Tất cả

Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi! - Chương 20: Không Lí Do

Truyện Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi!

Tác giả Vô Nhất Vô Bửu

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
" Nếu cô không bị thương, tôi thật sự ăn cô rồi " Mộ Viên Bách buông Ninh Hinh ra, cô đã ngoan ngoãn và chịu hợp tác, anh cũng bắt đầu rửa vết thương cho cô rồi bôi thuốc.

Sau khi làm xong thì Ninh Hinh cuộn mình vào mền, chùm kín từ trên xuống dưới.

Mộ Viên Bách không biết quần áo của cô để đâu, anh đành về phòng lấy quần áo mình cho mặc, dù sao cũng rộng nên rất thoải mái.

" Mặc vào đi " Anh đưa cho cô chiếc áo sơ mi của mình.

Ninh Hinh đưa tay ra nhận lấy, cô nhìn anh.

" Tôi không biết quần áo của cô để đâu " Mộ Viên Bách nói.

Ninh Hinh gật gật gù gù, cô quay lưng, lọ mọ tìm cách mặc áo vào, thấy cô loay hoay, tay chân thì vụng về, Mộ Viên Bách càng nhìn thì càng khó chịu, anh đi đến, kéo mền ra khỏi người cô, Ninh Hinh mở to mắt nhìn anh.

" Để tôi mặc cho nhanh " Anh nói, tự ý mặc áo vào cho Ninh Hinh.

Bởi vì cả hai cứ kéo qua kéo lại, ga giường cũng dính đầy máu của Ninh Hinh từ những vết thương, người sạch sẽ như Mộ Viên Bách nhìn vào nhất định sẽ không chịu được.

Anh đứng nhìn Ninh Hinh đang ngồi ngơ ngác ở đó, anh giang hai tay ra, như kiểu :

Đến đây đi, đến đây đi!

Ninh Hinh nghiêng đầu một bên nhìn anh, không hiểu anh đang muốn làm trò gì nhìn anh.

" Lại đây " Mộ Viên Bách nhẹ nhàng nói.

Ninh Hinh nào đâu dám làm trái, mà có làm trái anh cũng bắt rẻ phải, cô đành nghe theo, tiến đến.

Vừa lại gần, Mộ Viên Bách liền ôm lấy Ninh Hinh lên như kiểu bế em bé vậy.

Dáng người Ninh Hinh nhỏ bé, nên Mộ Viên Bách ôm lấy cô rất dễ dàng.

Anh không nói câu nào, ôm cô đi ra khỏi phòng, đưa Ninh Hinh sang phòng mình.

Đặt cô ngồi xuống giường, từ đầu Ninh Hinh như gấu bông của Mộ Viên Bách, anh thích thì ôm không thích thì ôm vậy.

Ninh Hinh nhìn anh đầy ngơ ngác, cô còn không kịp tin được là mình đang ngồi trên giường anh. Căn phòng mà anh bảo cô không được phép đi vào, đêm tân hôn cô không hiểu chuyện, ngồi trên giường anh, anh đã thay ga giường, rồi sau đó chẳng biết xuất quỷ nhập thần gì anh thay nốt luôn cái giường mới.

" Ga giường của cô đều bẩn cả rồi, nằm đây nghỉ ngơi đi " Anh đỡ cô nằm xuống, chu đáo kéo mền lên đắp cho Ninh Hinh.

Ninh Hinh nhìn anh càng lúc càng không tin vào mắt và tai mình, bây giờ ai chọc mù mắt cô được không? Để cô không nhìn thấy Mộ Viên Bách hết sức ôn nhu này.

Mộ Viên Bách không nói câu nào, anh quay lưng ra khỏi phòng, tên khốn Lục Thiên Tư chắc chắn còn ở dưới phòng khách.

Anh vừa đi xuống, nhìn thấy Lục Thiên Tư, không lẽ bây giờ anh nhào vào chọc mù mắt tên này?

" Lục Thiên Tư, cậu cần tôi rửa mắt và tâm hồn giúp không?" Mộ Viên Bách đi đến hỏi.

" Tôi không thấy gì mà, không cần rửa tâm hồn tôi đâu " Lục Thiên Tư vội đáp, nếu không tìm cách nói sao cho đúng, Mộ Viên Bách sẽ lột da anh như rắn thay da luôn đấy.

" Thật sự là không thấy?" Mộ Viên Bách hỏi lại.

Lục Thiên Tư liền gật đầu.

" Như vậy càng chắc chắn cậu đã thấy " Anh vô lý đáp lại.

Lục Thiên Tư trưng bộ mặt kiểu không thể tin nỗi, nói không thấy nghĩa là thấy à? Cái logic này ở đâu ra đấy?

Mộ Viên Bách có bị vong nhập không? Lục Thiên Tư anh làm bác sĩ chứ không phải pháp sư đâu.

" Mộ Viên Bách cậu vô lí vừa thôi " Lục Thiên Tư liền phản bác lại.

" Vả lại lúc đầu cậu không công nhận Ninh Hinh là vợ mình mà bây giờ thì sao đây?".

" Cái tính chiếm hữu của cậu nó hiện rõ trên mặt cậu kia kìa " Lục Thiên Tư vội đổi chủ đề.

Bây giờ chạy không được, rút không xong.

Mình quẹo đi!

Anh phải khiến Mộ Viên Bách nói không lại mà phải quay xe!

" Lục Thiên Tư...".

" Tôi nói sai à? Vừa nhận được tin nhắn từ Ninh Hinh, cậu liền sốt sắn kêu anh em lẫn tôi đến Ninh gia, cậu đi cứu người mà tôi cứ nghĩ cậu đi cướp ngân hàng hay khủng bố không đấy " Lục Thiên Tư bảo tiếp.

" Lục Thiên Tư ".

" Lục Thiên Tư cái gì chứ? Tôi đâu có chết mà cậu cứ gọi cả họ lẫn tên tôi hoài " Lục Thiên Tư được đà lấn tới.

" Lục Thiên Tư " Mộ Viên Bách gọi tên lần ba, Lục Thiên Tư thấy thế liền im bặt lại.

Thôi toang rồi!

Toang đến nơi thật rồi!

" Xử lý Ninh gia đi " Mộ Viên Bách nói.

" Ha...hả?" Lục Thiên Tư tưởng mình nghe nhầm, trước đây Mộ Viên Bách phân công ra công, tư ra tư, chưa bao giờ lấy chuyện tư xen vào chuyện công.

Vả lại sắp tới Mộ thị và Ninh thị hợp tác với nhau, bây giờ bảo xử lý? Xử lý cái méo gì mới được?

" Ý cậu là?".

" Dự án sắp tới, bỏ đi " Mộ Viên Bách thản nhiên nói.

" Ô shit" Lục Thiên Tư không thể chịu được cú sốc này, cái dự án đó Lục lão gia ba anh cũng có tham gia, nếu như Mộ Viên Bách đòi rút và bỏ đi...

Ba anh cũng không thể đến cùng được.

" Tại sao? Cho tôi lí do đi? Trước đây cậu đâu có..." Lục Thiên Tư hỏi.

Không biết đang hỏi lí do hay là đang muốn đào sâu chuyện gì đây?

Mộ Viên Bách đưa tay chỉ về phía cửa, mỉm cười nhìn Lục Thiên Tư:" Cậu về được rồi, cửa ở đó, không tiễn!".
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com