Tất cả
Đem Em Nhai Nuốt

"A... đau quá... nhẹ thôi... xin anh..." tiếng nức nở cầu xin đáng thương phát ra từ hai cánh môi run run. "Chưa được, bảo bối dâm đãng còn chưa thỏa mãn anh" thân hình trần trụi bên trên người cô không ngừng luật động, nam căn thô to liên tục chà lên hai cánh hóa ướt đẫm, tra tấn. "Tiểu dâm đãng, động tình rồi sao, để anh thỏa mãn em" nói rồi đâm ngập cự long đang nhức trướng vào u cốc nhỏ bé, cô thét lên đau đớn" To quá.... rách mất.... xin anh...." Bạch Mị hai cánh tay bị trói vào thành giường, cả người bị cố định thành một tư thế vô cùng xấu hổ. Hai chân bị kéo rộng lộ ra hoa viên sưng đỏ.


Nam nhân trên người như phát điên, tay tóm chặt tấm lưng, từng giọt mồ hôi trên trán chảy xuống cần cổ đầy yêu mị. Hắn không ngừng hung hăng đâm vào tiểu huyệt non mềm. " Trương Nghiêu, biểu bảo bối bị anh hành hạ sắp mệt chết rồi, anh không nghĩ cho em sao" bên cạnh Trương Cẩn nhắc nhở anh, cậu rất khó chịu nha, anh trai ôm tiểu bảo bối lâu như vậy, muốn hành chết cậu sao?


Trương Nghiêu không đáp thân dưới càng điên cuồng luật động, mỗi lần tiến lên đều đem mình vùi vào sâu nhất trong cơ thể Bạch Mị. Thực đau, rất đau, hai hàng nước mắt lăn dài, hắn cúi xuống liếm đi nước mắt mặn chát của Mị, cuối cùng miễn cưỡng cũng chịu gầm nhẹ lên một tiếng đem tất cả dịch trắng bắn vào hoa viên.


Bình luận truyện