Có Em, Quãng Đời Còn Lại Vừa Ngọt Ngào Vừa Ấm Áp

Chương 35: Thiếu niên, tôi khuyên cậu thiện lương



Gặp đại ca cùng nhị ca song phương tấn công, Bùi Vũ Đường ủy khuất xù lông như quả bóng, trực tiếp thốt ra lời hung ác, "Bùi Vũ Đường em liền là ở trên đường cái chết đói, từ ô cửa sổ này nhảy xuống, cũng tuyệt đối sẽ không nhận cái đại tẩu (vợ của đại ca) này!"

Lâm Yên cảm giác mình nhất định phải giải thích một chút, "Ai chờ chút... Vị bạn học này... Tôi thật không muốn làm đại tẩu của cậu..."

Bùi Vũ Đường: "Cô không muốn làm đại tẩu của tôi, chẳng lẽ còn muốn làm nhị tẩu (vợ của nhị ca) của tôi?"

Lâm Yên: "...!!!"

Thiếu niên, tôi khuyên cậu thiện lương!

Trên cơ bản, hẳn là mỗi fan hâm mộ đều từng mơ tưởng qua idol trở thành chồng mình, Lâm Yên cũng không ngoại lệ.

Cho nên vừa rồi câu "Nhị tẩu" kia của Bùi Vũ Đường, thật đúng là khiến cho cô chột dạ một chút.

Lâm Yên đang nghĩ ngợi, trong lúc vô tình đối mặt với ánh mắt của Bùi Duật Thành trên giường bệnh, phát hiện đối phương giờ phút này dù bận vẫn ung dung nhìn xem cô.

Lâm Yên trong lòng hoảng hốt, chột dạ tránh khỏi ánh mắt.

Thế nào có loại ảo giác bị bắt gian ảo?

"Lâm tiểu thư, thật có lỗi, Vũ Đường không phải cố ý." Bùi Nam Nhứ an ủi.

Lâm Yên thụ sủng nhược kinh khoát tay, "Không có việc gì không có việc gì, khục, thanh danh của tôi cũng xác thực không tốt..."

"Em chính là cố ý!"

Bùi Vũ Đường đã hoàn toàn nghe không vào bất luận cái thuyết phục gì, gào xong trực tiếp đóng sập cửa rời đi.

Lâm Yên thấy thế nhìn về phía Bùi Duật Thành, mở miệng nói, " Bùi tổng, quá xin lỗi, làm hại em trai ngài hiểu lầm, đều là lỗi của tôi, tôi đi nói rõ lí do với cậu ấy, ngài yên tâm tôi khẳng định sẽ nói rõ ràng..."

Lâm Yên mượn cơ hội này, mau chóng rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi Lâm Yên cùng Bùi Vũ Đường rời đi, Bùi Nam Nhứ nhìn về phía Bùi Duật Thành trên giường bệnh nói xin lỗi.

"Thật xin lỗi, anh, em bất quá chẳng qua là cùng Vũ Đường thuận miệng nói ra một câu, không nghĩ tới phản ứng của nó lớn như vậy." Bùi Nam Nhứ đau đầu nhéo nhéo ấn đường.

Bùi Duật Thành đối với cái này tựa hồ cũng không thèm để ý, nhàn nhạt mở miệng nói: "Không sao, coi như sớm thích ứng."

Bùi Nam Nhứ nghe vậy lập tức vẻ mặt khẽ giật mình, ý tứ này của đại ca chẳng lẽ là...

Cũng không thể trách hắn suy nghĩ nhiều, ngay khi vừa rồi, hắn biết được đại ca thông qua tài khoản văn phòng tư nhân gửi một đoạn tin nhắn cho công ty giải trí Đỉnh Phong bên kia, yêu cầu khai trừ một quản lý phụ trách đầu tư.

Khi sự tình phát sinh, đại ca đang là trạng thái hôn mê, mà hắn lại một mực ở bên cạnh đại ca, cho nên hắn suy đoán, đại ca hẳn là đem tài khoản tư nhân đều nói cho Lâm Yên.

Bên dưới cao ốc bệnh viện.

Lâm Yên vội vàng đuổi kịp tới trước mặt thiếu niên.

Chỉ thấy Bùi Vũ Đường dựa nghiêng ở bên trên một cỗ xe Ferrari màu đỏ chót, tựa hồ đang đợi cô.

Ánh mắt Lâm Yên tùy ý quét qua, liền lập tức nhìn ra chiếc xe này trải qua cải tiến.

Bùi Vũ Đường này, tựa hồ là tay mê đua xe?

Lâm Yên vội vàng đi tới, "Bùi tam thiếu, cậu nghe tôi nói rõ lí do..."

Cô đã đủ thảm rồi, mỗi lần đều là trở về từ cõi chết, cũng không muốn chính mình lại có nhiều thêm một cái đao căm vào mình, nếu như có thể nói rõ, vẫn là nói rõ ràng thì tốt hơn.

Bùi Vũ Đường nhìn về phía Lâm Yên, nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra răng trắng dày đặc, "Muốn too nghe cô nói rõ lí do phải không? Được a! Lên xe nói đi!"

"Được..." Lâm Yên không có suy nghĩ nhiều, kéo cửa xe bên tay lái phụ ra, cất bước ngồi xuống.

Bùi Vũ Đường nhìn nữ hài bên trên ghế lái phụ, nghiến nghiến răng.

Hôm nay hắn cần phải cho nữ nhân này xem thấy một chút màu sắc!

Cơ hồ ngay trong nháy mắt khi Lâm Yên ngồi lên, nương theo một hồi tiếng động cơ ô tô, Ferrari màu đỏ tựa như tia chớp, nhanh như gió lao ra ngoài...