Tất cả
Gả Cho Chàng Nam Phụ Này
Tân nương này nhỏ hơn cô chín tuổi, năm nay vừa tròn mười lăm, trùng tên trùng họ với cô, đều tên Hồ Ngọc Nhu. Vì không muốn xuất giá mà cô dùng ba thước lụa trắng vắt lên xà nhà, thực sự cố gắng treo cổ của mình lên. cô ấy chết thật, sau đó được một một hạ nhân phát hiện, vội vàng cứu xuống thì biến thành Hồ Ngọc Nhu vừa tốt nghiệp đại học hai năm, cho nên người bị bắt ép uống bát thuốc khiến người ta mê man cũng chính là Hồ Ngọc Nhu cô .

Giờ phút này người đang đỡ bả vai cô, vừa giữ lại cô vừa chống đối lại hai bà tử kia, là Lý ma ma. Hồ Ngọc Nhu chớp mắt, nỗ lực để ý qua nửa ngày cô cũng biết rõ ràng, người vừa mới liều mạng bấm vào người cô, véo cô đau đến tỉnh táo là Lý ma ma, bà vú của của cha ruột nguyên chủ -Hồ lão gia. Bà đối với nguyên chủ có lẽ có mấy phần đau lòng thật tâm, lúc nãy bà ấy khóc thật tâm. Chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi buộc phải treo mình tự sát, đúng là thực sự đáng thương. Mà có một ánh mắt khác nhìn chằm chằm vào gương mặt cô cau mày, là Tào ma ma, người của mẹ kế nguyên chủ, nữ chủ đương gia Hồ gia hiện tại Tiết Thị, đang ở bên cạnh bà tử.

Danh sách chương truyện Gả Cho Chàng Nam Phụ Này

Chương 1: Tiểu cô nương có người trong lòng, sao lại cam nguyện gả người khác đây? Chương 2: Cô không nghĩ vừa mới tới liền bị ông chồng già đè Chương 3: Chu… đại nhân, ngài không thích hôn sự này à? Chương 4: Anh ta nhỏ giọng thì thầm:"Muộn rồi, ngủ thôi." Chương 5: Rõ ràng là đêm động phòng hoa chúc, y lại cùng vợ mới cưới phân giường mà ngủ Chương 6: Nha hoàn mảnh mai cúi xuống mang thắt lưng cho y Chương 7: Dung mạo của vị đại phu nhân này mới được xem là vẻ đẹp chân chính Chương 8: Nàng yên tâm, mấy ngày tới ta sẽ không chạm vào nàng Chương 9: "Vậy đại nhân, ngài… muốn cưới Tam muội muội sao?" Chương 10: Ta thích Chu đại nhân vì ngài ấy giữ mình trong sạch Chương 11: Tỷ muội cùng hầu chung chồng, nhắc tới quả là chuyện kinh tởm Chương 12: Hồ đại tiểu thư này, sinh ra xinh đẹp như vậy, ngược lại y không lỗ gì Chương 13: Trong xe ngựa không có tiếng đáp lại, chỉ có một cọng cỏ mềm mại trắng tinh rơi vào lòng bàn tay y Chương 14: Chu gia không có thông lệ nạp thiếp, hay là cô làm nha hoàn thông phòng, thế nào? Chương 15: Triệu Tịch Nghiêm: "Học trò bái kiến Chu đại nhân." Chương 16: Đó đó không phải là lão gia không thích các nàng đâu nhé, mà là lão gia không muốn chạm vào nữ nhân thôi Chương 17: Một mỹ nhân sắc nước như vậy, tại sao đại bá không động vào nhỉ? Chương 18: "Lúc ta tắm rửa, hoàn toàn không cần người khác hầu hạ." Chương 19: Y cười rộ lên. Cuối cùng có thể nhìn nàng tùy ý Chương 20: Đại tẩu cũng thiệt là, ngay cả lúc ăn cơm cũng không quên nhìn đại ca Chương 21-1: Bờ môi đỏ căng phồng, như bị người hôn sưng lên Chương 21-2: Bờ môi đỏ căng phồng, như bị người hôn sưng lên 2 Chương 21-3: Bờ môi đỏ căng phồng, như bị người hôn sưng lên 3 Chương 22: Chu Thừa Vũ không khỏi vỗ trán, con đường dạy vợ, dường như cách chàng rất xa Chương 23: Như kiểu ...... Cô vốn không quan tâm Chu Thừa Vũ có nạp thiếp hay không Chương 24: Anh ta cúi xuống, một tay nắm lấy eo cô Chương 25: Đại nhân, chàng thật tốt! Chương 26: Không tiếp xúc thì không biết, tới lúc tiếp xúc mới biết chàng ta thế mà là cao thủ tán gái cơ đấy! Chương 27: Ngươi giục người qua hỏi một chuyến, ta có tiện qua bên đó gặp lão gia không Chương 28: "Bây giờ, đã đến lúc vi phu tới hầu hạ phu nhân rồi." Chương 29: Hồ Ngọc Nhu không thể không nghĩ, cậu nhóc này không phải nhìn mặt chứ? Chương 30: Hay là thiếp gọi Thanh di nương tới ... Tới hầu hạ chàng Chương 31: Chu Thừa Vũ bị ép buộc, lần đầu trong đời vùi đầu trong ngực Chương 32: Đại nhân, giúp thiếp đi mà, xin chàng đó, giúp thiếp với... Chương 33: Trong cõi đời này, người đối xử với cô như vậy đã là hiếm có rồi Chương 34: Xe lên đèn, có thể lên xe… Chương 35: Việc trong viện đại phòng, nhị đệ muội nên bớt nhúng tay đi! Chương 36: Cha và đại bá phụ, con thích ai nhất? Chương 37: Bên nương mà có nói gì thì đại ca và đại tẩu cứ cố gắng thêm chút là được? Chương 38: "Muốn ta đút nàng sao?" Chu Thừa Vũ nhướn mày Chương 39: Giọng Chu Thừa Vũ khẽ hơn, “Nàng cảm thấy... Ta cần tẩm bổ?” Chương 40: "Đệ ... đệ có thể không đi được không?" Chương 41: Đi, cùng đi, người nhà này, đều xấu! Chương 42: Sự việc mất mặt như vậy, nàng ta giấu còn không kịp ấy chứ Chương 43: Khi Chu Thừa Vũ trở về hậu viện, Hồ Ngọc Nhu đang ngủ ngon lành Chương 44: "Phu nhân, có người nhà nương ngài muốn gặp ngài." Chương 45: Còn chưa thật sự gả tới, đâu thể yêu cầu con bé thủ tiết vì con mình Chương 46: Nếu ta đáng chết, cô cô cũng nên chết đi! Chương 47: Chu Thừa Vũ: Ta nhận được thư tình của tên nam nhân khác viết cho vợ mình Chương 48: Tầm mắt của Chu Thừa Vũ cũng lướt qua lá thư đó, trong lòng hiểu rõ

Bình luận truyện