Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 24



Tất cả đều ngoài dự liệu của Thước Tiểu Khả, Lãnh Ngạo cũng không đặt cô lên giường mà là lấy ra một sợi dây thừng, không trói chân mà trói tay cô, sau khi trói còn treo lên một cái móc sắt trên đầu giường.

“Ngạo, anh muốn làm gì?” Hai tay bị trói chặt, Thước Tiểu Khả giãy dụa đạp chân.

“Không gì cả.” Lãnh Ngạo đi đến đầu giường rót rượu nho vào đầy ly, cẩn thận đi đến gần cô: “Đêm nay đẹp như vậy, nếu không uống một chút rượu thì rất đáng tiếc.” 

Chất lỏng đỏ tươi trong ly rượu bị anh lắc nhẹ, khi thì pha lẫn, khi thì trong suốt. Tay anh cầm ly rượu, từng khớp ngón tay rõ ràng, trên ngón đeo một chiếc nhẫn hồng lục lóng lánh, màu đỏ của rượu tôn màu chiếc nhẫn lên, xanh lục yêu dị.

Anh nâng ly rượu, xuyên qua rượu đỏ si mê ngắm nhìn thân thể mềm mại động lòng người kia. Cổ áo ngủ rất thấp, lộ rõ khe rãnh mê người, dưới màu rượu đỏ như ẩn như hiện. Anh dời mắt xuống, cặp đùi trắng nõn, lại tiếp tục dời xuống, đường cong bắp chân cực đẹp, lại dời, cuối cùng là hai bàn chân.

Yết hầu lên xuống vài cái, anh lập tức uống một ngụm rượu nhỏ, hương vị rượu nho trăm năm quả nhiên vô cùng tốt, nhưng anh biết dù có tốt hơn nữa cũng không bằng hương vị của cô. Anh lại uống thêm một ngụm nhưng lần này không nuốt xuống mà từ từ đi về phía trước, nhảy lên giường, nhìn chằm chằm Thước Tiểu Khả.

Anh nâng chiếc cằm nhọn của cô lên, dùng một lực nhỏ mở miệng cô ra, đôi môi cô mê người đến cỡ nào, môi hồng răng trắng, hơi thở như lan. Anh cúi đầu, áp môi lên môi cô, đưa rượu đỏ vào trong miệng cô, có vài giọt rượu tràn ra khóe miệng, hình ảnh vô cùng quỷ dị.

Sau đó, Lãnh Ngạo lại uống thêm một ngụm, tiếp tục động tác vừa rồi mớm rượu cho cô, mãi đến khi rượu trong ly cạn sạch mới ngừng.

Lãnh Ngạo dốc ly rượu xuống, không còn một giọt rượu, anh vung tay ném ly rượu xuống đất, tiếng ly vỡ chói tai vang lên.

Thước Tiểu Khả không biết uống rượu, anh mớm cho cô rượu nho trăm năm khiến cô rất nhanh bị váng đầu hoa mắt, cô nhìn người đàn ông trước mắt, cảm thấy cơ thể mình nóng lên.

“Nóng lên đúng không” Khóe mắt Lãnh Ngạo tà tà nhướng lên: “Vậy thì cởi sạch đi.”

Vì hai tay Thước Tiểu Khả bị trói trên đỉnh đầu, nên không thể theo trình tự bình thường để cởi đồ ngủ được. Lãnh Ngạo thì ngược lại, anh nhấc làn váy lên, từ eo đến ngực, cuối cùng đến cánh tay dài. Cứ như vậy, áo ngủ đi qua hai cánh tay lên đến trên dây thừng.

Lãnh Ngạo lại vòng váy ngủ trên dây thừng vào vòng đến khi rớt xuống mới thôi, anh hài lòng nở nụ cười.

Cởi váy ngủ ra, thân thể gợi cảm của cô gái lộ ra trong không khí, da thịt trắng tuyết, bộ ngực ngạo nhân, vòng eo mảnh khảnh, chân thon dài. Rõ ràng chỉ mới mười sáu tuổi nhưng cô lại có tư thái xinh đẹp của người phụ nữ hai mươi tuổi.

“Ngạo, anh muốn làm gì?” Thước Tiểu Khả híp mắt, toàn thân nóng lên, mặc dù là câu hỏi nhưng giọng nói vô cùng mềm mại đáng yêu.

“Mang lễ vật cho em, thích không?” Lời vừa nói ra, Lãnh Ngạo lập tức biến thành một con sói hoang dã, bổ nhào vào người cô.

Hai thân thể dán chặt vào nhau, căn phòng to vang lên thanh âm môi lưỡi triền miên, đó là tiếng nước bọt giao hòa, đó là một đôi nam nữ đang rục rịch ham muốn.

Lúc này Thước Tiểu Khả mới ý thức được Lãnh Ngạo đã bỏ thuốc gì đó vào rượu, thuốc vừa có tác dụng, cô tựa như một con thú cái động dục. Lúc cô vừa ý thức được thì tất cả lực khống chế toàn thân đã bị nhiệt độ đốt sạch, không hề cố kỵ cắn xé gương mặt điên cuồng trước mắt kia.

Môi lưỡi hai người tràn ngập mùi thơm của rượu nho, mà hương vị này lại như một loại tình dược, khiến động tác hai người càng thêm kịch liệt.

Nụ hôn của Lãnh Ngạo trượt xuống, đi qua cổ, đi qua bờ vai phấn hồng, rồi đến bộ ngực ngạo nghễ, cuối cùng dừng lại trên điểm đỏ mê người.

Anh vươn lưỡi nhẹ liếm, tựa như đang phẩm một ly rượu ngon, khi tình cảm nồng đậm thì gặm cắn, khiến Thước Tiểu Khả kêu rên, chẳng qua thanh âm này không phải như khi bị đau nhức bình thường, trong đau khổ lại thêm phần hưởng thụ cực độ.

Lãnh Ngạo không có phản ứng với tiếng kêu của cô, anh từ từ quỳ xuống, mái tóc xù dừng ở giữa hai chân cô nhưng tầm mắt anh lại đang nhìn đôi bàn chân trắng nõn. 

Anh vươn tay vuốt ve, bàn chân đã được anh rửa sạch thật sự rất đẹp.

Anh nâng một chân lên, bắt đầu làm. Hôn chân chính là khúc dạo đầu của anh.

Anh vẫn nhớ lần đầu thấy đôi chân này, khi đó còn chưa lớn bằng bàn tay, mập mạp đầy thịt. Mười sáu năm qua, bàn chân này không còn đầy đặn nữa, nhưng hôn vào vẫn rất có nhục cảm.

Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo hôn đến cả người lâng lâng, miệng không ngừng rên rỉ, ngâm liên tục, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ dễ chịu. Cô đột nhiên dùng sức nâng một chân lên, quấn quanh bờ vai anh.

“Ngạo, nóng quá, em nóng quá.”

Lãnh Ngạo rất hài lòng với động tác này của cô, nhưng như còn ngại không đủ, anh nâng luôn chân còn lại của cô lên, vừa hôn vừa gặm cắn giống vừa rồi, sau đó mới đặt lên vai mình. Hai chân cô cứ quấn chặt lên cổ anh như vậy, thân thể lơ lửng giữa không trung, cả người ngồi lên vai anh. (ai không hình dung được cái tư thế này xin hãy kéo lên đọc kỹ đoạn bên trên *phun máu mũi*)

Anh nhìn hoa tâm gần ngay trước mắt, nó đang tản ra một mùi thơm nhẹ nhàng. Anh không kiềm chế được nữa, cúi đầu xuống, si mê thưởng thức chất lỏng có hương bị thiếu nữ ngọt ngào kia. So với mùi rượu nho quả nhiên còn ngọt hơn một bậc, khiến anh như si như say. (xin hãy tha thứ cho bạn Nhi, đoạn này nó còn miêu tả “kỹ càng” hơn, bạn Nhi không có can đảm viết lại, nên bạn mạo muội bỏ bớt 1 câu nhỏ, đổi những từ ngữ nhạy cảm thành những từ dễ chịu hơn T^T)

Lãnh Ngạo không khỏi nghĩ, cô gái này chính là thuốc giải ông trời ban xuống cho anh, cứu vớt cuộc đời cô độc, đầy vết thương đau nhức của anh.

Thước Tiểu Khả không ngừng run rẩy, cũng không phải vì sợ hãi hay vì Lãnh Ngạo, mà là vì dưới thân đang bị người nào đó điên cuồng hút. Trước kia anh cũng từng như vậy, nhưng lại không điên cuồng giống tối nay. Cô cảm thấy nhiệt lưu dưới thân đang không ngừng tuôn ra, sau đó bị đầu lưỡi cuốn lấy, biến thành tinh hoa chảy tràn vào miệng người nào đó.

“Ưm… Ngạo, em không chịu nổi, em không chịu nổi nữa.” Cô không nhịn được nữa kêu lên, ban đêm yên tĩnh, âm thanh mị hoặc, khiến Lãnh Ngạo càng thêm muốn ngừng mà không được.

Cũng không biết qua bao lâu Lãnh Ngạo mới ngẩng đầu lên, anh nhìn cô, gương mặt Thước Tiểu Khả trắng hồng mịn màng, dưới ánh đèn đầu giường lại càng thêm quyến rũ.

Chậm rãi đứng dậy, đôi chân Thước Tiểu Khả từ cổ anh chuyển sang ngang hông, bị hai tay anh giữ chặt đùi cố định ở đó. Anh động thân tiến vào, hoa tâm khít khao bao bọc lấy cực đại của anh.

“A…” Thước Tiểu Khả há miệng kêu to, đầu lưỡi mê người vươn ra, muốn tìm kiếm vật gì đó để ngậm lấy.

Theo lực chạy nước rút, Lãnh Ngạo cắn lên đầu lưỡi cô, bắt đầu một vòng chiến đấu.

Lúc này Thước Tiểu Khả như một tiểu yêu tinh cực kỳ quyến rũ yêu kiều, Lãnh Ngạo lại như một chiến sĩ anh dũng xung phong lên chiến trường, mỗi một lần tiến công đều hung mãnh uy lực, dọa kẻ thù sợ đến tè ra quần. Đương nhiên, đây chỉ là một ví dụ, không có kẻ thù gì cả, mà chỉ có bảo bối Khả nhi của anh. Hết thảy những việc anh làm đều chỉ để chứng minh anh yêu Thước Tiểu Khả bao nhiêu, yêu đến chơi đùa điên cuồng, thậm chí còn khiến người ta giận sôi.

Sau mấy vòng tiến công, hai người đều thở phì phò, lúc này Lãnh Ngạo mới cởi dây trói ra cho Thước Tiểu Khả, Thước Tiểu Khả xụi lơ vào trong ngực anh.

“Khả nhi, vẫn chưa đủ.” Anh vẫn đứng đó chưa buông, ấn đầu Thước Tiểu Khả vào trong ngực mình.

“Tôi rời đi hai ngày, em có nhớ nơi này không?” Anh chạm vào cực đại vài cái.

Lúc nằm ngang xuống, Thước Tiểu Khả buồn bực không lên tiếng, có thể vì hôm nay bị thuốc phát tác nên cô không dè dặt như ngày thường, vô cùng chủ động ôm lấy cổ anh nói: “Nhớ, em nhớ muốn chết!”

Cô quay đầu thấy chai và ly rượu trên tủ đầu giường, đảo mắt một cái nói: “Ngạo, lần này đến phiên em.”

Cô nhẹ nhàng đẩy Lãnh Ngạo ra, rót một ly rượu, ly rượu trong tay cô không ngừng lắc lư: “Ngạo, cám ơn lễ vật của anh, em rất thích.” Giọng nói không giống như thường ngày, mềm mại quyến rũ.

Nói xong, cô ngẩng đầu lên uống một ngụm nhỏ, rồi từ từ ngồi xổm xuống, ngậm lấy cực đại kia.

Rượu ngon và nước bọt ướt át khiến Lãnh Ngạo vô cùng hưởng thụ, anh cười nói: “Khả nhi, em cũng rất giỏi!”

Sau vài lần, ly rượu đã cạn sạch, Lãnh Ngạo đột nhiên cười tà: “Khả nhi, lần này để tôi tới đi.”

Nói xong, anh ném ly rượu của cô đi, xoay người cô lại áp vào tường.

Mông cô vểnh cao khiến Lãnh Ngạo say mê thưởng thức một lúc, sau đó anh mới động thân, bắt đầu một vòng chiến mới.

Bóng đêm ngoài cửa sổ rất đẹp, sắc tình bên trong cửa sổ càng nồng đậm.

Ngày hôm sau, Thước Tiểu Khả mở mắt, theo thói quen sờ sờ chỗ bên cạnh, chạm phải một cơ thể nóng bỏng, không cần phải nói, nhất định là Lãnh Ngạo.

Cô ngồi trên giường nhìn xung quanh, chai rượu vẫn nằm trên tủ đầu giường, mà hai ly rượu đế cao lại biến thành nhiều mảnh vỡ trên mặt đất. Cô nhớ lại hành động hoang đường hôm qua, xấu hổ đỏ mặt.

Quay đầu nhìn, Lãnh Ngạo đang ngủ rất ngon.

Cô xuống giường, chân trần chạm vào sàn nhà lạnh buốt, nhìn mảnh vỡ rơi đầy đất, cô thật muốn giẫm mạnh lên chúng nó.

Thước Tiểu Khả, đêm qua mày thật giống như một dâm phụ, giống như những mảnh vỡ này, vô cùng xấu xí.

Cô muốn làm liền ngay lập tức, nâng một chân lên, muốn giẫm lên những mảnh vỡ xấu xí kia, cho dù có bị cắt da chảy máu, cô cũng không sợ.

Dũng khí dâng lên, đang muốn giẫm lên mảnh vỡ thì sau lưng vang lên giọng nói của Lãnh Ngạo: “Khả nhi, em muốn làm gì?”