Tất cả

Cô Vợ Thay Thế - Chương 73: Cho một cái tát rồi lại thưởng một quả ngọt

Truyện Cô Vợ Thay Thế

Tác giả Lạt Tiêu

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Hạ Diệp Chi chau mày nhìn anh ta: “Anh không phải ra ngoài rồi sao?”

Mạc Đình Kiên không ngờ Hạ Diệp Chi nhanh vậy đã nấu xong cơm mang lên, chút nữa thì bị lộ tẩy.

Anh bình tĩnh ung dung lên tiếng: “Ra ngoài rồi thì không được quay về?”

Hạ Diệp Chi trong lòng vẫn nhớ đến dòng tin tức trên mạng, không có tâm trạng tranh cãi với “Mạc Gia Thành”, cô làm mặt nghiêm túc: “Anh ra đây, tôi có chuyện nói với anh.”

Ngữ khí của cô có hơi nghiêm trọng, gương mặt kéo căng thật đúng là có khí thế, chỉ có điều đôi mắt mèo vừa to vừa trong sáng kia lúc chăm chú nhìn Mạc Đình Kiên, anh không chỉ không cảm thấy sự lạnh lùng của cô, mà lại thấy có chút mê người.

Anh đút hai tay vào túi quần, chầm chậm đi theo cô.

Lúc này nơi không có ai đi qua nhất chính là phòng ăn.

Hạ Diệp Chi đưa anh ta đến phòng ăn, âm thanh mềm mại mang theo chút lạnh lùng: “Mạc Gia Thành, bởi vì anh, mà bây giờ tôi trở thành mục tiêu công kích của bao nhiêu người, bây giờ anh hài lòng chưa?”

Cô thật không hiểu “Mạc Gia Thành” đang nghĩ cái gì. Nếu anh ta thật sự có hứng thú với cô, thì từ lúc cô bị Hạ Hương Thảo tính kế vào club Đỏ rồi bị hạ thuốc, anh ta đi cứu cô về, hoàn toàn có thể chớp thời cơ mà ra tay với cô.

Nhưng anh ta không có làm thế.

Ngày thường anh ta toàn là quấy rối trêu trọc cô.

Cô từng gặp qua rất nhiều thiếu gia quyền quý thành thạo với phụ nữ, bọn họ sẽ không dành quá nhiều thời gian và sức lực cho một người phụ nữ, nhiều nhất là trêu đùa một thời gian, sau đó trực tiếp đi vào vấn đề chính luôn.

Chính bởi vì lần đó “Mạc Gia Thành” hoàn toàn không làm gì cô, thế nên cô mới cảm thấy “Mạc Gia Thành” không có ý xấu với mình.

Nhưng sau đó anh một lần rồi lại một lần cợt nhả cô, quấy nhiễu làm phiền cô.

“Tôi cũng thế chứ, tôi cũng bị chửi nhiều lắm này không phải sao?” Mạc Đình Kiên nghiêng đầu, gương mặt như không có chuyện gì, lộ ra biểu cảm vô tội.

Thật là không biết xấu hổ.

Hạ Diệp Chi lạnh nhạt lườm anh ta: “Anh tưởng tôi không xem bình luận của đám người kia sao! Bọn họ làm gì mắng anh, đều là khen tỉ lệ cơ thể anh, cởi ra nhất định rất đẹp!”

Thật không hiểu nổi thành phần cư dân mạng đó, sao có thể bất công như vậy, muốn chửi thì chửi cả hai người được không!

Mạc Đình Kiên nhíu mắt, thần sắc có hơi là lạ, lát sau lại nói với ngữ khí rất tự nhiên: “Con gái các cô đến cái này cũng nhìn ra? Nhưng mà nếu cô muốn nhìn tôi có thể cởi ra cho cô nhìn.”

“……Tôi không thèm, anh đừng có mà đổi chủ đề!” Hạ Diệp Chi nhận ra “Mạc Gia Thành” đang hoàn toàn đổi chủ đề.

“Mạc Gia Thành” như không nghe thấy lời cô nói, bước mấy bước đã ra khỏi phòng ăn, giọng điệu uể oải: “Buồn ngủ quá, tôi đi ngủ đây.”

Hạ Diệp Chi có hơi nhụt chí.

Buồn bực mà thở ra một hơi, cầm điện thoại nhắn tin cho Mạc Đình Kiên: Em để cơm trên phòng cho anh rồi.

Qua 10 giây, đầu bên kia trả lời lại một chữ “Ừm”.

Tâm trạng nặng nề, cô cũng không ăn nhiều, gắp gắp vài cái, cảm thấy Mạc Đình Kiên đã ăn xong rồi, liền đi lên lầu.

Gõ cửa tiến vào, Mạc Đình Kiên vẫn như trước kia hướng lưng về phía cô.

Chiếc khay đồ ăn trên bàn làm việc đã được ăn hết, cô nhớ lúc trước mình nấu cơm cho Mạc Đình Kiên, anh cũng đều ăn hết sạch sẽ như vậy.

Có lẽ đồ ăn cô làm rất hợp với khẩu vị của anh.

Hạ Diệp Chi có hơi vui mừng hỏi anh: “Anh có muốn ăn chút hoa quả không? Hoặc là uống thêm gì đó?”

“Không cần.” Mạc Đình Kiên vẫn khàn khàn như trước, hoàn toàn không giống giọng của người trẻ.

Hạ Diệp Chi đứng một bên tay chân lúng túng, lòng thấp thỏm không biết nói gì.

Bỗng nhiên Mạc Đình Kiên cất tiếng hỏi cô: “Em là thiếu phu nhân của nhà họ Mạc, giữ cho tốt bổn phận, chúng ta có thể bình yên vô sự, nếu không thì……”

Câu nói này mang theo chút cảm xúc bên trong khiến giọng anh vốn dĩ dã khàn, nghe lại càng thấy u ám hơn, đặc biệt là câu cuối cố ý không nói hết, càng làm cho người ta có cảm giác sởn gai ốc.

Hạ Diệp Chi bất giác ôm lấy cánh tay mình, cắn cắn môi giải thích: “Em thề, giữa em và Mạc Gia Thành không có cái gì cả.”

Cô cảm thấy Mạc Đình Kiên đã nói ra những lời này, chắc chắn là vì đã đọc được tin tức.

“Không liên quan đến Gia Thành, tôi đương nhiên tin nó.” Giọng Mạc Đình Kiên rất rõ ràng mà trầm thấp hơn.

Vậy ý của câu này là, cô ở bên ngoài có dây dưa không rõ với người đàn ông khác?

Mạc Đình Kiên rất rõ ràng là đang bênh vực! Cô biết sẽ như vậy mà!

Mạc Đình Kiên rất thương “Mạc Gia Thành”, thế nên đương nhiên sẽ không tin em họ của mình sẽ có hành động nào vượt quá giới hạn với vợ mình, rồi chĩa mũi nhọn lên người cô.

Hạ Diệp Chi hỏi anh: “Vậy em thì sao? Anh không tin tưởng em?”

Mạc Đình Kiên trầm mặc một lát, nói: “Đến tướng mạo cũng là đang ngụy trang, tôi vì sao phải tin em?”

Hạ Diệp Chi: “……” Không cách nào phản bác.

Nếu cô bướng bỉnh ngạo nghễ một chút, hoàn toàn có thể không màng hậu quả mà nói lại anh ta một câu “Anh còn không dám dùng gương mặt thật của mình để gặp tôi, tôi tại sao lại không thể ngụy trang?”

Mạc Đình Kiên và người nhà họ Hạ không giống nhau, thái độ của anh đối với cô từ đầu đã thẳng thắn rõ ràng, thế nên cô không thể lấy khuyết điểm để trọc vào vết thương của anh.

“Không còn việc gì thì ra ngoài đi, sau này, tôi sẽ để Thời Dũng đưa đón em đi làm.” Mạc Đình Kiên nói xong, thì không lên tiếng nữa.

Hạ Diệp Chi mạnh mẽ ngẩng đầu lên, tâm tình có hơi phức tạp.

Sao cô lại đang cảm thấy, Mạc Đình Kiên giống như sau khi cho cô một cái tát xong, thì thưởng cho cô một trái ngọt để dỗ dành?

Chiêu này, rất giống với “Mạc Gia Thành”

“Mạc Gia Thành” trước giờ cũng lúc đối xử với cô lúc tốt lúc xấu.

Có lẽ vì thời gian dài sống chung, nên tính tình hai người cũng vô cùng giống nhau.

Hạ Diệp Chi đi xong, Mạc Đình Kiên mới quay người, giơ tay ray ray huyệt thái dương của mình.

Hạ Diệp Chi hình như ngày càng ghét “Mạc Gia Thành” rồi, để cô ghét “Mạc Gia Thành” thêm một chút, có hảo cảm với “Mạc Đình Kiên” nhiều hơn chút, đến lúc biết được thân phận của anh, chắc sẽ dễ chấp nhận hơn.

……

Tin tức trên mạng, đã bị đè ép xuống như vậy.

Tuy rằng thỉnh thoảng có người nhắc đến, nhưng cũng chẳng tạo ra ra sóng gió gì lớn lắm.

Yên ổn trên mạng rồi, nhưng cuộc sống bên ngoài vẫn chưa dễ dàng yên ổn như vậy.

Bộ phận thị trường mà Hạ Diệp Chi công tác có nhiều nhân viên nữ, mỗi ngày tụ tập với nhau tám chuyện bát quái, tự nhiên sẽ nói đến chuyện của Hạ Diệp Chi.

Ngày hôm sau.

Hạ Diệp Chi đến công ty làm việc, nhân viên Hạ thị đều vô cùng kinh ngạc mà nhìn cô.

Cô đi xa vẫn nghe thấy đằng sau vang lên tiếng bàn tán nho nhỏ.

“Không ngờ hôm nay cô ta còn có thể đi làm!”

“Cậu chủ Mạc đó phải rộng lượng đến thế nào, vợ cùng em họ ở cùng nhau, thế mà lại không quan tâm?”

“Cô cũng đừng nói như vậy, nhỡ đâu người ta với em họ đó không có gì với nhau thì sao!”

“Nói cũng đúng, nhà họ Mạc sao có thể khoan nhượng mà để chuyện này xảy ra, nếu mà có chuyện thật, Hạ Diệp Chi chắc chắn gánh vác không nổi!”

“Xí, các cô ai cũng ngốc, chuyện này thường không có lửa thì làm sao có khói!”

“……”

Bọn họ truyền tới truyền lui, cũng chỉ là vài suy đoán mà thôi.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com