Cưng Chiều Em Cả Đời

Chương 39: Gây Chuyện



Thở dài không biết bao nhiêu lần, trở mình liên tục, cuối cùng Mạnh Ảnh cũng phát cáu ngồi bật dậy, hay lắm, cô lại mất ngủ.

Đêm đã khuya như vậy, thật sự không thích hợp mất ngủ. Ánh đèn đường ở ngoài xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng một vầng sáng mờ mờ, trongphòng trừ hơi thở của mình ra, không còn có chút tiếng động gì. Cô vénchăn lên xuống giường, mở đèn ngủ lên, ánh sáng làm chói mắt, cô phảichớp mắt vài cái mơi thích ứng được.

Ra khỏi phòng ngủ, cô đi thật cẩn thận để tránh những đồ vật ở phòngkhách, theo ánh đèn trong phòng ngủ đi đến bên ghế sofa mở TV lên, cô ôm chân ngồi trên ghế, cầm remote liên tục đổi kênh. Nửa đêm TV không cónhiều quảng cáo, nhiều kênh truyền hình cũng đang chiếu những bộ phimkinh điển ngày xưa, ánh sáng trắng xanh liên tục chớp nháy trước mắt cô, kỳ lạ không nói nên lời. Cô tắt âm thanh đi, chỉ nhìn phụ đề trên mànhình TV, đôi mắt đã quá mệt mỏi, nhưng cô vẫn không chịu dời mắt, chỉnhư vậy mắt cô mới tạm thời không tuôn lệ. Cô căm ghét bản thân mìnhkhông thể buông xuôi, cô căm ghét hình ảnh Trình Diệc Nhiên dùng bữa với người phụ nữ khác trong nhà hàng cứ lởn vởn trong đầu cô. Đây là đêmthứ năm, cô luôn thức đến rạng sáng, nhưng lại không thể uống thuốc ngủ, cô cảm thấy nếu cứ như thế này thì cô sẽ phát điên mất.

Ngồi cả buổi thì cảm thấy đôi chân mình lạnh buốt, Mạnh Ảnh mới sựcnhớ là mình quên mở máy sưởi, cô tìm thật lâu nhưng vẫn không biết bácLý đã dọn remote đi đâu. Cô đứng lên, cuối xuống lật từng miếng đệm củaghế sofa lên, trên bàn trà cũng không thấy, cô ngồi xổm xuống tìm kĩhơn, có lẽ nó đã rơi dưới ghế sofa, cô đưa tay xuống dưới gầm ghế tìmhoài vẫn không thấy. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy, dù sao cô cũng nghĩ rằng đêm nay không thể không tìm thấy nó.

Ngồi xổm lâu làm chân mỏi nhừ, cô đứng dậy thật mạnh, eo lại đụng vào cạnh bàn trà, theo bản năng cô đưa tay chạm vào chỗ đau, chỉ có cảmgiác đau buốt, có lẽ cạnh bàn đã làm trầy da rồi. Cô hơi tức giận gạthết đồ trên bàn xuống đất, nhìn một đống bừa bộn nằm trên sàn nhà, tựnhiên cảm thấy thật khó chịu, liền ngồi xổm xuống nhặt đồ rồi sắp xếpthật cẩn thận ngăn nắp. Dọn dẹp lại bàn trà xong, cô từ từ ngồi xuốngđất rồi dựa vào ghế sofa, vùi đầu vào vòng tay của chính mình.

Biết rõ là mình không thể ngồi dưới đất, nhưng Mạnh Ảnh cảm thấy mình thật sự không muốn di chuyển. Trong đầu cô nhớ lại khoảng thời gian mất ngủ sau khi kết hôn với Trình Diệc Nhiên, nửa đêm cô luôn ngồi dưới đất dựa vào thành giường, hai tay ôm lấy đầu gối, ngồi như vậy thật lâu,thậm chí có lúc sẽ ngồi tới rạng sáng. Sau này Trình Diệc Nhiên pháthiện ra, mỗi đêm luôn muốn ôm cô vào lòng thật chặt, vì lúc đó cô hay bị cảm mạo, Trình Diệc Nhiên cảm thấy mình không thể để cô ngồi dưới đấtvào nửa đêm nữa.

“Sàn nhà lạnh buốt như vậy, sao con lại ngồi trên sàn?” Lúc Bác Lýđến, vừa mở cửa thì thấy Mạnh Ảnh ngồi ngẩn người trên sàn nhà, hoàntoàn không hay biết bà mở cửa vào nhà, liền khó chịu lên tiếng.

Mạnh Ảnh lấy lại tinh thần, mới phát hiện mình lại ngồi như vậy suốtmột đêm, chống lên ghế sofa sau lưng, Mạnh Ảnh từ từ ngồi lên ghế, đưatay xuống xoa xoa đôi chân tê rần của mình, cười cười với bác Lý, “Ngồicũng không lâu lắm đâu ạ, vừa rồi con đang tìm remote của máy sưởi.”

Bác Lý đi đến tủ TV, kéo ngăn kéo lấy cái remote ra đưa cho cô, vẻmặt hơi nghiêm túc, “Sao con lại mặc ít đồ như vậy mà đi ra đây?”

Mạnh Ảnh mở máy sưởi, nói với bác Lý, “Biết rồi, biết rồi. Bác làm bữa sáng cho con đi, con thật đói quá.”

Bác Lý vừa nghe Mạnh Ảnh muốn ăn gì đó thì quên càm ràm ngay, dịu dàng nói: “Con muốn ăn cái gì?”

Mạnh Ảnh từ phòng ngủ quay đầu lại cười nói, “Cái gì cũng được hết, bác biết là món nào bác làm con cũng thích ăn hết mà.”

Mấy lời này của Mạnh Ảnh làm bác Lý rất thích, nụ cười trên mặt tươinhư một đóa hoa, vừa đi vào phòng bếp vừa nói: “Giỏi nói ngọt với bácquá!”

Mạnh Ảnh trở về phòng ngủ, đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ thì thânthể lạnh băng mới ấm áp lên, lấy một bộ quần áo có màu sắc tươi tắn từtrong tủ ra thay. Nhìn sắc mặt nhợt nhạt của mình trong gương, cô lấyhộp trang điểm ra, tính tô điểm một chút lên mặt thì mới nhớ trong mỹphẩm có rất nhiều chất hóa học, ảnh hưởng không tốt cho thai nhi, lậptức bỏ thứ trong tay xuống, tìm kem dưỡng da xoa nhẹ lên mặt, lấy sondưỡng môi quẹt nhẹ lên đôi môi khô nứt.

Ăn sáng xong, Mạnh Ảnh nhìn bác Lý dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, bản thânđã không phụ giúp được gì nên ra ngoài tản bộ, đúng lúc gặp được ánh mặt trời rất đẹp.

Ở gần căn hộ của Mạnh Ảnh có một công viên, cô đi dọc theo con đườngnhỏ thẳng đến công viên rồi tìm ghế ngồi. Trên bãi cỏ có vài đứa trẻđang nô đùa, Mạnh Ảnh chăm chú nhìn chúng. Con của cô sau này lớn lên có hoạt bát đáng yêu như vậy không? Con của cô lớn lên giống cô, hay làgiống…

Tự nhiên cô cảm thấy mình thật sự muốn điên rồi, cô không thể nhớ tới anh nữa, họ chỉ còn thủ tục giấy tờ là chưa làm mà thôi, một khi đãxong thủ tục li hôn thì họ không còn liên quan gì nhau nữa, sau này sẽthành hai kẻ xa lạ mà thôi.

Vậy nên, nhất định phải mau đá anh ra khỏi ký ức, đúng, phải mau mau đá anh ra khỏi thế giới của mình.

Mạnh Ảnh quyết tâm, cố gắng gật đầu một cái, quyết định lấy điện thoại ra gọi cho Trình Diệc Nhiên.

Điện thoại nhanh chóng được nghe máy, giọng nói của Trình Diệc Nhiên nhàn nhạt truyền đến từ đầu bên kia, “Chuyện gì?”

Mạnh Ảnh hít sâu một hơi, khi hô hấp ổn định liền nói, “Ngày mai anh có rảnh không?”

“Em hỏi làm gì?” Giọng của anh vẫn không có chút cảm xúc, cô không thể cảm nhận được tâm tình của anh.

Mạnh Ảnh kiềm lại nước mắt sắp rơi ra, cũng như anh, dùng giọng nóinhàn nhạt, “Ngày mai chúng ta đi Cục dân chính làm thủ tục đi, kéo dàinhư vậy không có nghĩa lý gì.”

Trình Diệc Nhiên im lặng thật lâu, một lát sau mới cúi đầu cườinói, “Tốt. Em cũng biết, từ trước tới giờ tôi luôn chiều theo ý thíchcủa em, tất nhiên lần này cũng không làm em thất vọng đâu.”

Sự châm chọc của Trình Diệc Nhiên thể hiện quá rõ, Mạnh Ảnh cầm chặtđiện thoại cúi đầu, mở miệng ra nhưng lại không biết nói gì để mỉa mailại. Có cái gì đó đâm vào ngực, làm cô khó chịu phải vội vàng đấm vàongực cho dễ thở, một lát sau cô mới hô hấp lại được, còn anh lại khônghề cúp máy.

Mạnh Ảnh tức giận đến mức nước mắt đang ngập ở khóe mắt, kiềm nén bực bội thật lâu mới nói, “Trình Diệc Nhiên, tên khốn kiếp, tôi hận anh!”

Trình Diệc Nhiên nghe được lời của Mạnh Ảnh, cũng có gì đó ngăn ở cổhọng, hận không thể đưa tay từ trong điện thoại ra bóp chết cô, cô lạicòn nói cô hận anh! Cô hận anh?! Sao cô có thể hận anh! Sao lại có thể!

Anh phát điên cầm điện thoại đang nói ném vào tường. Trong nháy mắt,từng bộ phận của chiếc điện thoại di động văng ra khắp nơi. Có lẽ cảmthấy vẫn chưa hả giận, anh hất hết đồ đạt trên bàn làm việc xuống đất,đưa chân đạp ngã cả bàn làm việc trước mắt.

Đôi mắt đỏ bừng của anh lộ ra lửa giận ngập trời, anh liền mặc áovest vào, ngay cả áo khoác ngoài cũng không lấy, nhặt chìa khóa xe trênmặt đất, bước nhanh ra khỏi phòng làm việc. Anh đi tới đâu thì nhân viên như nín thở tản ra nhường đường, ngay cả Lý Trí muốn tìm anh để lấy chữ ký cũng biết điều mà trở lại văn phòng mình.