Đích Nữ Nhị Tiểu Thư

Chương 108: Chuyện cũ năm đó



Editor: Gà

Mộ Dung Diệp chỉ nghỉ ngơi chốc lát thì tỉnh lại, đưa tay đỡ trán, thấy trong phòng tối đen như mực, ngoài sân hình như có ánh nến toát ra chiếu vào cửa thư phòng, phác họa cảnh vật mơ hồ.

"Xích Ngữ, Thế tử phi đâu?" Mộ Dung Diệp cất cao giọng, gọi một tiếng.

Xích Ngữ vẫn giữ ngoài cửa nghe nội thất truyền đến tiếng vang, vội vàng đẩy cửa ra, đến bẩm báo: "Thế tử ngài đã tỉnh rồi? Thế tử phi nói ngài quá mệt mỏi, phân phó thuộc hạ đừng đánh thức ngài, để ngài nghỉ ngơi nhiều một chút." Nói xong, thấy Mộ Dung Diệp vẫn cau mày nhìn y, bổ sung thêm một câu: "Thế tử phi tự mình xuống bếp nói muốn chuẩn bị đồ ăn tẩm bổ cho ngài, bây giờ đang ở phòng bếp."

Mộ Dung Diệp nghe vậy cong môi cười, cảm giác ấm áp chậm rãi lan tràn trong lòng, cúi đầu nhìn chăn gấm trên người: "Giúp bản Thế tử đưa công văn cần xử lý đến thư phòng, thừa dịp hiện tại Ca nhi bận rộn, vội vàng xử lý, buổi tối dành thời gian cho nàng."

Xích Ngữ đáp một tiếng, nhanh chóng cáo lui, Mộ Dung Diệp đứng dậy đốt nến, ngồi trước bàn thư phòng, tự mình mài mực, chờ Xích Ngữ.

Rất nhanh, Xích Ngữ ôm một chồng sổ con đi đến, đặt trên bàn sách của Mộ Dung Diệp.

Mộ Dung Diệp cầm bút lông chấm mực, mở một quyển sổ con ra, nhìn lướt qua, rồi lập tức phê chuẩn.

Vân Lãnh Ca tốn hai canh giờ, làm một canh gà, ca đa bảo hấp, tây cần bách hợp, sườn thập hương túy, khẩu vị nhẹ, vả lại cực kỳ tốt cho dạ dày, phân phó đám người Ngâm Cầm bưng vào phòng, còn nàng đi đến thư phòng. [email protected]*dyan(lee^qu.donnn)

Còn chưa đến cửa, đã nhìn thấy ánh sáng bên trong, biết Mộ Dung Diệp đã tỉnh rồi, Vân Lãnh Ca khẽ mỉm cười, bước nhanh, đẩy cửa ra, đi vào, dịu dàng nói: "A Diệp..."

Mộ Dung Diệp ngẩng đầu, Vân Lãnh Ca một thân la quần vàng nhạt thanh lịch tiến vào mắt hắn, nhìn nàng tươi cười xinh đẹp khẽ gọi mình, đáy mắt Mộ Dung Diệp hiện ý cười sâu hơn, không chút nghĩ ngợi buông công văn còn chưa phê xong xuống, đứng dậy sải bước đến chỗ Vân Lãnh Ca, dắt tay nàng, vuốt ve tóc mai rối loạn của nàng, hòa nhã nói: "Mệt mỏi không?"

Vân Lãnh Ca nhẹ nhàng lắc đầu, cầm ngược lại tay hắn, mười ngón tay đan xen, ra khỏi thư phòng, đi đến phòng ngủ.

Dùng xong bữa tối, Vân Lãnh Ca đi tắm rửa, tẩy vết khói trên người, đến khi đầu có chút mơ màng mới chậm rãi đi ra, thấy Mộ Dung Diệp còn đang xử lý tấu chương, Vân Lãnh Ca bĩu môi, giữa hai lông mày mang theo lo lắng, đi đến bên cạnh hắn hỏi: "Bên cạnh Hoàng thượng không có thần tử thân thiếp à? Ông ta không có ý tốt ném nhiều công vụ cho chàng như vậy, bản thân mình thì ngồi chỉ tay!"

Mộ Dung Diệp bút lông buông xuống, nhìn Vân Lãnh Ca cười nhạt, kéo tay nàng để nàng ngồi trên đùi mình, giải thích đơn giản: "Nàng cho rằng Hoàng thượng thật sự không biết hôm nay ta diễn trò sao? Mục đích Vũ Văn Mẫn đến Đông Dương Hoàng thượng tất nhiên hiểu rõ, ông ta để mặc ta hồ đồ, không phải đã không lời đạt thành hiệp nghị với ta, đó là ông ta giúp ta loại bỏ phiền toái Vũ Văn Mẫn này, còn ta sẽ thượng triều giúp ông ta chia sẻ công việc triều chính."

"Hoàng thượng biết quan hệ giữa chàng và Vũ Văn Trạch ư?" Vân Lãnh Ca nhướng lông mày, nhỏ giọng hỏi.

Mộ Dung Diệp lắc đầu, ý cười trong mắt, thấp giọng cười, khẽ nói: "Trước khi sứ giả Bắc Nguyệt đến, Hoàng thượng hỏi ta người nào có hiềm nghi cấu kết với nhi tử của ông ta nhất, ta đáp là Vũ Văn Trạch, như vậy trên bữa tiệc ta và Vũ Văn Trạch đối chọi gay gắt đã có thể danh chính ngôn thuận giải thích, người khác chỉ coi ta ra chiêu thử dò xét hắn ta, sẽ không hề hoài nghi ta sớm đã quen biết Vũ Văn Trạch!"

"Hừ, ngay cả thiếp chàng cũng dám gạt." Tuy Vân Lãnh Ca chất vấn, nhưng không hề tức giận, hai ngón tay nhéo má Mộ Dung Diệp, tỏ ý trừng phạt.

"Vi phu sợ Ca nhi nghe Vũ Văn Mẫn muốn gả vào vương phủ, không cẩn thận đổ bình dấm chua, dưới cơn nóng giận hại ta ngủ ở thư phòng, vậy ta sẽ không biết làm sao." Mộ Dung Diệp cười ranh mãnh, hiển nhiên muốn nhắc lại hành động ghen tuông khác thường khi nãy của Vân Lãnh Ca, chế nhạo nói.

Vân Lãnh Ca mím môi, nàng thừa nhận lúc đó chỗ sâu nhất trong đáy lòng bốc lên một cảm giác nguy cơ, dù sao trên đời này không có một nữ tử nào có thể trơ mắt nhìn nữ nhân khác mơ ước phu quân của mình, lúc ấy trong đầu nghĩ Mộ Dung Diệp chỉ có thể là của một mình nàng, ngượng ngùng đều bị ném đi mất, không chút nghĩ ngợi chủ động nhiệt tình tuyên cáo quyền sở hữu của nàng, nhưng chợt bị Mộ Dung Diệp nói ra, hai gò má Vân Lãnh Ca hơi đỏ lên, ánh mắt không được tự nhiên, chu mỏ oán trách: "Thật là!"

"Vi phu cũng hi vọng có nhiều loại chuyện như vậy xảy ra, như thế Ca nhi đặt nhiều tâm tư hơn lên người phu quân!" Nụ cười nơi đáy mắt Mộ Dung Diệp càng thêm sâu, nhớ đến hiếm khi Vân Lãnh Ca không quan tâm xấu hổ chủ động thân mật, vẻ mặt vô cùng hoài niệm cảm khái nói.

"Chàng dám chọc hoa đào, chúng ta ở riêng ngay, chàng ngủ thư phòng đi!" Vân Lãnh Ca thẹn quá hóa giận, căm tức nói.

"Ta không muốn, không có Ca nhi bên cạnh, chăn lạnh lẽo, hoàn toàn không ngủ ngon." Mộ Dung Diệp vội vàng thu lại nụ cười, đổi lại vẻ mặt uất ức, nhỏ giọng nói.

"Chưa thử qua sao biết được?" Vân Lãnh Ca không đồng tình, tiếp tục trêu đùa Mộ Dung Diệp, cả đời này nàng chỉ có thể vội vàng chạy ngược chạy xuôi cắt bỏ hoa đào thôi: "Hơn nữa, trước kia chàng ở quân doanh, chẳng phải ngủ một mình sao? Chẳng lẽ ở quân doanh thật sự có hồng trướng?"

"Trước kia quen ngủ một mình, cuộc sống biên cương mỗi ngày đều vội vàng luyện binh, mặc dù mệt nhọc nhưng vẫn thoải mái hơn giúp Hoàng đế xử lý những thứ tấu sớ này, hơn nữa hiện tại thời buổi rối loạn, triều đình cần người, Hoàng thượng không muốn giao quyền lực cho ta, không biết rằng, ta còn không thèm đâu, không công bị ông ta bắt đến làm lao động khổ sai, nhưng cứ như thiết công kê [1] ngay cả một chút chỗ tốt cũng không chịu cho." Mộ Dung Diệp không dấu vết vòng vèo, để tránh ái thê bắt không thả, nếu không tối nay thật sự sẽ ngủ thư phòng.

[1] thiết công kê (gà trống sắt): kẻ cực kỳ keo kiệt, không dễ dàng cho ai đồng nào

"Xác thực con cháu trong Tam đại vương phủ Kinh thành không nhiều lắm, trừ chàng ra, Lãnh Thần xem ra cũng có tài, vì sao Hoàng thượng không dùng? Mặc dù tác phong Âu Dương Phong bất chính, nhưng năng lực cũng không thể coi thường, Hoàng thượng để nhiều người có bản lĩnh rảnh rỗi trong phủ như vậy, lại chỉ bắt một mình chàng làm, thiếp thật sự không hiểu nổi!" Trong lòng Vân Lãnh Ca vẫn còn nhớ lần trước mình khen Thượng Quan Thành một câu, hắn lập tức phát hơi dấm, lần này có kinh nghiệm rồi, cố ý bôi đen Âu Dương Phong, tránh cho hắn vô duyên vô cố lại mượn cơ hội ăn những thứ dấm khô không có dinh dưỡng.

Mộ Dung Diệp nghe Vân Lãnh Ca nói Âu Dương Phong ‘phẩm hạnh không đoan’, trong nháy mắt tâm tình thật tốt, đáy mắt đắc ý, âm thanh phấn chấn nói: "Thiên tử đa nghi, bệnh đa nghi của vị Hoàng đế cữu cữu của ta càng không tầm thường, Kinh thành trừ Mộ Dung vương phủ còn nắm thực quyền, hai đại vương phủ khác hầu như đã mất hết quyền lực, bề ngoài tước vị phồn hoa bên trong thì trống rỗng, thật vất vả lấy lại quyền hành, sao Hoàng thượng có thể dễ dàng phó thác?"

"Vì sao Hoàng thượng tin tưởng chàng như vậy? Mặc dù ông ta kiêng kỵ chàng, nhưng thời điểm cấp bách, ông ta lại không tiếc, giao thực quyền vào tay chàng." Vân Lãnh Ca tò mò hỏi.

Nghe thế, bỗng chốc sắc mặt Mộ Dung Diệp có chút lạnh, nụ cười dần trầm xuống, đáy mắt đen lóe lên ánh sáng phức tạp, qua hồi lâu, mới nói: "Đó là vì mẫu phi, lúc lâm chung nguyện vọng của mẫu phi chính là dặn dò ta và phụ vương phải bảo vệ giang sơn Đông Dương, đó là tâm nguyện duy nhất của mẫu phi, đương nhiên ta và phụ vương sẽ không làm trái, cho nên những năm này, cho dù ta và Hoàng thượng không hợp nhau, có mâu thuẫn, trong lòng có ngăn cách, tuy nhiên chúng ta đều biết rõ, một khi Đông Dương bị xâm phạm thì ta tuyệt đối sẽ không cho phép thiết kỵ [2] của người khác bước vào Đông Dương!"

[2] thiết kỵ: quân đội tinh nhuệ, kỵ binh

Thì ra thế, Vân Lãnh Ca cảm thụ, cả người Mộ Dung Diệp tràn đầy hơi thở bi ai, thấy đau đớn rõ ràng trong mắt hắn, Vân Lãnh Ca khẽ thương tâm, nắm chặt bàn tay hắn, thuận thế tựa vào ngực hắn, nhỏ giọng nói: "A Diệp, có thể nói cho thiếp nghe chuyện của mẫu phi không?"

Cảm thấy Vân Lãnh Ca dịu dàng an ủi, khóe môi Mộ Dung Diệp hơi nâng lên, cánh tay ôm eo nàng, tựa cằm trên đầu nàng, hưởng thụ khoảnh khắc tốt lành này, nhỏ giọng nói: "Nàng cũng biết, Hoàng thượng không phải con ruột của ngoại tổ mẫu, không có liên hệ máu mủ ràng buộc, tình cảm đương nhiên sẽ không quá tốt, năm đó tổ phụ theo Thủy Tổ Hoàng đế gầy dựng giang sơn, được phong làm vương, trọn đời thừa tước, khi đó, Đông Dương có hơn phân nửa binh quyền thuộc về Mộ Dung vương phủ, công cao chấn chủ, mặc kệ đặt ở triều đại nào đều không thể tránh khỏi tai vạ, Thủy Tổ Hoàng đế phòng ngừa tổ phụ thuận lợi lớn mạnh, một ngày nào đó sẽ khởi binh mưu phản, uy hiếp sơn hà Đông Dương, nên tứ hôn mẫu phi cho phụ vương, ngoài mặt là kết thân, ràng buộc Mộ Dung vương phủ với Hoàng thất, trở thành người một nhà, kì thực để sau khi mẫu phi gả vào phủ, giám thị từng cử động của vương phủ, tùy thời báo cho Hoàng đế!"

Nói đến đây, tâm tình Mộ Dung Diệp mới vừa bình phục một chút lại khẽ dao động, nghĩ đến thân mẫu của mình là gian tế, sự thật này khiến hắn rất khó quên được.

Đáy mắt Vân Lãnh Ca dâng lên vẻ dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng như gió, chậm rãi dỗ dành tâm hồn trầm bổng nhấp nhô của Mộ Dung Diệp: "A Diệp, thiên hạ không có phụ mẫu, từ xưa nữ nhi gia không có quyền lựa chọn hôn nhân, hơn nữa thật sự Hoàng cung là nơi chướng khí mù mịt, càng không có nửa phần nhân tình, mặc dù thiếp không biết cuối cùng mẫu phi lựa chọn như thế nào, nhưng từ việc cả đời phụ vương không đi bước nữa, thì biết phụ vương nhất định rất hoài niệm mẫu phi, cũng có thể mẫu phi không hề từ bỏ vương phủ, mà lựa chọn mảnh đất Hoàng thất đầy khói thuốc súng và sài lang hổ báo!"

Chóp mũi Mộ Dung Diệp quanh quẩn mùi thơm tóc mai của Vân Lãnh Ca, nghe âm thanh như suối của nàng, tâm tình trăm mối cảm xúc ngổn ngang bình ổn một cách thần kỳ, hôn sợi tóc mềm mại của nàng: "Đúng vậy, phụ vương nói mẫu phi khó sinh, nhưng vẫn nguyện vứt bỏ mạng mình kiên trì để ta đến thế giới này, trước kia, ta vẫn nghĩ vì mẫu phi muốn bảo vệ nhi tử nên mới thế, sau dần dần thấu rõ, mẫu phi sinh tồn trong khe hẹp, cuộc sống như nước sôi lửa bỏng, một bên là thể diện Hoàng thất, một bên là nhi tử và người thương, cho dù bà lựa chọn thế nào, cũng sẽ vùi lấp bản thân trong bất nhân bất nghĩa, cho nên, hằng đêm mẫu phi không thể ngủ yên, tâm thần hao tổn quá lớn, đây cũng nguyên nhân bà khó sinh, có lẽ, đối với bà lúc ấy, cái chết là giải pháp duy nhất, có thể được tự do." Dừng một chút, Mộ Dung Diệp chỉnh lại cảm xúc, tiếp tục nói: "Phụ vương nói, lúc sắp chết mẫu thân nở nụ cười thỏa mãn rời đi, lưu lại tâm nguyện hi vọng vương phủ có thể giúp Hoàng thất chinh chiến sa trường, bảo vệ quốc gia, thật ra dù mẫu phi không nói, ta và phụ vương cũng sẽ tận lực trấn thủ Đông Dương!"

Trong lòng Vân Lãnh Ca đau đớn như bị gai đâm, đồng thời lại vừa vui mừng vừa khổ sở, đây chính là vật hy sinh chính trị dưới chế độ quân vương, sinh ở Hoàng thất, dù có vô vàn tôn quý, nhưng cũng mất đi tự do đáng quý nhất, chỉ có thể tùy ý định đoạt, thân bất do kỷ!

"Khó trách mặc dù Hoàng thượng muốn tước đoạt binh quyền của chàng, nhưng lúc khó khăn, ông ta vẫn tín nhiệm chàng nhất!" Vân Lãnh Ca ngẩng đầu nhìn gò má hoàn mỹ nhưng cường tráng của Mộ Dung Diệp, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào, nhỏ giọng nói.

"Đúng vậy, bởi vì ông ta hiểu, cho dù vì tuân theo mẫu phi hay không, ta và phụ vương vẫn sẽ dùng hết tất cả để bảo vệ giang sơn!" Mộ Dung Diệp giơ tay lên cầm tay nàng, kề má gần hơn, để nàng có thể dễ dàng đụng chạm.

"A Diệp, thật ra thì chàng rất mệt mỏi, đúng không?" Đáy mắt Vân Lãnh Ca đau lòng, nhìn Mộ Dung Diệp mệt mỏi trong sâu thẳm nội tâm, nhẹ nhàng nói.

"Ừ, ta chán ghét ngươi đến ta đi ngươi lừa ta gạt, càng ghét sắc mặt kia của Hoàng thượng hơn! Cho nên ta tình nguyện sống ở biên cương khổ hàn, cũng không nguyện ý hồi kinh." Đối mặt với thê tử mình yêu, Mộ Dung Diệp chậm rãi nói ra suy nghĩ của bản thân không hề giấu giếm, giây lát, giữa hai lông mày mang theo lệ khí: "Ca nhi, nàng có nhớ cung yến hôm đó ta uy hiếp nàng không?"

"Dĩ nhiên nhớ rồi, chàng thật đáng ghét, dám ép buộc ức hiếp người ta." Vân Lãnh Ca nghe Mộ Dung nhắc đến, cũng nhớ đến ngày đó bọn họ chân chính biết nhau, trong mắt có nụ cười, dường như phẫn nộ sẳng giọng nói.

Nghe Vân Lãnh Ca làm nũng, Mộ Dung Diệp nhẹ nhàng cười, uất ức lo lắng tản đi một chút: "Hoàng thượng muốn bắt chước biện pháp của Thủy Tổ Hoàng đế, lặp lại chiêu cũ muốn tứ hôn công chúa cho ta, nhưng ta mềm không được cứng không xong, trực tiếp đối nghịch với ý tứ của ông ta, ông ta lập tức đánh chủ ý lên Hạ tướng quân, biết Hạ tướng quân và ta có chút ân tình, sau đó, bọn họ liên hiệp thiết kế cạm bẫy ở Tê Nhạc cung, hạ xuân dược, muốn gạo sống nấu thành cơm chín, đến lúc đó chờ nước chảy thành sông, ông ta có thể cường ngạnh tứ hôn cho ta, tái hiện cảnh tượng mẫu phi năm đó rồi!"

"A Diệp, nói mau có phải chàng đã sớm đánh lên chủ ý vào thiếp rồi đúng không? Nhiều thiên kim tiểu thư như vậy chàng không tìm, sao cứ nhắm vào thiếp?" Hôm nay đề tài quá mức nặng nề, Vân Lãnh Ca thật sự không muốn tiếp tục thảo luận, thuận tiện chuyển hướng cố ý hờn dỗi nói.

"Cái thoáng nhìn kia ở Xuân Thượng Lâu, vi phu nhớ mãi không quên Ca nhi, một lòng muốn giấu Ca nhi vào lòng, nói thế, Ca nhi có hài lòng không?" Dưới ánh nến, đôi mắt Mộ Dung Diệp tựa tiếu phi tiếu mê hoặc tà mị, âm thanh tràn ngập dẫn dụ.

"Hài lòng!" Vân Lãnh Ca khạc ra hai từ này từ trong kẽ răng, sau đó dùng chiêu cũ nhéo hông Mộ Dung Diệp, thấy hắn cố ý nhe răng trợn mắt giả vờ khổ sở, Vân Lãnh Ca lập tức cười lên: "Chàng còn nói, chàng khi dễ thiếp không biết bao nhiêu lần, làm hại thiếp hận không thể cắt chàng thành tám khúc." Nói xong, Vân Lãnh Ca trợn to đôi mắt, giả vờ hung ác chống nạnh tức giận nói.

Nhưng không ngờ vẻ mặt này của nàng, lại thành công lấy lòng Mộ Dung Diệp, chỉ thấy hắn dịu dàng cười một tiếng, tiếng cười trầm thấp vang dội cả nội thất, khiến người ta có thể cảm nhận được vui vẻ phát ra từ nội tâm của hắn.

Vân Lãnh Ca ngượng ngùng, đáy lòng thầm than, việc lớn quốc gia mình không thể giúp bày mưu tính kế, cũng chỉ có thể ủng hộ hắn và để hắn có thể thư giãn bỏ xuống phòng bị, trở nên bình tâm tĩnh khí một chút.

"Ca nhi, nàng là quà tặng tốt nhất mà trời cao ban tặng cho ta, cả đời này, làm bạn với nàng, thật không uổng!" Mộ Dung Diệp vòng quanh eo Vân Lãnh Ca, thỏa mãn khẽ thở dài.

"Khi nào đại điển phong phi của Mẫn công chúa bắt đầu?" Vân Lãnh Ca rất không thích ứng với loại không khí vành tai và tóc mai chạm vào nhau thế này, sắc mặt trở nên hồng đổi đề tài nói.

"Đang chuẩn bị, nửa tháng cũng đủ rồi!" Mộ Dung Diệp suy nghĩ một chút, trầm giọng nói.

"Thiếp không muốn tham gia! Đại điển khẳng định mệt chết luôn, hơn nữa sau khi kết thúc lại có tiệc, rất không thú vị." Vân Lãnh Ca hiếm khi tùy hứng, cái loại khách sáo không đến từ nội tâm kia, nàng thật không muốn cùng một đám người mang tâm tư khác biệt, giao thiệp lẫn nhau, lá mặt lá trái!

"Ừ, Vũ Văn Mẫn có thân phận quý phi, nói cho cùng, đối với Hoàng thượng, cũng chỉ là một mật thám và mồi nhử, nếu mất đi tác dụng, chắc hẳn Vũ Văn Minh sẽ không quan tâm đến sống chết của nàng ta, cho nên, đại điển lần này chỉ như làm cho có thôi, nếu Ca nhi không muốn đi, cáo ốm là được." Đối với yêu cầu của Vân Lãnh Ca, từ trước đến giờ Mộ Dung Diệp đều có cầu tất ứng, huống chi hắn cũng không muốn Vân Lãnh Ca vào Hoàng cung nhiều, ở vương phủ là an toàn nhất. editedbysutucuoigaDie nd da nl e q uu ydo n

Vân Lãnh Ca gật đầu, bối rối bay sạch, nàng nhàn nhạt ngáp, nhảy xuống đùi Mộ Dung Diệp, nhìn thoáng mắt qua đống tấu sớ dâng cao như núi, âm thanh bá đạo ra lệnh: "Bây giờ chàng đi tắm, sau đó ngủ với thiếp, không được phê sổ nữa!"

"Dạ, Thế tử phi, tiểu nhân tuân lệnh!" Mộ Dung Diệp dở khóc dở cười nhìn Vân Lãnh Ca, đứng dậy đi đến phòng tắm.

Hoàng cung, trong Khôn Ninh cung, Hoàng hậu bối rối nhìn Thái tử vừa đến đã lập tức đuổi cung nhân ra ngoài, nhíu mày thật chặt, không vui hỏi: "Hơn nửa đêm, con không nghỉ ngơi, chạy đến chỗ Bổn cung làm gì? Ngộ nhỡ bị Hoàng thượng nhìn thấy, còn tưởng rằng con rắp tâm không tốt!"