Đại Ma Vương

Chương 13: Huyền băng ma diễm quyết



Quả nhiên, sau khi Jean dứt lời, khuôn mặt của Fage như bị người khác dẫm lên, đột nhiên trở nên âm trầm, nhìn Hàn Thạc chăm chú, rồi nói với Jean:
- Jean sư phụ, tên tạp dịch này thật lớn mật, ngang nhiên dám thách thức ta, chẳng lẽ ta không thể giáo huấn hắn một chút.
Fage vừa nói vừa từ trong ống tay áo rút ra một cây ma pháp trượng mầu xám đánh vào trán của Hàn Thạc. Hàn Thạc thấy Fage không sử dụng đến ma pháp mà chỉ dùng ma trượng để đánh thì thở phào, Fage này thân thể tuy cao lớn, nhưng khí lực chẳng có bao nhiêu, Hàn Thạc dù thấy một kích này đánh tới lực đạo cũng không quá lớn, cho nên không thèm tránh né, khuôn mặt vẫn ra vẻ thật thà chất phác cười khúc khích.
"Ba!"
Một trượng đánh thẳng vào trán của Hàn Thạc, hắn hét thảm một tiếng, nghiến răng chịu đựng nhìn về hướng ma pháp trượng trong tay Fage, không thể nào tin cây gậy thoạt nhìn giống như làm bằng gỗ này lại vừa cứng vừa nặng như sắt đá vậy. Hàn Thạc thấy đầu mình ong ong, trên trán nổi lên một cục u.
"Đáng ghét! Không thể nào ngờ được ma pháp trượng lại cứng như vậy, ta quá chủ quan rồi!" Hàn Thạc thầm nghĩ, đầu óc còn ong ong chưa kịp có phản ứng gì, trán vừa bị nện cho một cái, tự nhiên thấy trước mặt tối sầm, ngã xuống đất ngất đi.
Hàn Thạc tỉnh dậy phát hiện thấy mình đang nằm trên một chiếc giường rộng rãi mềm mại, trong phòng mùi thuốc thoang thoảng tràn vào mũi, đưa tay sờ sờ vào trán mới phát hiện, hai vết sưng đã tiêu tan từ bao giờ, cảm giác thấy trên đầu được bôi thứ thuốc gì đó, cảm giác mát lạnh thật là dễ chịu.
- Ngươi đã tỉnh lại rồi à?
Hắn đột nhiên phát hiện một gương mặt đang mỉm cười nhìn mình, mái tóc màu tím dài óng ả, đôi mắt to tròn lóng lánh như hạt minh châu, đôi môi đỏ mọng khêu gợi đang tỏa ra một mùi hương thoang thoảng phả vào mặt của Hàn Thạc.
- A, Vaeni sư phụ.
Hàn Thạc nhìn khuôn mặt đang mỉm cười trước mặt mà thở nhẹ, cố gắng chuyển động thân mình, ngồi lên nhìn mọi thứ xung quanh. Đây là một căn phòng khoảng hai mươi thước vuông, có một cái tủ to với nhiều ngăn, bên trong có đủ loại thuốc, ngoài ra còn một ít hài cốt của ma thú. Trên vách treo một vài đồ án, văn tự ma pháp. Chính giữa đặt một viên đá màu đen tạo thành một ma pháp trận đơn giản. Nhìn qua một lát, Hàn Thạc nghĩ đây chắc chắn là phòng thí nghiệm của Vaeni.
Trong lúc Hàn Thạc đang nhìn xung quanh đánh giá, Vaeni cảm thấy kinh ngạc nhìn hắn, đến khi hắn quay đầu lại, Vaeni đưa bàn tay ngọc ngà trắng trẻo của nàng sờ nhẹ lên trán Hàn Thạc một lúc, sau đó thở nhẹ tươi cươi nói với Hàn Thạc:
- Không ngờ chỉ một lúc là vết sưng đã tiêu mất, bị cây ma pháp trượng nặng như thế đánh vào đầu mà không chảy một giọt máu, thật kỳ lạ.
Cảm giác được ngón tay của Vaeni chạm vào trán, Hàn Thạc trong lòng rung động, tham lam hít hà mùi u hương của nàng vào mũi, khóe miệng hắn nở nụ cười thỏa mãn. Loại biểu hiện này của Hàn Thạc làm cho Vaeni cảm thấy hơi hoảng sợ, hành động vừa rồi của Hàn Thạc mang theo một chút phóng túng, đùa giỡn với mình, so với một Bryan nhát gan, luôn sợ gây ra phiền phức từ trước đến giờ biểu hiện hoàn toàn bất đồng. Vaeni cảm thấy nhất thời có chút kinh ngạc, rồi chợt bừng tỉnh thở dài nhẹ giọng nói:
- Trước kia ta còn không tin mọi người nói, hiện tại Bryan quả nhiên có chút điên, không ngờ Linh Hồn Chi Thống lại biến hắn thành như vậy, ài!
Mặc dù âm thanh của Vaeni cực nhỏ nhưng Hàn Thạc vẫn có thể nghe rõ từng chữ một, trong lòng chỉ biết cười khổ, không ngờ lại có thêm một người tưởng mình thật sự điên rồi.
Đột nhiên Vaeni chợt cười, nhất thời lộ ra vẻ mặt hứng thú nhìn Hàn Thạc nói:
- Bryan, vết thương trên trán ngươi giờ đã tốt hơn rồi, hiện tại nhìn đã trở lại bình thường, chẳng lẽ vì ma pháp Linh Hồn Chi Thống lần trước. Ai da, thật là không thể tin được, ta lại có việc để nghiên cứu rồi, vong linh ma pháp quả nhiên kì diệu lạ lùng a!
Nhìn Vaeni vẻ mặt hưng phấn, tay chân luống cuống khua loạn, Hàn Thạc đối với điều mà nàng cho là đúng chỉ có thể cười khổ, Hàn Thạc bây giờ để lại ấn tượng duy nhất trong lòng Vaeni là một người điên, hắn cũng không thể giải thích tình trạng của bản thân, thực ra hoàn toàn do tu luyện ma công mà thành.
Vaeni hôm nay không mang theo mắt kính, nàng quay lại tìm ma pháp vật phẩm, một lát sau cầm một quả cầu màu xanh nhỏ mang đến chỗ Hàn Thạc, cất tiếng niệm chú ngữ, quả cầu màu xanh bỗng nhiên bùng sáng tỏa ra màu xanh nhu hòa, Vaeni đưa tay đặt quả cầu lên trán của Hàn Thạc.
Ma pháp cường liệt ba động phát ra từ quả cầu nọ giống như cục nam châm đặt trên trán Hàn Thạc, hút ra từ trong đầu hắn một tia tinh thần lực, ngay lập tức quả cầu chợt lóe ánh sáng màu xanh nhạt, sau đó vỡ vụn như một cái bóng đèn.
- A, thật không thể tin nổi, Bryan, không ngờ ngươi lại có tinh thần lực. Trời ạ, chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ Linh Hồn Chi Thống lại còn có tác dụng lên tinh thần lực của người bình thường, thật quả là thần kì.
Vaeni đột nhiên hô lên, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, xem ra việc Hàn Thạc có tinh thần lực gây ra cho Vaeni chấn động không nhỏ.
- Ta quyết định rồi, từ nay về sau ta sẽ chuyên tâm nghiêm cứu về việc này. Nếu Linh Hồn Chi Thống không làm cho người ta bị điên mà còn có thể đem tinh thần lực lưu lại trong cơ thể, vậy chẳng phải có thể làm cho người bình thường trở thành ma pháp sư rồi sao. A…. Việc này quá thần kỳ rồi!
"Ục ục"
Bụng của Hàn Thạc phát ra tiếng kêu đói, Vaeni với vẻ mặt hưng phân bừng bừng nhìn Hàn Thạc nói:
- Bây giờ cũng không còn sớm nữa, ngươi hãy về nghỉ ngơi trước đi, từ nay ta sẽ thường xuyên tìm ngươi, lát nữa ta sẽ gặp giáo phương (1) bàn bạc một chút, giảm bớt công việc của ngươi, phần cơm tăng lên cho đến khi khi nghiên cứu thành công chuyện này!
Hàn Thạc nghe Vaeni nói xong thì cảm thấy vui vẻ, nhìn Vaeni xinh đẹp động lòng người, ý nghĩ tà ác xuất hiện, không chỉ công tác giảm mà phần ăn cũng được tăng lên, còn có thể tiếp cận Vaeni, vận khí thật là tốt mà, xem ra việc bị Fage đánh cho một gậy lại giúp mình đáng kể.
Sau khi rời khỏi phòng của Vaeni, nhìn lên bầu trời, thì ra đã tối rồi. Hắn sờ lên trán một chút cảm thấy ngoại trừ còn hơi đau nhức bên ngoài, thì cũng chẳng còn gì đáng ngại nữa.
Nhanh chóng hoàn thành công việc buổi chiều, Hàn Thạc chạy đến lĩnh bánh mì thì gặp Jack, Jack nhìn thấy Hàn Thạc thì tỏ vẻ kinh ngạc nói:
- Bryan, ta tưởng ngươi bị Fage dùng ma pháp trượng đánh vào đầu cơ mà, sao bây giờ nhìn chẳng thấy gì nữa cả?
- Vaeni sư phụ đã giúp ta dùng thuốc bôi rồi, vết sưng tự nhiên mất đi! Ha ha, Vaeni sư phụ thật sự vừa xinh đẹp vừa ôn nhu mà! - Hàn Thạc cười nói với Jack.
- Bryan, đây là thức ăn của ngươi hôm nay!
Trong nhà bếp có tiếng vọng ra, Hàn Thạc chạy nhanh đến cửa để nhận thức ăn, một cái bánh bao, một cái bánh kem cùng với một quả trứng ốp la.
- A, Goddard tiên sinh hình như nhầm rồi, thức ăn của Bryan phải giống ta mới đúng chứ, với lại còn nhỏ hơn bánh mỳ của ta mà. - Carey, người lần trước bị Hàn Thạc đánh, trong tay đang cầm mẩu bánh mỳ đen lớn tiếng nói với người phát đồ ăn.
Goddard lạnh nhạt nhìn Carey liếc mắt rồi hừ nhẹ một tiếng:
- Đây là giáo phương dặn dò, từ hôm nay phần ăn của Bryan là như thế, nếu còn thắc mắc ngươi hãy lên gặp giáo phương mà hỏi, bất quá đối với một tên tạp dịch như ngươi dễ gặp phiền toái lắm!
Cầm trong tay bánh cùng trứng, nhìn Borg cùng Carey hai người đang tức giận, Hàn Thạc cười nói. Cố ý đem thanh âm nhai bánh mỳ lớn trong miệng không ngừng than thở:
- Cái bánh bao này mùi vị thật khác so với bánh mỳ đen, còn có bánh kem cùng với trứng nữa chứ, thật sự là một ngày hạnh phúc mà.
- Ách…., Bryan ngươi có thể cho ta một miếng bánh kem không, ta thấy bánh kem ngon thật đấy. - Tên mập Jack thèm thuồng nhìn Hàn Thạc nói.
- Còn có một nửa này, người cầm đi. - Hàn Thạc hào phóng đưa cho Jack, sau đó kéo tay Jack cười hề hề đi qua, làm cho Carey cùng Borg tỏ ra rất tức giận.
Buổi tối trở lại phòng chứa tạp phẩm, Hàn Thạc thấy Tiểu Khô Lâu vẫn đang nằm trong thùng gỗ, bên trong bảy xoáy nước nhỏ đã ngừng vận chuyển. Nhìn thoáng qua Hàn Thạc hiểu được là do ma nguyên lực đã sử dụng hết hoàn toàn. Hắn đưa tay ngưng tụ ma nguyên lực, một lần nữa đem ma nguyên lực rót vào bảy khúc xương vỡ, đợi đến khi tại bảy khúc xương vỡ lại có dòng nước xoáy xuất hiện Hàn Thạc mới dừng tay lên giường.
"Âm ma ngưng nguyên trận" chỉ là một phương pháp luyện chế ma bảo, vốn dựa theo đạo lý: một lần rót vào ma nguyên lực hẳn là có thể duy trì ba mươi sáu chu thiên không ngừng, nhưng ma nguyên lực của Hàn Thạc còn quá yếu, còn do sử dụng tài liệu lung tung nên cũng không thể đạt được hiệu quả như mong đợi.
Ngồi xếp bằng trên giường tu luyện ma công, Hàn Thạc cảm thấy ma nguyên lực lớn mạnh rất nhiều, trong đầu linh quang chợt lóe, thầm nghĩ hiện giờ bản thân đã có ma nguyên lực, liệu có thể tu luyện công kích của ma công do Sở Thương Lan lưu lại hay không?
Suy nghĩ một lát, Hàn Thạc nhíu mày nghĩ lại, cảm ứng được trong đầu, ma công có nhiều phương pháp tu luyện, chỉ là nhiều bí quyết tu luyện ma công rất mông lung. giống như có một tầng giấy bạc che phủ, không thể lập tức xem một cách rõ ràng.
Nhíu mày tận lực lục tìm trong trí nhớ, Hàn Thạc phát hiện đầu óc rối loạn không chịu nổi, không thể nhớ toàn bộ, chỉ có rất ít công pháp có thể nhớ kỹ, một loại là trụ cột tu luyện ma công, một loại khác là ma công luyện chế ma bảo "Âm ma ngưng nguyên trận". Ngoài ra còn có một loại pháp quyết là Huyền Băng Ma Diễm Quyết.
Huyền Băng Ma Diễm Quyết là một loại vận dụng ma nguyên lực, có thể theo cảnh giới ma nguyên lực mà uy lực không ngừng tăng lên, dựa theo lộ tuyến đặc thù của kinh mạch mà vận chuyển, tay có thể sinh ra hai loại ma diễm màu đỏ hay băng hàn màu tím. Nếu ma nguyên lực đủ mạnh, cảnh giới đạt tới mức cao, có thể đem ma nguyên lực ngưng tụ thành hai luồng ma diễm - băng hàn màu đỏ tím, vừa thiêu đốt lại vừa băng lạnh thấu xương
Sau khi biết được rõ ràng, Hàn Thạc như thấy được trân bảo, cũng không hề để ý việc trí nhớ bị ngăn trở, lập tức y theo ghi chép của Huyền Băng Ma Diễm Quyết bắt đầu chậm rãi vận chuyển ma nguyên lực hội tụ nơi lòng bàn tay phải, khi ma nguyên lực chảy qua kinh mạch, Hàn Thạc cảm thấy bỏng rát đau đớn, cả bàn tay phải tê dại cứng ngắc, sợi kinh mạch nhỏ bé giống như bị điện giật.
Nếu không dựa theo lộ tuyến vận chuyển Huyền Băng Ma Diễm Quyết, ma nguyên lực có thể thuận lợi tới ngay lòng bàn tay, nhưng giờ vận hành theo Huyền Băng Ma Diễm Quyết lại giống như gặp phải trở ngại trùng trùng điệp điệp, mỗi lần đi tới một chút đều đau đớn khó chịu, đến tận đêm khuya, Hàn Thạc mới từ bả vai đem ma nguyên lực vận chuyển đến cổ tay, nhưng cả cánh tay bị đau đớn kiệt quệ. Hàn Thạc hiểu được rằng chỉ có đem toàn bộ ma nguyên lực vận chuyển đến lòng bàn tay, Huyền Băng Ma Diễm Quyết mới có thể chính thức sử dụng. Bây giờ cảm thấy đau đớn là để khai thông những kinh mạch nhỏ, khiến chúng thích ứng với ma nguyên lực, nên đau đớn là khó tránh khỏi nhưng đến khi toàn bộ quá trình thông suốt sẽ không còn cảm giác như thế nữa.
Mỏi mệt làm cho mí mắt Hàn Thạc run lên, nghĩ đến công việc ngày mai. Tu luyện ma công không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được, liền trực tiếp nhảy lên giường đi ngủ.
Ban đêm Hàn Thạc lại mơ thấy giấc mơ mình sai Tiểu Khô Lâu đi tìm Fage trả thù.
Chú thích:
(1) giáo phương: giống như ban giám hiệu, tổ giáo viên.
--------------------------
Trích:
Vậy là Đại Ma Vương đã đi trọn vẹn quyển đầu tiên, quyển này khái quát cho bạn đọc về thế giới ma pháp và vị trí xã hội của Bryan - người Hàn Thạc phụ thể trọng sinh. Hàn Thạc là kẻ nhát gan, Bryan là một nô lệ cam phận... nhưng từ chương số 13 trở đi, bạn sẽ thấy tính cách của "hắn" (Hàn Thạc/Bryan) thay đổi qua từng chương. Hắn không còn là kẻ cam chịu, hèn nhát nữa... mà đã dám yêu, dám hận, dám tranh đấu. Qua từng cảnh giới của ma công, con người hắn cũng dần lột xác, mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn.... Hãy theo dõi con đường trở thành Đại Ma Vương của hắn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trong truyện, có một số từ như "căn toái cốt" mình chuyển thành 'khúc xương gãy' cho thuần Việt. Tiểu Khô Lâu ngoài nghĩa là bộ xương nhỏ, cũng là tên riêng của trợ thủ đầu tiên - và đắc lực nhất của Hàn Thạc, được giữ nguyên và viết hoa.
Chín cảnh giới của ma công: Cố Thể, Thác Mạch, Tố Hồn, Chân Ma, Thị Huyết, Phân Ma, Túng Dục, Cửu Biến, Thiên Ma.
Cố thể: cải tạo thân thể người tu ma, tăng trưởng các khả năng tái sinh, sức mạnh...
Quyển 2