Cực Hạn

Chương 43: Vương viện trưởng



Nếu là không vì tốcđộ sinh quái mới vô cùng nhanh, thì nơi này là địa phương có phong cảnhđặc sắc trong lục sắc rừng rậm. Khác với các chỗ khác trong lục sắc rừng rậm, nơi này hầu như không có người chơi nào phát hiện ra, cho nên, ởtrong này không có âm thanh ồn ào do kĩ năng của người chơi đánh ra, vôcùng yên tĩnh, ngược lại còn có thể nghe được tiếng chim hót êm tai, lúc xa lúc gần, tràn ngập khắp cánh rừng. Xa xa trên núi, còn có đám thỏhoang và mấy con nai con linh hoạt chạy nhảy, xét về phong cảnh mà nói,nơi này vô cùng xinh đẹp.

Đám người đang thương lượng một lát nữa vào động thì nên đánh thế nào, bên tai Diệp Hiểu Hạ xuất hiện âm thanhquen thuộc của hệ thống: "Bạn có khách, mời bạn xử lý."

Khách? Diệp Hiểu Hạ hồ đồ rồi, đây là ý gì? Cô vội vã hỏi mấy người.

"Nhất định là lúc lắp đặt máy trò chơi, nhân viên công tác đã kết nối chuôngcửa nhà cô với máy trò chơi, chỉ cần bên ngoài có người ấn chuông cửa,máy trò chơi của cô sẽ có phản ứng." Tình huống này đối với người thường xuyên chơi trò chơi không hề xa lạ.

Chuông cửa sao? Diệp Hiểu Hạ ngây ngẩn cả người, là ai ấn chuông cửa nhà cô? Cô hẳn là không cóngười quen đến làm khách lúc này đi, hơn nữa, chuông cửa nhà cô đã hếtpin tám trăm năm rồi! Chẳng lẽ là chuông cửa ngoài hiên sao?

Bỗng nhiên, đầu óc cô chợt lóe, sẽ không phải lại là bọn đòi nợ đi! Mới nghĩ vậy, Diệp Hiểu Hạ đã kinh hãi một thân mồ hôi lạnh. Cô vội vã nói vớimọi người: "Tôi logout xem ai đến đã."

"Được, cô đi nhanh về nhanh, chúng tôi sẽ chờ cô." Máng Xối Hoa Lưu gật gật đầu.

"Không, không được, mọi người đi trước đi, còn không biết là chuyện gì, khôngthể chậm trễ mọi người được." Diệp Hiểu Hạ do dự một chút, lắc đầu cựtuyệt Máng Xối Hoa Lưu, vạn nhất đúng là bọn họ, chỉ sợ hôm nay cô không thể chơi trò chơi, sao có thể làm chậm trễ nhiều người như vậy.

Túy Trong Khêu Đèn nhìn nhìn sắc mặt Diệp Hiểu Hạ, cũng không nhiều lời, chỉ nhàn nhạt dặn: "Vậy cô cẩn thận một chút."

Diệp Hiểu Hạ cũng không chú ý hắn đang nói cái gì, cuống quít đáp ứng vài tiếng, liền vội vàng logout.

Logout xong, mở nắp máy trò chơi lên, Diệp Hiểu Hạ quả nhiên nghe thấy bộ đàmngoài hiên vang lên, cô cũng không đi dép, chạy ra khỏi phòng ngủ, vộivàng cầm lấy cái bộ đàm kia.

Có lẽ chính cô cũng không phát hiện, tay cô cầm microphone đang run, giọng nói của cô cũng run run, ngay cả người cũng run run.

"Uy, ai vậy?"

"Hiểu Hạ a, sao bây giờ mới nghe a, nếu không phải là từ hôm qua đến giờkhông thấy cháu ra khỏi cửa, bác còn tưởng cháu không có nhà? Nếu cháumà không lên tiếng, bác còn định gọi 110 đến mở cửa đấy." Người nóichuyện không phải xã hội đen đến đòi nợ, mà là quản lý tiểu khu, bácTrần.

Thở phào nhẹ nhõm, Diệp Hiểu Hạ tựa vào cửa, lúc này mớicảm thấy chân cũng mềm nhũn. Cô vươn tay xoa trán, một tay toàn mồ hôilạnh. Cô suy yếu tự giễu một chút, cô đúng là tuổi càng lớn lá gan càngnhỏ, nhìn một chút, chỉ là một cuộc điện thoại mà thôi, cư nhiên có thểdọa cô như vậy.

Thanh thanh cổ họng, Diệp Hiểu Hạ mới nói: "BácTrần à, vừa rồi cháu đang ngủ, không nghe thấy tiếng chuông, thật làngại quá, làm bác lo lắng rồi."

"Không có gì, không có gì, cháunói xem, đứa nhỏ Thiên Minh không có nhà, một mình cháu là con gái ởđây, là hàng xóm phải quan tâm một chút chứ?" Bác Trần rất tốt, cũng rất nhiệt tình, chỉ là có đôi khi rất thích hỏi thăm chút chuyện của ngườikhác."Hiểu Hạ a, có phải cháu muốn chuyển đi không?"

"Chuyển đi?" Diệp Hiểu Hạ hơi sửng sốt, cô muốn chuyển đi? Cô hiện tại cho dù muốncũng không có chỗ đi, huống chi, này bọn đòi nợ này sẽ không để côchuyển đi."Không có ạ, cháu không chuyển đi."

"Thế sao mấy ngày trước lại có người đến nhà cháu chuyển đồ đi a?" Bác Trần rốt cục hỏi ra vấn đề quấy nhiễu bản thân.

Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, cô luôn sợ có người hỏi chuyệnnày, chuyện này vô luận nói hay không đều phiền toái. Cô nghĩ một hồi,rồi xấu hổ nói: "Không phải cháu muốn chuyển nhà, mà là Bạch Thiên Minhmuốn chuyển nhà, hắn đem đồ của hắn chuyển đi."

Bạch Thiên Minh, anh để lại cục diện rối rắm này cho tôi, hiện tại đổ thêm chút nước bẩn lên người anh cũng không có gì đi.

"A? Thiên Minh muốn chuyển đi? Việc này sao bác không biết a..."

Bác Trần còn đang suy nghĩ để tiếp tục hỏi thăm, Diệp Hiểu Hạ rốtcuộc không chịu nổi "Quan tâm" như vậy cô vội vã đánh gãy lời ông nói,hỏi: "Bác Trần, bác tìm cháu có chuyện gì ạ?"

Bác Trần cuối cùngcũng nhớ tới mục đích mình tìm Diệp Hiểu Hạ, hắn vội vã ai ai hai tiếngmới nói: "Vừa rồi có người tên là Vương viện trưởng gọi điện thoại tới,nói là gọi cho cháu không được, liền gọi tới tiểu khu xem cháu có xảy ra chuyện gì không, để bác đi xem thử."

Vương viện trưởng. Hóa ralà Vương viện trưởng, trong giờ phút này còn có thể nhớ tới cô đại kháicũng chỉ có Vương viện trưởng thôi. Diệp Hiểu Hạ ê ẩm, vội vàng cùng Bác Trần qua loa vài tiếng có lệ liền cúp điện thoại. Bọn họ lớn lên ở viện phúc lợi, Vương viện trưởng giống như là mẹ của bọn họ, dù đi đến đâuđều sẽ quan tâm bọn họ.

Bình thường Diệp Hiểu Hạ hàng tháng đềugọi điện thoại về báo bình an, đôi khi cũng đem tiền lương về, nhưng,tháng này xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô quên gọi điện thoại về, Vươngviện trưởng nhất định là chờ điện thoại của cô, lo lắng cho cô nên mớigọi điện thoại đến.

Ngẫm lại, cô càng cảm thấy mình thực có lỗivới Vương viện trưởng, một người gần sáu mươi tuổi, bây giờ còn phảichiếu cố mấy đứa nhỏ, chẳng những dùng hết tiền tích cóp của mình, ngaycả tiền cho bà dưỡng lão cũng dùng ở viện phúc lợi. Cô là do một tay bànuôi lớn, hiện tại cô chẳng những không thể chia sẻ chút gánh nặng vớibà, ngược lại còn làm bà lo lắng.

Diệp Hiểu Hạ rốt cuộc ngồikhông yên, cô đi rửa mặt, chuẩn bị đi đến viện phúc lợi. Tính tính qua,cô đã rất lâu, rất lâu không trở về đó.

Ra ngoài, ngồi trên xe bus, Diệp Hiểu Hạ một đường đi đến viện phúc lợi nơi cô lớn lên.

Dọc đường đi, ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua hai hàng cây ngô đồng dên đường chiếu xuống, khiến xung quanh đều ấm áp.

Đến viện phúc lợi, vừa vặn là thời gian nghỉ trưa, trong viện im ắng, bọnnhỏ đều đang ngủ trưa. Diệp Hiểu Hạ vô cùng thuần thục, một đường đi đến phòng viện trưởng, đứng ở cửa phòng viện trưởng, vừa mới nâng tay muốngõ, nhìn thấy người bên trong, Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy ánh mắt đều trở nên mơ hồ.