Đánh Cắp Tình Yêu

Chương 48: Phiên ngoại 4: Quà tặng



ãi đến khi Giản Tình và Phương boss chuyển về nhà mới của mình, haingười mới có thể tìm lại hạnh phúc ngọt ngào ngày xưa. Không có ngườingoài quấy rầy, thời gian ở bên nhau nhiều hơn, muốn làm mấy chuyệnkhông trong sáng thì cứ việc làm mọi lúc mọi nơi, hạnh phúc đến mức boss suýt chút nữa quên luôn cả thời gian.Phương boss cảm thấy việc mình không thể đưa vợ đi hưởng tuần trăngmật là một chuyện rất đáng tiếc, vì thế anh lệnh cho trợ lý cố gắng sắpxếp công việc dồn lại, chừa ra chút thời gian đưa vợ đến đất nước côthích nhất chơi một chuyến.

Trợ lý tuân lệnh boss lớn, bôi bôi xoá xoá lịch làm việc, lúc sau lại mếu máo hỏi boss cụ thể muốn nghỉ mấy ngày. Boss lớn vung tay lên nóikhoảng mười ngày nửa tháng trở lên là được. Trợ lý vừa nghe anh nói vậy, nước mắt đầm đìa, kêu rằng boss như thế chẳng phải đang muốn làm khótôi sao, cho dù tôi có dồn lượng công việc trong nửa năm sau của anh lại thì cũng chỉ dành ra được một tuần là cùng! Nhiều hơn nữa thì tôi không thể sắp xếp nổi, anh tự đi mà làm.

Boss lớn vừa nghe đã nổi giận đùng đùng. Anh đường đường là tổng giám đốc một tập đoàn mà muốn đi nghỉ tuần trăng mật cũng không có thờigian, thế thì thuê nhiều nhân viên như vậy để làm gì! Bởi vậy Phươngboss rất không vui, hậu quả cực kì nghiêm trọng. Ngày hôm sau, toàn bộnhân viên trong Phương thị đều nhận được thông báo, tất cả phải tăng catrong vòng một tuần.

Sau khi kết hôn, hai người không ở căn nhà nhỏ khu trung tâm kia nữa, Phương boss mua hai ngôi biệt thự sát nhau ở ngoại thành, sửa sangtường và vườn hoa làm cho sân nhà nhìn qua khá rộng rãi. Có điều GiảnTình lại không hiểu nổi tác phẩm của anh, một căn biệt thự ở đã khônghết, sao còn mua tận hai căn, dù có tiền cũng không nên lãng phí đến thế này.

Nhưng Phương boss làm vậy đương nhiên có mục đích. Thứ nhất, anhkhông muốn để vợ phải chịu thiệt thòi, muốn cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. Thứ hai… nếu có người thân bạn bè đến tất nhiên phải ở cách xamột chút, như thế hai người bọn họ ở nhà chính bí mật làm chuyện khôngtrong sáng sẽ không bị quấy rầy. Có điều hành vi phung phí tiền bạc chỉvì lợi ích cá nhân thế này tốt nhất không nên để cho vợ biết.

Nhà tuy rộng nhưng Giản Tình cũng chẳng phải làm gì nhiều. Dù saothân phận bây giờ đã khác, mấy chuyện quét tước dọn dẹp đương nhiên sẽcó người làm hộ. Lúc trước, khi đang chuẩn bị hôn lễ, bà Phương đã yêucầu Giản Tình xin nghỉ việc. Thật ra trong lòng Giản Tình không thíchnhưng để tránh chưa vào cửa đã mâu thuẫn với mẹ chồng, cô ngầm bảoPhương Khiêm đi nói chuyện với mẹ anh, chẳng ngờ Phương boss nghe xongđề nghị của mẹ lại tỏ vẻ đồng ý. Với tỉ số 2-1, Giản Tình đành phải nghỉ việc ngoan ngoãn ở nhà làm bà chủ gia đình.

Nhưng lúc trước ở nhà họ Phương có nhiều họ hàng nên không thấy chán, bây giờ ở nhà mới, Phương Khiêm mà đi làm thì trong nhà chỉ còn lại một mình cô. Xem tivi, nghe nhạc, lên mạng, mấy việc mà trước kia khi cònđi làm cô rất thích bây giờ lại cảm thấy quá tẻ nhạt, vô vị.

Hôm nay Giản Tình tiễn Phương boss đi làm xong, lượn lờ một lúc trong biệt thự thì phát hiện có rất nhiều món quà ở nhà kho, chất đống lênnhư hai ngọn núi nhỏ. Giản Tình giật mình, mấy thứ này chắc đều là quàkết hôn bạn bè tặng, đợt trước nhiều việc quên mất, bây giờ vừa lúc cóthời gian, mở ra xem mọi người tặng cái gì.

Không xem thì thôi, đằng này vừa bóc ra Giản Tình đã hết hồn. Phầnlớn mấy món quà này đều là trang sức quý giá, những bức tranh nổi tiếng, đồ cổ, cái gì cũng có. Những thứ quý như vậy lại bị hai người họ tốngvào góc nhà kho, hình như hơi quá đáng thì phải.

Giữa một đống hàng hiệu, Giản Tình tìm thấy món quà của hai người chị em Tần Tiểu Ý và Lâm Kiều Kiều. Một cái hộp to được bọc rất công phu,chỉ nguyên bóc lớp gói cũng làm cô tốn mất cả buổi. Vừa mở được ra GiảnTình đã ngẩn người, cả thùng đầy ắp những món đồ rực rỡ, trông kì kì,nhìn kỹ mới biết, đây… đây đều là đồ chơi tình dục[1]…

Giản Tình cảm thấy mặt nóng bừng lên, vừa bực mình vừa buồn cười. Mấy thứ đồ chơi tình dục này thỉnh thoảng cô cũng thấy trên mạng nhưng giờnhìn đủ các thể loại sờ sờ trước mặt, Giản Tình lại cảm thấy trước đâymình trong sáng quá mức!!!

Đến khi cô tỉnh táo lại thì ý nghĩ đầu tiên là, mấy thứ tội lỗi này tuyệt đối không được để Phương Khiêm thấy…

Thế là cô chạy khắp nơi tìm chỗ an toàn giấu chúng đi. (Tiểu Tìnhđáng thương quả nhiên rất trong sáng, thật ra cách xử lí tốt nhất chínhlà vứt vào thùng rác thôi mà ! o(╯□╰)o)

Buổi tối Giản Tình tắm xong, đi ra nhìn thấy Phương Khiêm nằm trêngiường, ánh mắt sáng ngời nhìn cô chằm chằm. Bình thường chỉ cần anhnhìn cô chăm chú như vậy là Giản Tình đã biết ngay anh muốn làm chuyệngì.

Nhưng đêm nay rất lạ, cô nằm trên giường một lúc lâu mà vẫn chưa thấy anh có động tĩnh gì, thật sự quá kì quái.

“Lúc ăn cơm, em nói bộ đồ ăn đó là của Viên Dịch tặng?”. Boss ôm cô hỏi.

“Vâng, đẹp anh nhỉ?”. Hôm nay lúc bóc quà, thấy bộ đồ ăn kia rất đẹpnên Giản Tình mang ra dùng. Khi ăn cơm tối, cô tiện mồm nhắc đến, khôngngờ anh vẫn còn nhớ.

Nghe cô hỏi thế, Phương boss nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Quá tầm thường, ảnh hưởng đến khẩu vị, ngày mai đổi bộ khác đi”.

Giản Tình nín thinh, không ho he gì.

Phương Boss nói tiếp: “À, vừa nãy lúc em đi tắm, cô giúp việc đưa anh một số thứ tìm được khi quét dọn, hỏi anh có dùng được không”.

Giản Tình chột dạ, vội hỏi: “Cái gì vậy? Ở đâu?”.

Phương Khiêm chỉ vào cái giường còn lại, “Ở đó”.

Giản Tình nhìn theo, mặt mũi tối sầm lại, chỉ muốn ngất ngay tại chỗ. Cái hộp kia chính là mấy thứ đồ chơi tình dục Tần Tiểu Ý và Lâm KiềuKiều tặng!!! Xem ra ông trời cố ý muốn tiêu diệt cô…

“Cô nàng Tần Tiểu Ý đó thật phiền toái, nhưng mà quà tặng lần này rất vừa ý anh”.

Nghe Phương Khiêm nói, Giản Tình không tỏ thái độ gì, leo lên giường chùm chăn kín mít đến mức ngạt thở.

Dĩ nhiên là Phương Khiêm biết cô gái nhỏ đang xấu hổ, có điều anh rất thích dáng vẻ e thẹn của cô, có thể kích thích thú tính nguyên thủynhất nơi anh.

Dang tay ôm cô vào lòng, anh nhẹ nhàng dỗ ngọt: “Đừng trốn, hôm nayanh không làm khó em, chỉ cần em mặc bộ quần áo này làm cùng anh, nhữngđạo cụ khác anh sẽ không dùng nữa”. Phương Khiêm lấy một bộ quần áo từtrong hộp quà ra, cám dỗ cô.

Giản Tình nhận lấy bộ quần áo hoa báo trong suốt, tay cầm còn thấykhông tự nhiên nữa là mặc vào, chắc chắn sẽ rất khiêu khích cho mà xem.Nhưng nếu không mặc, cô sợ Phương Khiêm sẽ dùng những thứ khác trêu chọc cô. Thế là cô chu môi nói: “Em muốn vào phòng tắm thay”.

Thấy cô đồng ý mặc vào, Phương Khiêm cũng rộng rãi gật đầu, “Ừ, em đi thay đi”.

Kết quả là đợi cả chục phút mà không thấy cô gái nhỏ bước ra, PhươngKhiêm sốt ruột đi đến gõ cửa, “Tình, thay xong thì ra ngoài đi”.

Tiếp đó, anh nghe thấy cô đáp lại: “Bộ quần áo này em không mặc được đâu”.

“Nếu đã sản xuất ra thì chắc chắn là mặc được, em không ra thì anhvào đấy”. Lúc này, sắc tâm của Phương boss đã nổi dậy, anh không cònkiên nhẫn để cò kè với cô nữa.

“Đợi chút, để em ra”.

Cửa bật mở, cô gái nhỏ vẫn khoác áo tắm bước ra.

Phương Khiêm thắc mắc nhìn cô, thấy cô đỏ mặt, từ từ rút dây lưng của áo tắm đi. Áo tắm tụt xuống, Phương Khiêm hớp phải một ngụm khí lạnh,xoang mũi ngưa ngứa, suýt nữa là chảy máu mũi.

Quần áo trong suốt bó sát người, phô ra toàn bộ đường cong hoàn mỹcủa cơ thể cô. Chết người là, bộ quần áo này các chỗ khác đều kín mít,duy chỉ trước ngực với mông là khoét hở, làm bầu ngực trắng tuyết và bộmông căng tròn nửa khuất nửa lộ. Bất cứ đàn ông nào nhìn thấy hình ảnhkích thích này đều sẽ biến thành lang sói.

Bởi vậy Phương boss nhào lên ăn luôn Giản Tình cũng là lẽ thường tình mà thôi.

Sau này, Phương boss hớn hở nghĩ: Mấy món đồ đó quả nhiên là hảo hạng, lúc nào phải tìm thời gian nghiên cứu mới được.

Một ngày nào đó, khi Giản Tình đi ăn cơm cùng Tần Tiểu Ý và Lâm KiềuKiều thì bị hỏi mấy món đó có dùng được không. Giản Tình trước nay vẫndịu dàng bỗng nổi sung lên, chỉ vào mũi Tần Tiểu Ý mắng xối xả: “TầnTiểu Ý, tiếc cho cậu là chị em tốt của mình, cậu có biết mấy món cậutặng suýt nữa hại chết mình rồi không!!!”.

Tần Tiểu Ý bị mắng, sắc mặt vẫn bình thản kết luận: “Xem ra các cậu đúng là dùng không ít!”.