Tất cả
Cô Gái Hồ Đồ Yêu Phải Ác Ma

Buổi chiều, trời xanh mấy trắng. Hoa hải tươi đẹp, mặt cỏ xanh mượt, khắp nơi phủ thêm một màu xanh. Bên người cô có người đàn ông không gây một tiếng động nào bầu bạn, hắn nằm ở trên cỏ, gối lên đùi của cô nhắm mắt dưỡng thần, mà cô cũng thật nhẹ nhàng vuốt tóc của hắn, trong lòng tắc tràn đầy hạnh phúc. “Bố, mẹ, mau tới đây chơi cùng Niệm Niệm.” Cách đó không xa, một bé trai tầm ba bốn tuổi đang đuổi bướm gọi lại.


” Niệm Nhi, cẩn thận một chút.” Mạc Tiểu Mễ không khỏi lo lắng, định đứng dậy. Lại bị Thích Lẫm Lạc ôm gắt gao, kêu cô không thể động đậy,” Không cần lo cho nó, nó luôn muốn em chú ý tới nó.” Ngữ khí có chứa một tia ghen tuông. ”Thật là, đến con mà anh cũng có thể ăn dấm chua sao.” Tiểu Mễ thản nhiên cười, thật sự là không chịu nổi hắn.


” Bố mẹ đang nói về con sao?” Thanh âm non nớt của Thích Niệm bên cạnh vang lên, tiểu tử kia không biết khi nào thì đã chạy tới. Tay nhỏ bé cầm một bó hoa dại nhiều màu sắc, đưa cho Tiểu Mễ” Đây, tặng cho mẹ." ” Tặng cho mẹ sao? Cám ơn Niệm Nhi.” Tiểu Mễ nhẹ nhàng tiếp nhận, hôn nhẹ vào trán của hắn, cười vô cùng hạnh phúc. ” Anh cũng muốn.” Lẫm Lạc nhìn cảnh mẫu tử tình thâm, khuôn mặt đẹp trai không vui có chút mùi dấm chua. ” Muốn cái gì? Con đang có ở đây, anh an phận chút đi!” Tiểu Mễ thoáng chốc đỏ bừng mặt. ” Đúng vậy, bố an phận chút đi.” Thích Niệm rất thích thú lặp lại lời của mẹ.





Bình luận truyện