Có Hai Con Mèo Ngồi Bên Cửa Sổ

Chương 3



Tí Hon biết từ “hạnh phúc”. Nó đã từng nghe những con chuột lớn nói về đ tài này. Nhưng một con mèo khen một con chuột hạnh phúc thì đây là lần đầu tiê nó nghe thấy.

 Tí Hon có cảm tưởng trong hoàn cảnh này mà nói về chuyện hạnh phúc ha không hạnh phúc có vẻ không hợp lắm, nhưng lời khen thốt ra từ miệng con mè vẫn rất giống một cơn mưa rào bất ngờ tắm xuống lòng nó.

Mèo Gấu khen chuột nhắt, nhưng giọng lại đượm buồn phiền. Chú định hỏ them vài câu nhưng rồi chú chợt nhận ra cuộc đối đáp giống như những tiếng vọn âu sầu trong lòng chú vẳng ra.

Không muốn đào sâu lòng mình thêm nữa, mèo Gấu quay đầu nhìn tờ giấ trên nền nhà. Bây giờ chú mới nhận ra đó là một bức tranh.

Một tay giữ Tí Hon, tay kia chú khều bức tranh lại gần.

Và khi chú nhìn rõ những gì được vẽ trong đó thì chú ngẩng người ra.

- Nhóc ngươi vẽ đấy à? – Mèo Gấu nheo mắt nhìn chú chuột nhắt, giọng đan lại, vừa tức giận vừa buồn cười.

- Dạ. – Tí Hon lí nhí, trái tim nhỏ bé trong ngực nó đập thình thịch.

Mèo Gấu lại ngoẹo cổ ngắm bức tranh. Những nét vẽ thật linh động, ng nghĩnh, còn con mèo đang bị kéo lê đi kia đích thị là chú rồi – với bộ lông trắng v bốn chiếc vớ đen tuyền.

- Chắc nhóc ngươi chán sống rồi phải không?

Mèo Gấu chép miệng, câu hỏi toát ra vẻ đe doạ nhưng ngữ điệu lại bình thả như đang nói về thời tiết.

Tí Hon cảm nhận được điều đó nhưng vẫn nghe rờn rợn – câu hỏi của mè Gấu như cào lên tim nó.

- Không… không phải em… - Tí Hon nghe mình rên lên, cuống quýt. Sự nhận ra sự mâu thuẫn trong những câu trả lời của mình, nó lật đật nói thêm – Đún là em… Nhung em bị phạt…

Tí Hon kể cho mèo Gấu nghe về giáo sư Chuột Cống.

- Lão ta quả là người độc ác! Rõ rang lão ta muốn đẩy ngươi vào chỗ chết! –

Mèo Gấu nhận xét sau khi con chuột nhắt kết thúc câu chuyện trong tiếng thở hổ hển. Vừa nói mèo vừa nhấc những chiếc vuốt ra khỏi chú chuột.

Tí Hon tỏ vẻ ngạc nhiên trước hành động bất ngờ này. Nhưng nó không có  định bỏ chạy. Nó phát hiện ra mèo Gấu không đáng sợ bằng ngài giáo sư.

- Ngài giáo sư muốn em chết ư? – Tí Hon đau đớn hỏi, câu hỏi mà nó đã biế trước câu trả lời. Từ tối hôm qua đến nay, nó đã tự trả lời câu hỏi này nhiều lần.

- Chú còn gì nữa! Lão ta biết ngươi không thể chạy nhanh được mà!

Mèo Gấu cúi nhìn con chuột nhắt, giọng đột nhiên xa xăm:

- Ngươi mà chết đi chắc con bé Út Hoa buồn lắm!

Tí Hon không biết tại sao con mèo tỏ vẻ quan tâm đặc biệt đến tình bạn giữ nó và Út Hoa. Đây đã là lần thứ hai nó nghe mèo Gấu nhắc đến chuyện này. Co mèo này có vẻ nghĩ ngợi về hạnh phúc và nỗi buồn nhiều hơn là về… thịt chuột! T Hon lạ lùng nghĩ, một mối cảm tình nhú lên trong lòng nó.

- Vì đâu ngươi tập tễnh thế?

- Em bị sập bẫy. Trước khi anh về đây, nhà vua Sang Năm đặt bẫy khắp nơi.

Nghe chú chuột nhắt kể về trường hợp thoát chết của mình, mèo Gấu t nhiên thấy rờn rợn. Nếu mình không bảo được bọn chuột, rất có thể nhà vua sẽ lạ sử dụng bẫy! Chú chuột nhắt này, và cả con bé Út Hoa kia nữa, có thể sẽ toi mạn thật! Mèo Gấu biết những chiếc bẫy sắt. Chú thốt nhiên rùng mình khi nhớ đến dã răng cưa bén như dao. Đó thực sự là những cái máy chém.

Mèo Gấu đợt nhiên rơi vào tư lự.

Tí Hon đăm đăm nhìn con mèo, thấy tâm trí con mèo đã lãng đi. Nó biết bâ giờ mà nó vọt chạy chắc chắn nó sẽ thoát. Nhưng Tí Hon nhận ra mình khôn muốn bỏ đi.

Đã có lúc nó muốn sờ vào tay mèo Gấu để đánh thức con mèo nhưng nó lạ phân vân.

- Bọn chuột các ngươi từ nay đừng mò vào đục khoét và cắn xé các thứ tron nhà nữa! – Cuối cùng mèo Gấu ra khỏi sự đăm chiêu, nó nhìn con chuột nhắt,

nghiêm nghị nói.

- Nhưng bọn em đói. – Tí Hon chớp mắt, lo lắn - Quanh đây sâu bọ chẳng còn con nào.

Mèo Gấu chép miệng:

- Chuyện đó để ta tính.

Chú vỗ tay lên đầu con chuột nhỏ, thân mật, vỗ về, không ra kiểu mèo:

- Nhóc người về đi! Tối nay, ra vách tường phía sau nhà gặp ta! 

Hoàng hậu Năm Ngoái không chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đó. Mỗi ngày b chỉ thò đầu ra cửa sổ đúng một lần, vào lúc chín giờ sang. Sau đó, bà xách giỏ r chợ rồi quay về đánh bạn với căn bếp cho đến khi bà cảm thấy hài lòng với nhữn món ăn bà chuẩn bị cho nhà vua và cô công chúa nhỏ vào buổi trưa.

Nếu nhìn thấy con mèo Gấu không những không bắt chuột mà còn tỉ tê tr chuyện với con chuột nhắt hàng buổi ngoài ban công như với người bạn tâm gia không biết hoàng hậu sẽ sửng sốt đến mức nào.

Hoàng hậu không yêu cũng không ghét mèo Gấu. Bà chỉ cảm thấy phiề muộn vì chú mèo mà công chúa Dây Leo đem về không giống con mèo trong hìn dung của bà. Bà đã háo hức chờ đợi, đã kỳ vọng rất nhiều ở khả năng săn chuột củ chú nhưng bây giờ thì lòng bà tràn ngập thất vọng.

- Năm ngoái ta có một con mèo tốt hơn nhiều!

 Hoàng hậu nói, sự phật ý của bà cũng chỉ đi xa đến thế. Xét mọi khía cạnh,

đó là một lời thở than. Bà là một người tốt bụng.

Ngược lại, thái độ của nhà vua Sang Năm tỏ ra rất sắt đá:

- Có lẽ là tôi không chờ được đến sang năm.

- Là sao hả ba?

Công chúa Dây Leo nơm nớp hỏi. Cô nhìn nhà vua, nghe lòng thắt lại.

Nhà vua không nhìn công chúa, có lẽ ông không muốn quyết tâm của ông b ánh mắt van nài của cô làm cho lung lay:

- Mèo Gấu sẽ chỉ có một tháng nữa để giải tán bọn chuột, con à.

- Một tháng là sao, ba? – Công chúa Dây Leo rên rỉ - Là ba sẽ đem cho n sao?

- Ba sẽ đem nó đi. Nếu không đổi được con Mướp, ba sẽ lại mua bẫy sắt.

Công chúa Dây Leo nhắc, hy vọng sẽ làm cho nhà vua gạt bỏ ý định củ mình:

- Ba đã từng bị dập tay.

- Ba thà bị dập tay còn hơn là giương mắt chứng kiến bọn chuột quậy phá mỗ ngày.

Nhà vua đáp bằng giọng của kẻ sẵn sàng tử vì đạo. Cái cách ông vừa nha một sợi ria như thể thay cho lời thề khiến công chúa Dây Leo cảm thấy tuyệt vọng.

Mèo Gấu không biết số phận của chú đã được định đoạt. Lúc đó chú đan nằm ngoài ban công, mải quan sát con chim vàng anh không biết từ đâu bay tới,

đang hót líu lo trên cành sứ.

Con chim lông màu vàng nghệ, chỉ có chỏm đầu và hai cánh màu đen. C cảm tưởng như nó vừa nghịch một lọ mực. Đó là tác giả thấy thế. Mèo Gấu lại thấ con chim rất giống một ca sĩ đỏm dáng. Và khi nó cất giọng hát thì chú tin nó là c sĩ thật.

Thoạt đầu mèo Gấu lim dim nằm nghe, thinh thích. Nhưng chốc sau, một  thích khác sôi lên trong lòng chú: chú muốn vồ con chim. Chú cũng chẳng hiểu tạ sao chú lại có ước muốn đó. Chuột thì chú quá thơ ơ, nhưng chim thì lại khác:

ngắm con vàng anh vừa hát vừa nghiêng đầu nhìn quanh quất, chú cảm thấy bả năng săn bắt của mình đột ngột bị đánh thức. Ước muốn chộp con chim mãnh liệ đến mức chú tưởng như cơ thể của mình bị đốt cháy từng giây một.

Nhưng con chim ở quá xa so với đà phóng của chú. Nhiều cành sứ trên ba công nhà đối diện nhoài qua tận lan can của cung điện, chỗ chú nằm, nhưng co chim lúc này đang đậu trên một cành cây tít đằng xa, kế cục hút nhiệt của máy điề hoà. Có lẽ con vàng anh thấy ấm áp khi đậu ở chỗ đó.

Con chim thỉnh thoảng lại chuyền cành, nhưng chưa lần nào nó đến gần mè Gấu.

Có lần mèo Gấu đã thử trèo lên cành sứ, len lỏi qua đám lá mon men tiến lạ gần con mèo.

Chú thấy con chim nhìn chú bằng ánh mắt thản nhiên. Còn hơn cả sự thả nhiên, có lúc con chim làm như đang chế nhạo chú khi nó thình lình ngoảnh đi ch khác, chẳng buồn quan tâm đến chú nữa.

Thế nhưng khi chú dợm phóng mình, con chim tinh ranh kia đã kịp vỗ cán bay đi mất.  

Mèo Gấu quên con chim rất nhanh.

Dĩ nhiên Áo Hoa thì chú không quên. Nhưng khi chú đang định đắm mìn vào nỗi nhớ nàng mèo tam thể thì chú sực nhớ tới lũ chuột và cuộc hẹn tối nay.

Thế là chú mọp người xuống, vắt óc suy nghĩ.

Trong lúc đó, Tí Hon cũng đang nhớ tới chú.

 Lúc Tí Hon quay trở về hang, cộng đồng chuột xúm lại công kênh nó nh một người hùng vừa trở về từ chiến trận.

- Cừ lắm, Tí Hon! Một cô chuột nhìn nó bằng ánh mắt âu yếm, cất tiếng xuý xoa.

- Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến nay ta chưa từng thấy con chuột nào dám giỡ mặt mèo như thế! – Một lão chuột ông trầm trồ.

- Đã thế chẳng bị sao cả! – Một lão chuột bà hãnh diện tiếp lời.

Những con chuột đồng trang lứa thì khỏi nói, chúng ồn ào khủng khiếp.

Chúng lăn xả vào Tí Hon, đứa kéo tai này, đứa kéo tai kia, một đứa khác kéo đuôi,

còn một đứa khác nữa kéo những sọi ria.

Cả bọn thi nhau tóm bất cứ thứ gì chìa ra trên người thằng Tí Hon, vừa giậ giật vừa hào hứng.

- Tại sao gã mèo Gấu chẳng dám làm gì mày, hả Tí Hon?

- Gã biết mày có võ thì phải?

- Có phải gã năn nỉ mày để cho gã yên, đừng trêu gã nữa?

- Tao nấp trong kẹt cửa nhìn ra, thấy gã mèo khóc lóc xin mày tha mạng nè!

Tí Hon suýt chút nữa đã chết bẹp dưới hàng đống những câu hỏi. Nó nhoà đầu ra khỏi mấy cái đầu, miệng rối rít “Không phải thế! Không phải thế!” nhưn chẳng con chuột nào buồn nghe nó.

 Hôm đó người hùng của chúng ta phải mất cả tiếng đồng hồ mới thoát r khỏi sức nặng của vinh quang để đi kiếm nàng chuột lang.

Cách thật xa đám đông, hai đứa nằm nép vào nhau ở góc hang khuất tối.

Nàng Út Hoa không nói gì, cũng không khen Tí Hon câu nào, chỉ chìa r một hạt ngô, thủ thỉ:

- Bạn ăn đi! Mình để dành cho bạn đo!

Tí Hon cũng không hé môi. Nó cảm động và lặng lẽ nhằn hạt ngô. Bất giá nó chợt nhớ tới từ “bạn gái” trong câu nói của mèo Gấu và ngẩn ngơ nhủ bụng:

“bạn gái” có phải là kẻ mà khi ở bên họ, mình cảm thấy một nỗi dịu dàng đang là tổ trong lòng không nhỉ?

Trong cộng đồng chuột, nếu có kẻ nào đó bực bội với sự trở về an toàn củ Tí Hon thì đó chỉ có thể là giáo sư Chuột Cống.

“Thằng oắt không những không chết, lại trở thành người hùng!”. Giáo s hậm hực nhủ bụng. Ý nghĩ đó như mũi dao ghim vào óc ngài làm ngài nhức đầ khủng khiếp.

Nhưng giáo sư không tìm ra lí do gì để lại trừng phạt Tí Hon lần nữa. Ch Chuột nhắt đã thực hiện mệnh lệnh của ngài một cách nghiêm chỉnh.

 Ngay cả khi Tí Hon thông báo tối nay nó sẽ có một cuộc gặp quan trọng vớ mèo Gấu để giải quyết vẫn đề lương thực và đề nghị cộng đồng chuột tạm ngưn đột nhập vào cung điện để tấn công vào các bao đựng hạt, Chuột Cống tuy tức an ách vẫn chưa quyết định sẽ xử trí Tí Hon như thế nào.

Những ngày gần đây, nạn đói đang tràn vào hang như một bệnh dịch. Sâu b đã cạn. Hầu hết các bao giấy đựng hạt trong cung điện đã được hoàng hậu Nă Ngoái thay bằng các thùng kim loại. Bọn chuột đành lang thang kiếm ăn ở các bã rác ngoài phố và không ít con trong số chúng đã biến thành mồi ngon cho lũ mè hoang.

Giáo sư Chuột Cống biết rõ chống lại Tí Hon trong lúc này tức là chống lạ cả cộng đồng.

Ngoài chờ Tí Hon thất bại. Ngài không tin một con mèo lại đi lo miếng ă cho bầy chuột. Trong những giấc mơ táo bạo nhất, ngài cũng không bao giờ trôn thấy điều gì tương tự như thế.

“Rồi ta sẽ có cớ để dìm chết nó! Bắt tay với kẻ thù, tội đó không thể dun thứ!”. Giáo sư Chuột Cống đưa tay vuốt ria, điệu bộ trịnh trọng giống như ngà đang điều chỉnh cần ăng ten để chuẩn bị thu vào bộ nhớ nhất cử nhất động của ch chuột nhắt.

Tối đó, Tí Hon tha về một bịch cơm.

Một bịch cơm nhỏ không phải là nhiều nhưng đủ để biến những đôi mắ chuột lờ đờ thành những ngôi sao lung linh bé xíu xẹt ngang xẹt dọc một cách hâ hoan dưới vòm hang tối.

Một con chuột hỏi:

- Của gã mèo Gấu à?

Một con chuột khác:

- Ôi, ta không tin vào mắt mình nữa rồi!

- Gã mèo toan tính chuyện gì đây hở con? – Một chuột ông nhấm nháp dă hạt cơm, vừa nghiêng đầu xuống Tí Hon, cọ ria vào cành tai nó, giọng băn khoăn.

Bọn chuột trẻ nhìn đời dưới thứ ánh sáng khác, kiêu hành hơn là nghi kỵ:

- Mày bắt mèo Gấu cống nạp hả, Tí hon?

- Từ nay gã có bổn phận cung phụng bọn ta phải không?

Tí Hon không biết trả lời thế nào trước những thắc mắc của bô lão chuột lẫ nhóc chuột.

Nó biết bọn họ nghĩ sai bét, nhưng ngay cả bản thân nó cũng không giả thích được hành động của mèo Gấu.

“Không phải thế! Không phải thế!”, Tí Hon lắc đầu nguây nguẩy, lặp đi lặ lại câu nói duy nhất nó có thể nói về con mèo.

Trong khi những con chuột khác chưa kịp gặng lại “Không phải thế thì là th nào?”, Tí Hon đã tập tễnh chạy mất.

Nó biết nàng chuột lang đang đợi nó ở một góc khuất nào đó.

Tối hôm sau, Tí Hon tha về hai bịch cơm. Lần này Út Hoa phải đi theo giú nó một tay.

Đấy là do mèo Gấu trút hết phần ăn trong dĩa của mình vào túi ni-lông rồ đem giấu đằng sau thùng các-tông đặt cạnh chậu tóc tiên ở cuối ban công.

Thùng các-tông là chỗ ngủ của mèo Gấu. Ngày nắng ráo, chú cuộn mìn trong thùng vẫn có thể thò đầu ra ngoài ngắm mây bay, ngắm sao đêm và hít th làn không khí trong lành. Hôm nào trời đổ mưa, công chúa Dây Leo làm thêm mộ mái che bằng vải bạt để chú không bị mưa tạt.

Sau khi giấu bịch cơm đằng sau thùng các-tông, mèo Gấu chạy vào nh kiếm công chúa Dây Leo, cào tay lên áo cô chủ, miệng không ngừng phát ra nhữn tiếng “meo meo”.

Thoạt đầu công chúa không biết mèo Gấu muốn gì. Đến khi ra ngoài ba lơn, nhìn chiếc dĩa sạch bóng của chú, cô biết chú đói:

- Hôm nay mày làm sao thế hở, Gấu? Mày có săn chuột đâu mà đói thế hử?

 Công chúa ngạc nhiên, cô mắng mèo Gấu nhưng giọng lại hoan hĩ. Nếu c mặt ở đó, bạn sẽ thấy cô vui vẻ biết chừng nào khi cầm đĩa vào bếp để dọn cho cò mèo một phần ăn khác.

Như mọi quy luật của cuộc đời (tất nhiên trừ quy luật mèo-chuột), mèo Gấ và chú chuột nhắt nhanh chóng trở thành một đôi bạn.

Đêm nào Tí Hon cũng bò lên ban công chơi với mèo Gấu sau khi đã th những bịch cơm về hang.

Tí Hon thích chơi với mèo Gấu không chỉ vì mèo Gấu đã giúp đỡ cộng đồn chuột. Tí Hon mê những câu thơ của con mèo.

Ban đêm, nằm cạnh mèo Gấu, chú chuột nhắt ngẩn ngơ nghe con mèo đọ thơ.

Gọi tên em là gi Em bay lên đại ngà Gọi tên em là suố Em xuôi về đại dươn Gọi tên em là nh Em càng thêm cách x Gọi tên em là đợ Biết bao lâu về nh Thôi thì anh sẽ gọ Tên em là Áo Ho Đề ngày nào cũng thấ Em đi ra đi vào…

Tí Hon thích lắm. Nó lim dim, lắng nghe, thả hồn theo từng vần điệu và c nhẩm từng câu trong đầu.

- Anh làm thơ hay quá!

- Anh làm thơ cho bạn gái anh đấy. – Mèo Gấu đáp, tự hào, xưng “anh em”

với Tí Hon lúc nào không hay.

- Chị ấy tên Áo Hoa phải không? – Bây giờ thì Tí Hon đã mơ hồ hiểu ra “bạ gái” là gì.

- Ừ.

- Thế bây giờ chị ấy ở đâu?

- Chị ấy ở xa lắm.