Cô Vợ Nhỏ Ngọt Ngào

Chương 18: Không cần phải tha thứ



"Em không định hôn tạm biệt anh sao?" - Mạnh Khang nhói người sang gỡ dây an toàn cho cô, ánh mắt mờ ám sâu thẳm nhìn cô.

"Anh..." - Khả Ngân ngượng ngùng kéo cổ áo anh, dâng lên đôi môi đỏ mọng chạm vào môi anh, chỉ là nụ hôn tạm biệt thế mà Mạnh đại thiếu gia nào đó tự dưng thân nhiệt nóng lên rồi đè Khả Ngân xuống ghế, hôn cuồng nhiệt, chiếm đoạt môi lưỡi cô, quấn quít hơn hai phút.

Cô cứ ngỡ mình sẽ bị tắt thở, may mắn anh vừa buông ra. Khả Ngân tức giận bừng bừng trừng mắt nhìn anh.

"Sao anh lại thế cơ chứ?" - Rồi nhìn xuống cơ thể mình. - "Anh xem xem quần áo của em xốc xếch hết rồi này?"

Khả Ngân chu môi lên hờn dỗi, nhanh tay sửa sang lại quần áo rồi định nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của sói nhưng dường như đã chậm mất một bước rồi. Mạnh Khang nhanh chóng tóm lấy cô, vuốt ve khuôn mặt đỏ như cà chua chín ấy.

"Nhớ cẩn thận nhé! Tan tầm anh sẽ đến đón em."

"Anh nhiều việc thế mà, em có thể tự đón xe về ạ!" - Khả Ngân nhíu mày suy nghĩ, cô sợ làm phiền đến người công việc bề bộn như anh.

"Không được cãi lời anh. Anh sẽ đưa em tới một nơi. Giờ thì em vào đi." - Anh dịu dàng miết nhẹ cánh môi sưng mọng của cô, yêu thương không rời.

"Vâng ạ! Tạm biệt anh." - Khả Ngân nói lời tạm biệt rồi mở cửa xe bước ra, tiến về văn phòng làm việc đã hơn một tuần chưa ghé qua.

Cô vừa bước vào, cô trợ lí trẻ đã vui mừng chạy lại nắm lấy tay cô thật chặt như sợ cô sẽ chạy mất lần nữa.

"Luật sư Từ, may quá, cuối cùng chị cũng đến". - Nhạc Nhiên mắt đỏ như muốn khóc. Cô yêu thương vuốt nhẹ đầu cô em gái nhỏ này, cô bé dường như đã rất lo lắng.

"Ừ. Mấy ngày nay vất vả cho em rồi."

"Chị đi đâu suốt cả tuần vậy? Chị có biết là ai cũng lo lắng cả không? Công việc em không biết nên xử lí thế nào." - Cô bé nức nở, hờn trách cô.

"Chị gặp một số chuyện. Xin lỗi mọi người, bây giờ thì không sao rồi. Chị đã trở lại." - Khả Ngân cười khổ.

"Vâng. Mà, lúc sáng sớm chị Yến Phương đã tới tìm chị rồi ạ, chị ấy đang ngồi đợi trong phòng chị."

"Chị biết rồi. Em làm việc đi." - Cô tiến thẳng về phòng làm việc của mình, cánh cửa vừa mở, đập vào mắt cô là gương mặt đáng yêu thân thuộc suốt mười mấy năm qua của Yến Phương.

Cô ấy cũng nhìn thấy cô, nhanh chóng chạy tới ôm chầm lấy cô thật chặt.

"Ngân Ngân, con nhỏ này, cuối cùng cậu cũng xuất hiện rồi. Huhu." - Yến Phương khóc, giọng cô ấy run rẩy. Khả Ngân đau lòng vuốt nhẹ lưng cô ấy, xót xa và cảm thấy có lỗi vô cùng. Lẽ ra cô nên thông báo sớm cho bạn tốt.

"Phương Phương đừng khóc. Làm ơn, tớ đã trở về, sẽ không lại biến mất như thế nữa. Tớ xin lỗi, đã khiến cậu lo lắng rồi."

"Cậu thật xấu xa, đáng ghét. Cậu có biết là tớ đi khắp nơi tìm cậu không hả?"

"Tớ biết. Thật xin lỗi."

"Thôi được rồi." - Yến Phương nhanh chóng trở lại vẻ mặt như cũ, nước mắt cũng không còn, kéo cô lại ngồi xuống ghế sofa.

"Mau tới ngồi đi, kể tất cả cho tớ nghe".

Cô chậm rãi kể lại tất cả mọi chuyện cho Yến Phương nghe. Cô nhìn thấy được ánh mắt cô ấy hằn lên từng tia máu đỏ ngầu, lộ rõ vẻ tức giận điên người. Cô có cảm giác nếu không nhanh chóng ngăn cản, có lẽ Yến Phương sẽ tức khắc đến căn nhà đó và tìm bọn người kia, trả thù cho cô. Và... quả đúng như thế!

"Phương Phương, không được..." - Cô nhanh tay ngăn cản, kéo mạnh cô ấy quay lại. Cô đưa ly nước lọc cho Yến Phương, hi vọng cô ấy có thể hạ hỏa, bớt tức giận.

"Rầm". - Yến Phương giận dữ đập bàn. Âm thanh vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. - "Sao bọn họ dám đối xử với cậu như vậy? Họ có tư cách gì mà làm thế hả?"

Cô trầm mặt không nói gì. Yến Phương biết, lúc này đây đáy lòng Khả Ngân lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Chỉ có cô mới hiểu được hết những đau khổ mà người con gái này đã trải qua suốt những tháng năm qua.

"Ngân Ngân, tin tưởng tớ. Tớ sẽ khiến những kẻ đó phải hối hận, hứng lấy đau khổ như cậu đã từng." - Yến Phương nắm chặt tay cô, vừa an ủi vừa sẻ chia. Cô chưa từng nghi ngờ những lời nói này của Yến Phương, bởi là tổng giám đốc xí nghiệp Cao thị, cô ấy hoàn toàn có khả năng làm điều đó. Huống hồ lúc này, đằng sau Yến Phương còn có Lục thiếu chống đỡ.

Nhưng có một số việc, tự cô giải quyết vẫn tốt hơn. Có lẽ cũng đến lúc kết thúc rồi, một số chuyện, một số người đã đến lúc cô nên bỏ lại phía sau. Không cần quan tâm, chẳng cần đắn đo và cũng không cần suy nghĩ.

"Phương Phương chuyện này... có lẽ chuyện này nên để tớ tự xử lí."

"Không được. Lần nào cũng vậy, họ hết lần này đến lần khác tổn thương cậu nhưng rồi sao, cậu vẫn nghĩ đến thứ máu mủ chó má kia mà bỏ qua tất cả. Ngân Ngân, tớ không muốn cậu chịu đựng nữa." - Yến Phương đau lòng nhìn cô.

Khả Ngân mỉm cười trấn an cô ấy. Nụ cười ấy không còn trong sáng như trước mà chứa chan sắc lạnh và tàn nhẫn.

"Yến Phương cậu hãy nhớ,con thú dù có hiền lành đến đâu nhưng nếu hết lần này đến lần khác phải bị thương, vết thương càng sâu, càng đau đớn và càng khó lành sẹo thì nó sẽ vùng lên đánh trả, khiến những kẻ làm nó tổn thương phải hứng chịu đau khổ gấp trăm ngàn lần, dù cho phải đổ máu."

Yến Phương không nói gì nữa. Bởi cô quá hiểu cô gái này, nội tâm kiên cường mạnh mẽ ấy không mấy người phụ nữ nào có được. Cô không phải không biết cách tự bảo vệ, chỉ có điều cô lựa chọn tha thứ. Nhưng đến lúc này, hai từ "tha thứ" đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Sau khi trò chuyện ở văn phòng, hai cô gái cùng nhau đến một nhà hàng Ý dùng bữa trưa.

"Mới chỉ có mấy ngày mà cậu gầy quá rồi, hôm nay tớ phải nuôi béo lại cậu mới được." - Yến Phương hùng hổ kéo cô vào nhà hàng, cầm Menu gọi một bàn thức ăn lớn. Khả Ngân khiếp sợ nhìn từng người phục vụ lần lượt mang thức ăn lên. Cô rất muốn bảo họ ngừng lại nhưng cô gái lưu manh nào đó vội đưa tay ngăn cản.

"Không được. Hôm nay cậu phải ăn hết."

"Cao Yến Phương, tớ không phải là heo." - Khả Ngân trợn mắt nhìn trân trân một bàn mĩ thực trước mặt.

"Đúng vậy. Có con heo nào gầy ốm như cậu không?" - Cô nghẹn họng trân trối.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Yến Phương kể cho cô nghe về Lục thiếu - vị hôn phu và cũng chính là người đàn ông một đêm kia. Khả Ngân ngạc nhiên nhìn cô, đúng là duyên phận. Thật tình cờ và trùng hợp.

Nhưng có lẽ cả hai cô gái đều không biết rằng, tất cả đều được sắp đặt dưới bàn tay vàng của tên hồ ly lão luyện kia.

"Vậy còn cậu, không lẽ tên Mạnh tổng kia là vừa gặp đã yêu sao hả?" - Yến Phương hứng thú nhìn cô, đôi mắt linh hoạt nhanh chóng đảo một vòng khắp người cô từ trên xuống dưới.

"Cậu... cậu nhìn gì ghê vậy?" - Bỗng cô cảm thấy rùng mình.

"Chậc... mang đậm hương vị phụ nữ, không còn là cô gái trắng trong thuần khiến của tớ nữa rồi. Tớ phải giết tên kia, dám cướp đi người phụ nữ của tớ." - Yến Phương tuyên bố mạnh miệng như thể nếu Mạnh Khang ở ngay tại đây thì sẽ lập tức bị tử hình.

Có điều cô vừa dứt lời thì hai thanh âm mê hoặc lòng người cùng lúc vang lên phía sau lưng họ.

"Cao đại tiểu thư muốn giết tôi sao?/ Em vừa gọi ai là người phụ nữ của em hả?"