngào đánh úplại, những mê chướng đang chiếm hữu trong đầu hắn rút đi cùng lửa giận đỏ đậm,ánh mắt Sở Hòa Khiêm từ tàn bạo dần dần biến thành vô hại, rồi sau đó chuyểnthành mềm mại, nhẹ liếm lên đôi môi còn lưu lại hương vị ngót ngào, đôi mắttrong suốt nhìn chằm chằm nàng, “Tiểu Nhu...”

Tiếng thì thầm gọi tên của nàng làm cho Man Tiểu Nhulên tiếng khóc lớn, nhào vào trong lòng hắn ôm chặt hắn, “Hòa Khiêm! Hu huhu...”

Nàng nhìn thấy ánh hào quang quyến luyến quen thuộctrong đáy mắt hắn.

Sở Hòa Già cùng Sở Hòa Kì nghe được tiếng nói của hắn,thế này mới lơi lỏng xuống dưới, hai người mềm nhũn ngã về phía sau, rốt cụckhông có việc gì...

“Hòa Kì!”

“Hòa Già!”

Hai nữ nhân từ hai hướng chạy đến bên cạnh trượng phucủa mình.

Ngay sau đó, đổi thành Man Tiểu Nhu kinh hô, “HòaKhiêm!”

Tình trạng kiệt sức ba người tất cả đều ngất đi, lưulại ba nương tử quân thu thập tàn cục.

Trải qua trị liệu sau, Lí Thiếu Vũ tự tìm đến phiềntoái cuối cùng cũng lưu lại được cái mạng chó của hắn, mà Sở Hòa Khiêm bởi vìdùng lực quá sức khác với hai người kia nên còn nằm ở trên giường nghỉ ngơi.

Man Tiểu Nhu sưng húp nửa khuôn mặt, chăm chú nhìnngười đang nằm ở trên giường, ánh mắt theo dõi từ mặt đến tay hắn, vừa nhìnthấy tay hắn, đáy lòng co rụt lại, đau lòng đến mức nước mắt nàng lại tuôn rơi,nàng nâng cánh tay hắn lên tay nàng, không bỏ sót bất cứ miệng vết thương tonhỏ nào trên tay của hắn.

Những ngón tay vốn dĩ thon dài xinh đẹp, nay khôngxanh tím thì cũng trở nên đỏ bầm.

Ngày hôm qua sau khi sự tình phát sinh, hắn liền hônmê cho đến tận bây giờ, đại phu nói hắn không có việc gì, chỉ cần hảo hảo nghỉngơi là tốt rồi, một quyền kia của nhị ca cũng làm cho hắn bị điểm nội thương,chờ đại phu đi rồi, mẹ chồng mới cùng nàng nói một chuyện xưa.

Mới trước đây, người nhà đối với hắn sơ sẩy, làm chohắn cá tính đại biến nàng đã biết rõ.

Nguyên bản lúc hắn còn nhỏ, chuyện như thế này cũngphát sinh qua một lần, mà nguyên nhân bắt đầu ngọn lửa đó là một đứa bé hàngxóm đánh tiểu cô nương đã xuất giá một cái tát. Hòa Khiêm phi thường yêu thươngtiểu muội, nhất thời không khống chế được cảm xúc, động thủ đem đứa nhỏ nhà bênkia đánh cho chết khiếp, khi đó hắn chưa tập võ, nhưng Sở gia cũng tìm rấtnhiều người để ngăn hắn lại.

Mà cái gọi là nhà bên này, đúng là Cố gia ở đối diện,nàng hiện tại rốt cục cũng hiểu biết, vì sao Cố đại thiếu gia cùng Cố đại tiểuthư khi nhìn đến Hòa Khiêm lại phản ứng như thế.

Vốn dĩ nghĩ rằng chuyện đã trôi qua đi thật lâu, chodù Hòa Khiêm có tức giận như thế nào cũng không từng phát tác nữa, người trongnhà dần dần đã quên hẳn chuyện này đi, nhưng đến bây giờ mới biết được, nguyênlai hắn không phải sẽ không phát tác, mà là nếu gặp chuyện xúc động mất bìnhtĩnh thì đương nhiên sẽ trở lại như trước kia.

Man Tiểu Nhu thương tiếc cúi đầu khẽ hôn một cái ởtrên tay hắn, cầm lấy hộp thuốc đặt ở bên giường, cẩn thận bôi thuốc trên miệngvết thương của hắn, đợi cho hai tay đều xử lý tốt, mới cầm lấy một mảnh lụatrắng giúp hắn quấn quanh băng bó, bàn tay nhỏ bé xoa xoa mặt hắn, trên khuônmặt tuấn dật kia cũng có vài vết thương.

Nhẹ nhàng mà thở dài. Hắn thực quan tâm đến nàng? Nếukhông, làm sao có thể thấy nàng bị đánh trúng một cái tát, liền giận đến thànhnhư vậy?

Mẹ chồng đau thương cầu nàng, hy vọng nàng sau khibiết bộ mặt thật điên cuống mà Hòa Khiêm che dấu, liền sợ hãi rời đi.

Đúng vậy, nàng là sợ hãi, nhưng sẽ không muốn rời đi,ngược lại đối với hắn có đau lòng nói không nên lời, biết hắn tại sao lại cónhững hành động như thế, càng thêm thương tiếc, nàng sợ hãi là, là nếu còn cótiếp theo, như thế hắn sẽ tự tổn thương thân thể hắn đến mức độ nào?

May mắn hắn nghe được thanh âm của nàng, may mắn hắnkhông có hỗn loạn điên cuồng mà phạm sai lầm, đại ca cùng nhị ca, tuy nói đềubị thương không nhẹ, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt sẽ không có chuyện gì.

Nàng hiện tại đã hiểu, câu hỏi kia khi đó hắn nói vớinàng -- Ngươi sợ hãi không? Những lời này đến tột cùng là đang ám chỉ cái gì,trong nhất thời, nàng cũng không phát hiện ẩn ý trong lời nói hắn, hiện tạinghĩ đến, mới biết được hắn là đang hỏi, nàng sợ hãi bộ mặt thật của hắn không?

Nàng cũng hiểu được một chuyện khác nữa, vì sao nươngvốn xuất thân là thiên kim nhà giàu, lại nguyện ý gả cho cha, một thanh niênbán bánh bao nghèo khó, tất cả đều là vì -- yêu, không có yêu thâm sâu đến tậnxương tủy, làm sao có thể cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn? Cùng sẻ chianhững cay đắng đau khổ và vui vẻ.

Giống như nàng hiện tại, cũng không hối hận gả cho HòaKhiêm, thậm chí thật cao hứng chính mình gả cho hắn, một người bốc đồng tùyhắng như thế, nếu không có nàng ở bên cạnh giữ hắn, không biết hắn còn có thểxúc phạm tới ai đây.

Sở Hòa Khiêm chậm rãi mở mắt ra, ánh nhìn đầu tiên củađôi mắt màu đồng là thân ảnh quen thuộc của một người mà suốt cả đời nàng vướngbận nhất, cũng thấy được vẻ mặt lo lắng cùng hốc mắt đỏ ửng của nàng.

“Nàng khóc?”

Man Tiểu Nhu nhẹ khoát tay, “Không có, có đỡ chút nàokhông?” Đưa tay đỡ hắn ngồi dậy, cẩn thận ở sau thắt lưng hắn kê một cái gốimềm kê đầu, để cho hắn có thể thoải mái một chút.

Con ngươi đen buồn bã, “Nàng đã nhìn thấy?” Cúi mặtnhìn đôi bàn tay của chính mình. A... Hắn lại phát cuồng sao?

“Ừm.” Nàng gật đầu, quay người lại đem mọi thứ bêngiường thu dọn cho xong, đang muốn đi đến gần ngăn tủ mới bước được một bước,bên hông căng thẳng, đã bị hắn ôm chặt nàng vào lòng.

“Mặc kệ nàng đã nhìn thấy gì, hay đã suy nghĩ như thếnào, nàng cũng không được phép đi! Không có sự đồng ý của ta, nàng không đượcrời khỏi ta!” âm thanh thô dát nặng nề ở nàng bên tai nói xong, bàn tay to lớnđang đặt bên hông nàng ôm thật mạnh như muốn hòa tan nàng vào thân thể hắn.

Trong giọng nói kia, có một tia sợ hãi cùng bất an,trong ngực rộng lớn kề sát mềm mại của nàng, nàng cảm giác được thân thể ngườiđang ôm chặt lấy nàng đang run rẩy.

Man Tiểu Nhu xoay người ôm chặt hắn, “Ngu ngốc!” Hắnđang sợ hãi nàng rời đi sao? Thật sự là một tên ngu ngốc!

Sở Hòa Khiêm nhìn nàng, “Ta là ngu ngốc... Một ngườingu ngốc nhưng rất yêu nàng…” Lại nhiều thông minh tài trí, nhưng một khi đãgặp gỡ nàng, đều trở thành đứa ngốc lo sợ mất nàng.

Nguyên bản không muốn khóc, nhưng khi hắn vừa nói nhưvậy, lại làm cho nàng cảm động rơi lệ, “Ngu ngốc...” Chumiệnglên hôn lên đôi môi hắn gần ngay trước mắt, “Có một người ngu ngốc yêu muội nhưvây, muội làm sao có thể rời đi? Chứ đừng nói nhân vật này là một mỏ vàng thậtto!” Nàng khóc cười nói.

Thấy rõ ràng đáy mắt nàng tràn đầy nhu tình đối vớichính mình, tâm luôn lo lắng bất an, bỗng chốc theo gió trôi đi mất, rốt cuộcđã có thể nhẹ nhõm, không còn lo lắng đề phòng nàng khi nào biết được bộ mặtthật của mình và nàng sẽ nghĩ như thế nào.

“Từ đây về sau, ta sẽ cố gắng để cho chính mình khônghề mất đi khống chế.” Chính hắn cũng không có nghĩ đến, chỉ là thấy nàng bịđánh một cái tát, hắn liền không thể ức chế được lửa giận dấy lên trong lồngngực.

Lắc đầu, bàn tay mềm đưa lên mũi hắn, Man Tiểu Nhubướng bỉnh đẫy mũi hắn lên làm mũi hắn có dáng như mũi heo, “Muội từ nay về sausẽ nhìn chằm chằm vào huynh mãi, huynh sẽ không có cách nào như thế nữa đâu.”Đúng vậy, nàng sẽ làm bạn ở bên người hắn.

“Nàng muốn nhìn chằm chằm ta cả đời sao?” Hắn hỏi, ánhmắt trở nên nhu tình.

Lộ ra nụ cười sáng ngời, đôi thủy mâu trong suốt củanàng lóe lên tình yêu say đắm không thể buông tay, “Đúng vậy, cả đời, huynhmuôn đuổi muội đi muội cũng sẽ không đi đâu.”

“Ừ.” Nhắm mắt lại, Sở Hòa Khiêm gắt gao ôm lấy nàng.Nàng muốn cả đời cùng hắn, như vậy là đủ rồi!

“Hòa Khiêm, muội rất yêu huynh, huynh nên vì muội bảotrọng chính thân thể huynh.”

“Ta biết.” Hắn gật gật đầu.

Nguyên bản vùi đầu ở trong lòng hắn Man Tiểu Nhu sửngsốt, ngước mặt lên nhìn hắn, “Huynh có biết cái gì?”

Sở Hòa Khiêm cười, “Biết nàng yêu thương ta.” Vuốt vekhuôn mặt của nàng, hắn sớm xác định tâm ý của nàng đối với chính mình.

Trên mặt nàng tràn đầy nghi hoặc, cẩn thận nhớ kĩ lại,“Muội nói qua những lời này với huynh khi nào?” Từ thành thân đến bây giờ, nàngcũng chưa nói qua đi?

Hắn tà tà cười, ngón trỏ để trên môi, “Bí… mật.” Đâylà bí mật riêng của hắn, hắn sẽ không nói, để xem nàng có biện pháp nào nghĩ rakhông?

Tự dưng xuất hiện một bí mật! Man Tiểu Nhu mất hứngcau mày. Hắn có ý định muốn trêu tức nàng đây mà?

“Huynh nói mau, rốt cuộc là vào lúc nào?” Cười đến tặctặc giận dỗi, nhất định có chuyện gì mà nàng không biết đây.

Sở Hòa Khiêm cười mặc cho nàng bức cung, hai người oaở trên giường nhất đáp nhất xướng, con ngươi đen ấm áp từ đầu đến cuối vẫn chưatừng rời khỏi khuôn mặt của nàng, vẫn luôn nhìn nàng như thế, chỉ có nàng...

Man Tiểu Nhu thật sự biết đươc, Sở Hòa Khiêm bảo vệ vàche chở cho một người… Sửa một chút, phải nói là ích kỷ có vẻ chuẩn xác hơn.

Ngày hôm đó, hắn đã ra tay đem Lí Thiếu Vũ đánh chochết khiếp, đợi cho thân thể hắn khôi phục sau, hắn nhớ mãi không quên Lí ThiếuVũ đánh nàng một cái tát, đã điều động tất cả những mối quan hệ chốn thươngtrường, nhân vật cùng tài lực, toàn lực thôn tính san bằng chuyện kinh doanhcủa Lý gia.

Nhất thời trong lúc đó, thương trường nổi lên một trậntinh phong huyết vũ*, (mưa gió đẫm máu), phàm là những thương gia có liên quanđến việc kinh doanh của Lý gia tất cả đều vô tội bị dìm xuống nước, cuối cùngbất đắc dĩ, đều từ Tế Nam đi vào Thành Đô, tìm kiếm van xin Ngũ thiếu gia Sởgia có thể thủ hạ lưu tình (nương tay), không cần đuổi tận giết tuyệt.

Nhưng những người này hoàn toàn không thấy được mặthắn, bởi vì Sở Hòa Khiêm hào toàn không có ý định dừng tay, những thương gianày đành phải dời đi mục tiêu, tất cả chạy đi tìm Ngũ thiếu phu nhân cầu tình.

Nàng nghe được dở khóc dở cười, cuối cùng đành phải tựthân xuất mã, đi tìm trượng phu hư hỏng đang còn tại ở cửa hàng làm mưa làmgió, cứng rắn lôi kéo hắn đến trên đường giải sầu, thuận đường về nhà mẹ đẻ mộtchuyến. Nàng có tin tức tốt muốn nói cho nương biết!

Sở Hòa Khiêm kiêm luôn chữ hạ nhân, giúp đỡ nàng cầmnhững hộp to nhỏ về nhà mẹ đẻ, Phúc Tu Duyên đi theo phía sau hắn mang theo quàcáp so với hắn còn nhiều hơn gấp đôi.

Yêu ai yêu cả đường đi, Man đại đầu nếu trở thànhngười nhà của hắn, Sở Hòa Khiêm tất nhiên là tận tâm tướng đãi, cách tửu lâukhông xa, hắn cho người xây cho Man gia một tòa trang viện hoa lệ, trở thànhnhà mới Man gia.

Năm ba ngày lại đem quà, dâng lễ vật cho nhạc phụ,nhạc mẫu, càng chủ động đề cập để cho Man Tiểu Bác tìm lão sư để học hành, cònphái thêm một số gia nhân đến hầu hạ bọn họ.

Man gia so với ngày trước tốt hơn rất nhiều, Man đạinương thân thể vốn có chút không khỏe, dưới sự quan tâm chăm sóc tận tình củacon rể sức khỏe đã tốt hơn rất nhiều.

Cho nên khi Man Tiểu Nhu mang theo hắn trở lại nhà mẹđẻ, được chào đón nhất không phải nàng, ngược lại là Sở Hòa Khiêm.

“Cha, nương, Tiểu Nhu đã trở lại!” Thấy cha mẹ đangngồi ở bên ngoài đại thụ hứng gió, nàng kích động vẫy tay kêu to.

Vợ chồng Man đại đầu vừa nghe đến thanh âm của nàng,vui vẻ đứng lên đi về phía trước nghênh đón.

Man Tiểu Nhu dang rộng đôi tay, đang chờ cha cấp nàngmột cái ôm thật to, không nghĩ tới cha đi qua bên người nàng, dừng lại ở Sởtrước người Hòa Khiêm, cho hắn một cái ôm thật to.

Cau mặt không hài lòng, nàng giận tái mặt, nghiêng đầutrừng mắt nhìn cha của mình, “Cha! Người làm sao có thể như vậy?” Có lầm haykhông? Nàng mới là nữ nhi mới gả đi ra ngoài nha!

Man đại đầu không trấn an nàng, còn trách cứ liếc nhìnnàng một cái, “Tiểu Nhu, con cũng thật là, lâu lắm mới trở về một chuyến, lạiđể cho con rể ôm nhiều đồ vật đến như vậy làm gì.” Nói xong, lại đối với Sở HòaKhiêm cười cười, “Hòa Khiêm, người đến là tốt rồi, tai sao còn mang nhiều đồnhư vậy?”

Hắn đương nhiên là đội mặt nạ hé ra là một người chồngtốt tao nhã nho nhã, “Mấy thứ này đều là tâm ý của Tiểu Nhu, con chỉ giúp mộttay thôi ạ.”

Nghe hắn vừa nói như thế, Man đại đầu trừng mắt nhìnnữ nhi liếc mắt một cái, “Thật là, đến đây, đến đây, đến đây! Cha giúp con mộttay, lần sau người đến là tốt rồi, người đến là tốt rồi.”

Sở Hòa Khiêm đầu tiên là giả vờ chút, “Cha, không saođâu, để con mang là được rồi.”

Thật sự vừa là tri kỷ vừa là một đứa bé ôn nhu thiệnlương! Trái tim của Man đại đầu đều bị hắn cấp thu mua, mặc kệ nhiều như vậy,giơ tay cầm lấy những hộp quà mà hắn đang bưng bê, “Để cha mang tiếp vào cho,đứa bé này vốn là người đọc sách, làm sao có thể làm những chuyện nặng nhọc nhưthế này, tiến vào trong phòng nghỉ ngơi đi!” Ông nhiệt tình tiếp đón.

Giữa hai người cảm tình thật sự rất tốt, hai ngườicùng nhau sóng vai đi vào trong phòng.

Man Tiểu Nhu mở lớn miệng, ngạc nhiên nhìn bóng dángbọn họ, “Cha... Con còn chưa tiến vào nha...”

Trên vai một cái vỗ nhẹ, nàng xoay người, nhìn thấynương đang nhìn nàng mỉm cười.

“Nương, người xem cha kìa!” Mất hứng dậm chân.

Man đại nương nhìn nữ nhi, cao hứng gật nhẹ đầu,“Không có vấn đề gì, nương vẫn còn ở đây với con mà!” Thật tốt quá, khí sắcTiểu Nhu so với lúc trước tốt hơn rất nhiều, ngay cả thân mình gầy yếu cũng đãtrơ nên tròn trịa hơn.

“Nương.” Man Tiểu Nhu cười tiến lên ôm lấy bà.

Bà cười cười, vỗ vỗ lưng của nàng, “Đi thôi, vào nhàtán gẫu, bên ngoài trời nóng lắm, đêm nay ở lại đây dùng cơm, ngủ lại một đêmsáng hẳng về.”

“Dạ, con có nói qua với mẹ chồng, đêm nay phải về đâyở một đêm.”

“Vậy thật sự tốt quá...”

Hai mẹ con nắm tay nhau, cùng nhau bước song song vàonhà, vừa nói vừa cười đi vào phòng.

Khó được có thể về nhà một chuyến, Man Tiểu Nhu lôikéo nương tâm sự không ngừng, mãi đến đêm đã khuya, nương buồn ngủ, nàng mớichậm rãi trở về phòng.

Vừa vào trong phòng, mùi rượu xông vào mũi, nàng nghĩđến ăn cơm tối, cha có kéo Hòa Khiêm đi uống rượu.

“Không có việc gì chứ?” Nàng đi đến bên giường, quảnhiên nhìn đến vẻ mặt hắn đỏ bừng, cười thầm. Cha tửu lượng là được xưng ngànchén không say, Hòa Khiêm làm sao đấu lại cha.

Sở Hòa Khiêm nhắm mắt, “Sao muội không báo trước vớihuynh một tiếng…” Tửu lượng của hắn mặc dù khá tốt, nhưng nếu đem so sánh vớinhạc phụ, thật sự là kém nhau rất xa, hắn phải dùng nội lực đem rượu bức ra bênngoài cơ thể, nếu không chỉ sợ ngay cả đi cũng đi không nổi.

Cởi áo khoác ra đến nằm bên cạnh hắn “Huynh cũng đâucó hỏi muội.” Nàng mới không cần nói với hắn, người này phá hư như vậy, tâm củacha cùng nương đều hướng về hắn, cho hắn chịu chút đau khổ cũng tốt.

“Nàng là cố ý phải không.” Dựa vào đến bên người nàng,hắn cũng không cho nàng quá đắc ý, đem mùi rượu đều thổi đến trên mặt nàng.

“Hôi quá, tránh ra.” Nàng đẩy hắn ra, giãy dụa muốnthoát khỏi công kích của hơi rượu.

“Không được.” Ôm chặt nàng, hắn không buông tay.

Không có cách nào với hắn, Man Tiểu Nhu tà nghễ liếcmắt một cái, “Huynh, không cần xuống tay với nhà Lý gia nữa.” Vì quá vui, nêngần như đã quên chuyện quan trọng như thế này.

“Những người đó chạy đi tìm nàng?”

“Đúng vậy, coi như đã xong đi, Lý gia bây giờ đã thảmlắm rồi, huynh hãy thu tay đi.” Làm người thì cũng nên tích một chút âm đức,hơn nữa hắn phá hư như vậy, nàng càng nên vì hắn tích đức làm thêm nhiều chuyệntốt.

Nhìn nàng, Sở Hòa Khiêm không nói lời nào, nhìn thấynương tử đáng yêu của mình đôi mắt trợn trừng, làm ra vẻ uy hiếp hắn, hắn nhịnkhông được nở nụ cười đi ra, “Được rồi, đều nghe lời nàng. Đúng rồi, nàng vànương tán gẫu chuyện gì mà về trể như thế?”

Nàng nhẹ nhàng liếc mắt nhìn hắn một cái, “Ngủ.” Nàngsẽ không nói, nàng quyết định! Người này nhất định phải là người cuối biếtcùng.

“Nói mau.” Hắn tò mò lắc lắc nương tử.

Từ từ nhắm hai mắt đẩy tay hắn ra, Man Tiểu Nhu há mồmchậm rãi nói: “Bí… mật!” Nàng cũng sẽ dùng chiêu này.

“Ha ha...” Sở Hòa Khiêm cười không thể nhịn nổi, xemnàng thực kiên trì ngậm miệng lại, không ngờ như thế, lắc lắc đầu, ở bên ngườinàng nằm xuống, cũng nhắm mắt lại.

Chờ hắn nhắm mắt lại, nàng lại mở đôi mắt đẹp, lèlưỡi, tìm vị trí tốt ôm lấy thân thể ấm áp của hắn, mãn nhắm mắt lại. Nàng mớikhông cần nói cho hắn, nàng đã mang thai! Hừ hừ, ai kêu hắn cũng không nói chonàng, bí mật của hắn rốt cuộc là cái gì? Nàng cũng muốn có bí mật.

Ôm ý nghĩ như vậy, Man Tiểu Nhu chậm rãi chìm vào giấcngủ mơ bên trong, trong mộng, có hắn cũng có nàng, cũng có đứa bé của bọn họsắp xuất thế...

Kết thúc

Uống say khướt, đi trên đường đến ngã trái ngã phải,Man Tiểu Nhu lại ở trên vai Sở Hòa Khiêm, trong chốc lát cười to, trong chốclát ca hát, vui vẻ thật sự.

Hắn nhìn xem có điểm há hốc mồm, không nghĩ tới nàngkhi uống rượu sẽ là bộ dáng này, làm cho người ta muốn bắt đều bắt không được.

Nàng lắc lư đầu, thân thể cũng lắc lư, lung lay vàivòng, “...” Nàng ca hát, càng hát càng lớn tiếng, càng hát càng vui vẻ.

Sở Hòa Khiêm nhúng một cái khăn ướt, muốn giúp nànglau mặt, xem có thể thanh tỉnh một chút hay không, mới giơ lên mà thôi, nàngliền hung tợn đem khăn ướt cướp đi.

Híp mắt say lờ đờ, Man Tiểu Nhu mấp máy môi, “HòaKhiêm...”

“Ừm?” Được rồi, hắn buông tha cho, trước giúp nàng cởiquần áo ra là được.

Khăn ướt bỗng chốc lau trên mặt hắn, Man Tiểu Nhu ngốcngôc cười, một tay ở trên mặt hắn lau, một tay kia học hắn cởi quần áo, thoátquần áo của hắn.

Cùng một người uống rượu, không cần nói đạo lý đượcđâu, Sở Hòa Khiêm tiếp tục cắm cúi làm bổn phận của trượng phu hầu hạ thê tửđang say khướt, khi đã tháo lớp áo khoát xong, vội ôm lấy chú mèo say rượuhướng trên giường đi đến.

Treo ở giữa không trung vung vẫy đôi chân, Man TiểuNhu bướng bỉnh giơ tay nắm lấy da mặt của hắn, “Hòa Khiêm, vì sao......” Nàngnói ra suy nghĩ của mình, ừ... nói cái gì? A! Đúng rồi, nàng nghĩ ra rồi.

“Cái gì vì sao?”

Nàng lại mếu máo miệng, đáy mắt nước mắt lại lưngtròng, “Vì sao huynh... cũng không thành thật một chút...” Là nàng không tốt,cho nên hắn mới không chịu thành thật đối mặt nàng sao?

Vôn dĩ đang đi, bất chợt dừng lại, Sở Hòa Khiêm kinhngạc nhìn nàng, “Ta không thành thật?” Bây giờ là uống rượu say nói ra lời chânthật sao?

Gật gật đầu, vẻ mặt nàng khổ sở, “Huynh luôn đối vớimuội... cười đến có điểm giả vô cùng...” Nàng vẫn luôn phát hiện, nhưng là, hắnđối nàng tốt như vậy, nên nàng luôn luôn thuyết phục chính mình là nàng suynghĩ nhiều quá.

Đôi mắt đen hàm chứa ý cười trầm xuống, sắc mặt hắnkhẽ biến, “Nàng nhiều lo lắng, ta không có.” Không nghĩ tới nàng vẫn phát hiện,ở chung lâu ngày, có khi nào nàng sẽ phát hiện hắn không chịu nổi một mặt kiađi?

Dùng sức lắc đầu thật mạnh, hoảng đến ngay cả cái trâmcài đầu trên đầu đều rơi xuống, đồng thời một chuổi nước mắt như hạt châu cũngtuôn rơi.

“Mới không phải đâu! Người trong nhà... đối với huynhcũng là là lạ, đều do nụ cười giả tạo của huynh... có phải hay không...”

Nàng nghẹn ngào đến nói không ra lời.

“Có phải hay không cái gì?” Buông nàng, Sở Hòa Khiêmđể nàng đứng dán sát trên người mình.

“Huynh không thích ta?” Man Tiểu Nhu một khi nghĩ đếnđiều này, liền khó chịu giống như trái tim sắp vỡ tan vậy.

Chỉ có nguyên nhân này, mới có thể làm cho một trượngphu khi đối mặt với thê tử sớm chiều ở chung, còn mang bộ mặt giả dối, khôngthể dùng tình cảm thật đối chính mình.

Không biết nàng sẽ khóc nức nở đến thế, hắn lau đinước mắt trên mặt không ngừng chảy xuống, “Ta không có ý tứ này, nàng không nênsuy nghĩ bậy bạ.” Nên sợ hãi là hắn, hắn sợ nàng không thể nhận.

“Vậy huynh vì sao thôi? Vì sao? Vì sao? Vì sao?” Liêntiếp vì sao, hỏi hắn không kịp đáp cũng không biết có thể trả lời như thế nào.

Thương tâm nhìn hắn trầm mặc không nói, nàng khóc cànglớn hơn, tay nhỏ bé nắm chặt lại, dùng sức đánh mạnh vào ngực hắn, “Huynh khôngthích ta, lại vì sao muốn kết hôn ta? Hại ta, hại ta...... hu hu......” Đầuthật choáng váng nha.

Hai chân vội đặt xuống giường, nàng nhoáng lên mộtcái, Sở Hòa Khiêm lập tức đưa tay đỡ lấy nàng, “Tiểu Nhu, nàng say rồi, chúngta lần khác rồi nói sau.”

Thiên hạ không thay đổi định lý, người uống rượu vĩnhviễn sẽ không thừa nhận chính mình đã uống rượu! Man Tiểu Nhu chính là mộttrong số đó.

“Ta không có say, ta mới không có say, huynh nhất địnhkhông thích ta, được! Ta đi đây!” Lắc lắc lắc lắc hướng về góc phòng, cầm lấykhăn vấn đầu thật đúng là định thu thập hành lý.

Hắn bất đắc dĩ thở dài, “Tiểu Nhu, nàng đừng náo loạn,mau nghỉ ngơi đi.” Không có lần sau, nàng suốt đời này đừng nghĩ hắn sẽ chophép nàng lại uống rượu.

“Ta không có nháo, là huynh không thích ta thôi!” Cảđầu nghĩ, nàng không cần phải ở chung với một trượng phu không thích nàng,đúng! Nàng phải đi! Nàng phải đi.

Đoạt lấy hành lý trên tay nàng, Sở Hòa Khiêm bất đắcdĩ lại cường điệu, “Ta không hề không thích nàng.”

Trên mặt hắn biểu tình là miễn cưỡng như vậy, Man TiểuNhu trái tim nhói đau, đau đến chân đứng không nổi, mềm nhũn ngồi thụp xuống.

“Huynh làm sao có thể...... Hại ta yêu thương huynh,lại vẫn nụ cười giả dối đó đối mặt với ta......” Nhất cử nhất động của hắn đềucó thể tác động đến cảm nhận tận đáy tâm tư của nàng, nhìn hắn cười giả dối nhưthế, nàng sẽ khổ sở không thể đối mặt hắn.

Sở Hòa Khiêm thân mình chấn động, lời nói nàng mới vừarồi thốt ra, lay động toàn bộ tâm hồn hắn, đáy lòng của hắn từng cơn sóng lạidồn dập tràn vào, “Nàng, nàng, nói cái gì?”

“Ta thực yêu huynh, nhưng là huynh không thương ta...không công bằng, ta đây cũng không cần...” Chật vật chà lau nước mắt trên mặt,thanh âm càng ngày càng mỏng manh.

“Ta không có, ta cũng vậy... yêu nàng.” Ngồi xổm xuốn,hắn nhẹ giọng nói.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, “Thật vậy chăng?”Lòng của nàng bất an, khó khăn bi thương, khó khăn...... Lúc ẩn lúc hiện nha,vì sao phòng lại đang chuyển động như thế?

“Thật sự.” Dùng ánh mắt chân thành tha thiết nhất, hắnnhìn thẳng vào hai mắt đẫm lệ của nàng, vuốt cằm.

Có thể làm cho hắn vì nàng mà vui, vì nàng đau màgiận, vì nàng buốn mà sầu, năm đó chỉ nhìn thoáng qua sự mạnh mẽ của nàng, hắnchỉ biết, nàng chính là người mà hắn tìm đã lâu lắm, tình yêu vừa thân thiếtlại mãnh liệt, tấn công quân lính hắn tan rã, chỉ có thể tùy ý nàng đi vào đáylòng.

Man Tiểu Nhu thế này mới nín khóc mỉm cười, hai taynhìn hắn giơ lên.

Sở Hòa Khiêm tiến lên từng bước, ôm chặt thân thể củanàng đứng lên.

“Đáp ứng ta, không thể lại đối ta giả cười nha...”

Đôi mắt nóng lên, đáy lòng Sở Hòa Khiêm chảy qua mộttia cảm động, ấm áp, còn có tràn đầy ôn nhu, mở miệng nói nhỏ: “Ta đáp ứngngươi...” Cuộc đời này, không hề có gì dối trá đối với nàng.

Hắn sẽ dùng vẻ mặt bình thường nhất của hắn thiệt tìnhđối đãi......

“Cha.” Một thanh âm non nớt làm Sở Hòa Khiêm tỉnh lạigiấc mộng thê tử say rượu nhiều năm trước đêm hôm đó.

Chậm rãi mở con ngươi, ánh thái dương chói mắt xuyênthấu qua khe hở lá cây chiếu đến trên mặt hắn, ánh mắt dời về phía tiểu nam hàibên cạnh ra tiếng, “Sao?”

Tiểu nam hài có cùng khuôn mặt tương tự hắn, vừa vặnnhìn hắn, “Cha, cha thấy mộng đẹp gì thế, cười đến vui vẻ như vậy?”

Sở Hòa Khiêm lại nhếch khóe môi, quay đầu nhìn về phíaven bờ hồ cách đó không xa, nơi đó có một nữ tử mảnh mai đang nắm cánh tay củamột bé gái đang đi dạo đàng kia, thỉnh thoảng cười duyên.

Quyến luyến ánh mắt không đành lòng dời đi, tình cảmkhắc sâu đều viết ở bên trong, “Một bí mật.” Hắn trả lời.

Tiểu nam hài chưa từng nhìn thấy vẻ mặt của phụ thânnhư thế, không khỏi giật mình sửng sốt một chút, thằng bé nghĩ nếu nó hỏi chalà bí mật gì, cha hẳn là cũng sẽ không nói.

“Ngày mai con muốn cùng Nương rời khỏi nhà sao?” SởHòa Khiêm nói sang chuyện khác.

Thằng bé gật gật đầu, “Đúng không, nương nói muốn mangcon đến chùa dâng hương.” Nương từng nói với nó, cha thật sự rất xấu rồi, phậnlàm con như nó, nên thay cha lễ phật dâng hương tích thêm nhiều phúc đức mộtchút, ngày sau cha mới có thể cùng nương thật dài thật lâu, tuy rằng nó khônghiểu nương nói phá hư là vì sao, nhưng nương nói rất nghiêm túc, nên thằng béchỉ có thể gật đầu.

“Ha ha...” Nhìn ra được biểu tình trên mặt con, hắncười.

“Nương đang đến.” Tiểu nam hài chỉ hướng ven hồ.

Nữ nhân mảnh khảnh thong thả đi tới, trên tay ôm mộttiểu cô nương cùng một bó hoa mà các nàng vừa mới hái.

Ánh mặt trời chiếu vào trên mặt các nàng, chiếu cácnàng tươi cười chói mắt như thế, Man Tiểu Nhu tươi cười vẫn ngọt ngào nhưtrước, môi đỏ mọng hơi hé ra gọi--

“Hòa Khiêm.” Thanh âm thanh thúy này ẩn chứa biết baocảm tình đối với hắn, nhiều năm không thay đổi.

Sở Hòa Khiêm cười đứng dậy tiến ra đón, hắn muốn, chờchính mình ngày nào đó khi nhắm mắt lại, hắn sẽ đem điều này bí mật nói chonàng, sẽ có ngày nào đó...
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com