Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 44: Chỉ vì em



Tan tầm trở về nhà, Vô Song vừa mới mở khóa cửa vào, thì mùi thơmcủa thức ăn đập vào mặt, cô nhắm mắt lại hít mạnh vào vài hơi cho đỡthèm, rồi quay đầu đóng cửa lại, sau đó thay giày ở chỗ cửa, đi vàophòng khách, liếc thấy người đang ngồi trong phòng khách thì giật mìnhkinh hãi:

“Sao anh lại ở nhà tôi?” Không phải là anh ta nên ở bệnh viện sao? Đông Bác Hải cầm hộp điều khiển ti vi, một chân quấnbăng, nghiêng đầu nhìn cô, hời hợt nói

“Bác sĩ nói, chân của tôi khôngcó gì đáng ngại, có thể về nhà nghỉ ngơi!”

“Vậy anh nên về nhà của anh nghỉ ngơi, sao lại tớinhà của tôi chứ!” Vô Song tức tối nhìn anh chằm chằm, thật đúng là âmhồn bất tán.

“Mẹ, là do con kêu chú ấy tới nhà của mình!” Cậu bébưng thịt vừa mới xào xong từ phòng bếp đi ra, rồi đặt lên trên bàn ăn.

“Con gọi anh ta tới?” Vô Song không thể tin mà nhìnqua hai người bọn họ, Đông Bác Hải nhún nhún vai, bày tỏ anh thật sự làbị

“mời” tới, mà Q Tử cũng gật đầu thừa nhận, sự thật chính là như thế.

“Con gọi anh ta tới làm gì, nhóc con, mẹ không phảiđã nói với con rồi sao, kêu con cách xa vị thần xui xẻo này một chút,con xem lời của mẹ như gió bên tai phải không?” Vung túi xách, vén tayáo lên, Vô Song làm bộ sẽ dạy dỗ con trai. Đông Bác Hải không nhịn được tức giận, nên lên tiếng nói:

“Này, tôi có nói tới nhà em ăn không ở không sao?” Hử? Vô Song chống nạnh, quắc mắt trừng anh, có ý gì đây? Cậu bé mặc tạp dề vải hoa lớn, đi tới trước mặt củaVô Song, giải thích:

“Mẹ, chú có đưa tiền mà, chú ấy giúp chúng ta trảtiền mướn phòng một năm luôn, còn nộp một vạn đồng phí sinh hoạt, mẹ,tháng này chúng ta không cần ăn mặc tiết kiệm rồi!” Thấy con trai hưng phấn như thế, Vô Song thật sự không muốn dội nước lạnh vào con! Nhưng thấy một người đàn ông tùy ý xem nhà người tanhư nhà mình, còn bày ra biểu tình rắm thúi đắc ý của chủ nhà, cô đã cảm thấy chậu nước lạnh này không dội thì không được! Cô chán ghét búng mũi mà nói:

“Có tiền thì giỏi sao? Con trai, đem tiền trả lại cho anh ta.” Cậu bé liếc nhìn mặt cha như hàn băng, hít một hơithật sâu, bất đắc dĩ mà mân mê cái miệng nhỏ nhắn, từ trong túi quần móc ra một xấp một vạn đồng tiền mặt, Vô Song đoạt lấy, đưa cho Đông BácHải cười lạnh nói:

“Xin lỗi nhé Đông Tam Thiếu, ngôi miếu nhỏ này củachúng tôi không chứa đựơc vị phật lớn như ngài, kính xin ngài di giá rakhỏi cửa nhà tôi, cửa ở bên kia, xin mời!” Cô đưa tay chỉ ra cửa, phátra lệnh đuổi khách với anh.

“Shit, Chúc Vô Song, em đừng có quá đáng nha!” ĐôngBác Hải tức giận tới mức, cái hộp điều khiển tv cũng sắp bị anh bẻ thành hai nửa, ước chừng Vô Song cao hơn anh một cái đầu, về mặt khí thế cũng không có mãnh mẽ hơn, hai quân có thế lực ngang nhau.

“Tôi quá đáng thế nào, phòng này là do tôi mướn ởtrước, tôi có quyền để cho anh ở lại...... Hoặc rời đi!” Trước tiên tạm bỏ qua chán ghét anh ta không nói, thì hãy nói đặt quả bom sắc manày ở bên cạnh, rất là nguy hiểm, lúc ngủ cô cũng phải lo lắng đề phòng, để cho anh ta ở chỗ này, thật sự là không ổn. Cho nên, đừng trách cô không hợp với đạo làm người!

“Cái phòng tồi tàn này của em thật đúng là bản thiếugia ở không đựơc, nếu không phải vì......” Dừng lại, đã đáp ứng với con trai là không đựơc nói, bình tĩnh hít một hơi, anh cắn răng đem lời chưa nói xong mà nuốt trở lại vào bụng.

“Vì cái gì?” Xem ra là cái đuôi hồ ly sắp lộ ra rồi, đúng như cô đoán, quả nhiên là anh ta có mục đích! Không sai, Đông Tam Thiếu người ta xác thực là có mục đích, nhưng mục đích này là chạy tới với con trai, rồi thuận tiện cùngcô gái bồi dưỡng tình cảm, động cơ rất đơn thuần nha, cũng không biếtngười nào là người không thuần khiết! Thấy ánh mắt của cô ra vẻ phòng lang sói mà đề phòngmình, Đông Bác Hải nhếch môi cười, giả giả thật thật mà nói:

“Chỉ vìem.”