Con Dâu Nhà Giàu

Chương 45: Tìm chút việc mà làm



Chương 44: Tìm chút việc mà làm

Sau đó Chu Thiến tính toán, một buổichiều, tổng cộng thua hơn hai vạn tệ. Chu Thiến nhìn Trương phu nhâncười hơ hớ thu tiền của mình vào ví mà khóc không ra nước mắt. Trươngphu nhân còn vỗ bả vai cô nói:

-   Mới học thì phải nộp học phí thôi.

Chu Thiến ai oán nhìn bà, còn chẳng phảilà từ chiều đến giờ bà cứ bô lô ba la không ngừng, cái gì mà ông chủ xínghiệp Lưu thị lại bao một diễn viên, vợ ông ta muốn ly hôn, kết quảkhông được chia nhiều tài sản rồi hối hận. Cái gì mà vợ bé của ông chủGiang sinh con trai, vợ ông ta vì không có con sợ bị ngồi lên đầu… Nếukhông vì bà cứ kể chuyện bát quái khiến cô mất tập trung thì đã khôngthua thảm như vậy.

Nhưng mà như thế khiến cô hiểu thêm vàichuyện. Thứ nhất, về sau tuyệt đối không chơi mạt chược với các bà, bằng không mười vạn tệ kia của cô chẳng đủ tiền thua! Tuy rằng Vương phunhân nhắc nhở cô có thể đến chỗ chồng đòi tiền nhưng cô không thực hiệnnghĩa vụ làm vợ nên cũng ngại mở mồm đòi tiền.

Thứ hai, cô không thể cứ nhàn nhã mãiđược, không khỏi trở thành loại người dựa dẫm chỉ biết ngồi bàn chuyệnbát quái, chơi mạt chược, dạo phố để giết thời gian. Cô phải tìm chútchuyện để làm phong phú cuộc sống của mình. Nếu cô có thể quay về làmChu Thiến thì không thể có cuộc sống thoải mái như vậy được, cái gì cũng phải tự dựa vào bản thân, không thể lười biếng được.

Nhưng nên làm gì bây giờ? Mở cửa hàng?Không được, nếu cô quay trở về làm Chu Thiến, thì cửa hàng đó lại khôngthuộc về cô, chuyện làm ăn này không ổn. Ra ngoài làm công? Không được,cô bằng cấp không cao, chỉ biết trang điểm. Mà nhà họ Triệu sẽ để condâu đi làm người trang điểm sao? Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết làkhông thể.

Nhưng làm gì thì tốt? Mấy ngày tiếp đó cô cũng chỉ nghĩ vấn đề này. Trong thời gian đó lại bị Triệu phu nhân kéođi làm người thế chân. Đám phu nhân đó dường như thích thắng lắm, ChuThiến vận may cực tệ, mỗi khi bắt đầu chơi đều sẽ nghĩ đến cô. Chu Thiến giả bệnh thoát được một lần nhưng không thể lúc nào cũng giả bệnh được, cứ như vậy bị bọn họ bóc lột thì Chu Thiến nhảy lầu mất.

Tính tính, mới mấy ngày mà tiền riêng đã hụt một nửa, Chu Thiến không nhịn nổi mà khóc. Càng kiên định tìm việc mà làm.

Điều an ủi lớn nhất là Triệu Hi Thành làlãnh đạo cao cấp của Triệu thị, nói là làm. Mỗi tối anh ta cũng chỉ ômcô vào lòng, không có động tác gì khác. Dần dần, Chu Thiến cũng quen với vòng ôm ấm áp của anh ta. Không còn căng thẳng như trước, có khi thậmchí còn xoay người nói chuyện phiếm với anh ta. Tựa như hôm nay. ChuThiến nói:

-   Em muốn tìm chuyện gì đó làm, ngày nào cũng vậy rất nhàm chán.

Triệu Hi Thành nhíu mày:

-   Chỉ mình em bận rộn, đám phunhân khác chẳng thế, đi dạo phố, uống trà, spa, đánh bài, còn nhiều tròmà… Bọn họ đều vui vẻ thoải mái, sao em lại coi là nhàm chán?

Vẻ mặt Chu Thiến đau khổ:

-   Anh thử ngày nào cũng lặp đi lặp lại những việc đó xem, chắc chắn còn không chịu được hơn em.

Triệu Hi Thành ngẫm lại cảm thấy cũng cóđạo lý. Hơn nữa rất khó khăn cô mới chịu nói chuyện phiếm với anh, không khi bình tĩnh ấm áp này chưa bao giờ có. Anh phát hiện rằng mình cũngrất thích cho nên cũng không muốn làm cô mất hứng, vì thế hỏi:

-   Vậy em muốn làm gì?

Chu Thiến nhìn anh, mắt to chớp chớp:

-   Em còn chưa nghĩ ra, anh có ý kiến gì không?