Tất cả
Dân Mão
Khải Văn tỉnh dậy, thấy xung quanh mình lạ hoắc. Hang động râm mát, ngoại trừ giường đá dưới thân Khải Văn thì không có bất luận vật dụng dư thừa nào, nga, còn có hành lý của Khải Văn được đặt ngay ngắn bên giường đá. Cảnh tượng nhìn như bình thường lại hợp lý như vậy tại trong mắt Khải Văn là chuyện cực kỳ không bình thường, đây là đâu? Vì sao mình lại ở đây? Không phải đang ở trạm xe lửa sao? Nếu hết cứu thì cũng có thể là ở bệnh viện mới đúng, vì sao lại xuất hiện ở nơi quái lạ này?

Khải Văn hạ quyết tâm một lần nữa đi vào bên trong động kéo hành lý của mình ra, sắc mặt không quá tốt mà đi ra ngoài, nhưng còn chưa kịp tới cửa hàng, Khải Văn liền dừng bước, bởi vì con bạch hổ mà cậu cho là ảo giác đang uy phong lẫm lẫm đứng ngoài cửa hàng nhìn mình.

Hai chân Khải Văn dường như đóng đinh tại chỗ nhìn bạch hổ từng bước đến gần mình nhưng không cách nào nhúc nhích, mỗi lần bạch hổ tiến lên tim Khải Văn lại đập nhanh hơn một chút, cho đến khi bạch hổ chỉ còn ba bước là đi đến trước mặt Khải Văn, cậu không tự chủ được mà mím chặt đôi môi nhắm chặt hai mắt lại, có lẽ mình sắp thành bàn cơm của nó rồi.

Bình luận truyện