Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 5: Ông bố bà mẹ



Caumày! Cau mày! Cau mày!

Đỗ LôiTy cau mày đến độ có thể kẹp chết con muỗi. Mấy phút trước, một cô gái hiệnđại, tự do phải khất phục dưới uy phong và sắc tướng của đại nhân sếp tổng, dễdàng chấp nhận yêu cầu vô lý là cử hành hôn lễ. Bây giờ, cô lại càng bực bộikhi lão phu nhân nằm trên giường bệnh được nước lấn tới, đòi gặp cha mẹ cô!

Đỗ LôiTy cảm giác nặng nề rằng, chuyện này sẽ phát triển theo hướng cô không muốnthấy nhất.

“Mẹ…”Đỗ Lôi Ty cầm ống nghe, tâm trạng cựckỳ sa sút.

“Congái bất hiếu!” Bà Đỗ vừa mở miệng đã quát, “Cuối cùng mà cũng nhớ đến mẹ màyrồi à? Nói, bao lâu không gọi điện cho mẹrồi? Chơi sung sướng rồi chứ gì? Trong lòng mày rốt cuộc có còn…”

“Mẹ,con kết hôn rồi.”

Bà Đỗnóng nảy cắt ngang. “Cái gì mà kết hôn với chả kết hôn! Mẹ hỏi mày mà… Mày nóicái gì?! Mày kết hôn rồi?”

(ʘoʘ) ~

Thế là,bà Đỗ cúp ngay máy, dẫn ông Đỗ ngồi tàu hỏa xuyên đêm đến thành phố A, lúc đóĐỗ Lôi Ty chỉ suýt tí nữa là mặc váy cưới rồi.

Bố mẹcô đã đến, Đỗ Lôi Ty cảm thấy không còn cô độc một mình nữa, tin rằng với tínhkhí của mẹ cô, nếu biết con gái mình bị người ta áp bức như thế, nhất định sẽbiến thân thành Superman, đại chiến ba trăm hiệp với sếp tổng đại nhân.

Ai ngờvừa mở cửa, người vào đầu tiên là sếp tổng, phía sau là ông bà Đỗ đang cười nóitươi rói.

“Bố!Mẹ! Mọi người…” Đỗ Lôi Ty ấp úng, tại sao anh lại đến cùng bố mẹ cô? Rõ ràng côđã nhờ tài xế đón họ mà.

“Đừngnói nữa.” Bà Đỗ thấy con gái thì tâm trạng rất vui vẻ, “A Tuấn nói với mẹ rồi,con yên tâm, chỉ cần hai đứa tình nguyện thì bố mẹ đây cũng không phản đối.”

A Tuấn?

Đỗ LôiTy ú ớ, mẹ à, liệu mẹ có thể thân mật hơn tí nữa không?

Sếptổng đứng bên cạnh lại mỉm cười, bổ sung: “Cám ơn bố mẹ đã hiểu cho chúng con.”

“Ôidào! Ông nó, ông xem con rể chúng ta hiểu biết chưa kìa!” Bà Đỗ nước mắt lưngtròng.

“Phảiphải!” Ông Đỗ nhìn con rể, cũng gật gù.

Đốidiện với gương mặt tươi cười như hoa nở của hai ông bà, Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấycô như đã bỏ lỡ điều gì đó. Cô dời ánh mắt sang sếp tổng bên cạnh, vừa khéo nắmbắt được vẻ gian xảo thoáng qua trong mắt anh.

Độtnhiên, Đỗ Lôi Ty thấy thót tim – Toi rồi! Bố mẹ bị chinh phục rồi!

Ông bàĐỗ đến, rất hài lòng với con rể.

Đặcbiệt là bà Đỗ, không chỉ hài lòng với con rể mà còn cực kỳ hài lòng với trangtrí nội thất trong nhà con rể.

Bà Đỗ:“Ông nó, ông xem bức tượng này khắc đẹp không! Một con gà con đáng yêu làmsao!”

Ông Đỗgiật giật gấu áo bà Đỗ: “Bà nó, đây là chó quan mao.”

Bà Đỗnóng nảy huơ tay: “Mặc kệ nó là gà hay chó, đáng yêu là được, ông xem, rấtgiống với Ty Ty nhà mình!”

Đỗ LôiTy đứng cạnh suýt nữa ngất!

Mẹ! Rốtcuộc mẹ có phải là mẹ ruột của con không?

Nhìnông bố bà mẹ nhà mình quá hài lòng sếp tổng, Đỗ Lôi Ty không kìm được, liền hỏianh: “Anh nói gì với bố mẹ em vậy?” Rõ ràng với cá tính của mẹ, nếu biết congái mình bị dằn vặt áp bức thì nhất định sẽ nổi trận lôi đình, làm sao lại vuivẻ tươi cười như bây giờ được. Thế nên Đỗ Lôi Ty cảm thấy đại nhân sếp tổngnhất định đã nói gì đó với họ.

“Nóichúng ta sắp kết hôn.”

“Sauđó?”

“Hếtrồi.”

“Hếtrồi?!” Đỗ Lôi Ty kêu lên, chỉ một câu như thế mà bố mẹ cô đã đồng ý bán con?Quá kỳ cục!

LiêmTuấn nheo mắt, bình tĩnh hỏi: “Nếu không thì em nghĩ họ phải ỏi gì?”

“Đươngnhiên là hỏi em có chịu không?” Đỗ Lôi Ty nói xong cũng choáng. Sao trong lòngnghĩ gì cũng nói ra được nhỉ? Chỉ tại sếp tổng cứ tỏ vẻ vô hại, hại cô khôngphòng bị gì cả.

Đangoán than thì sếp tổng lại nhân cơ hội cô mất cảnh giác, hỏi thêm: “Vậy rốt cuộcem có chịu không?”

“Đươngnhiên là không…”

“Hử?”Ánh mắt anh phóng đến.

“…Khôngchịu mới lạ đó!” Nói xong, Đỗ Lôi Ty tự khinh bỉ mình mấy trăm lần.

Nghecâu đó, sắc mặt anh dịu lại, hài lòng gật đầu: “Muộn rồi, về phòng sớm để nghỉđi.”

“Ô…” Dobản thân vô tội lại thỏa hiệp dưới quyền uy của sếp tổng lần nữa, Đỗ Lôi Ty rấtthất vọng với chính mình, gần như gục đầu rũ vai lên lầu.

Lên lầurồi, cô đã bị Tổng giám đốc lôi vào phòng ngủ.

Đây đâyđây… là là là… phòng ngủ của… sếp tổng!!!

Đỗ LôiTy mềm nhũn chân, suýt thì ngã, khó khăn lắm mới định thần lại thì nhận ra sếptổng đang thong thả cởi quần áo. Đầu tiên là áo vest, sau đó là cravat, rồi sauđó ngón tay thon dài đặt lên nút áo sơ mi.

Đỗ LôiTy đã đần người như pho tượng.

“Emđang nhìn gì vậy?” Đại nhân bỗng dừng tay, ánh mắt chiếu đến Đỗ Lôi Ty.

Đỗ LôiTy sực tỉnh, mới dần dần hoạt động đầu óc lại, phát hiện thấy nút áo của sếptổng đã cởi một nửa, thấp thoáng lồng ngực săn chắc.

Cảnhnày…

Đỗ LôiTy không nhịn được nuốt nước bọt.

“Tôihỏi em đấy.” Sếp tổng bỗng tiến lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng cô.

Đỗ LôiTy không kìm được cúi xuống nhìn, lồng ngực thoáng ẩn hiện ban nãy giờ đây gầnnhư gần ngay trước mắt cô, không chỉ săn chắc, khỏe mạnh, mà còn có vẻ gợi cảmkhó tả!

Khônghiểu vì sao, trong đầu cô xuất hiện mấy từ - sắc đẹp kích thích!

“Ào”một tiếng, máu đổ dồn lên.

Đôi môimỏng bỗng cong lên, che giấu vẻ vui sướng trong mắt, Liêm Tuấn đưa tay ra, địnhnâng cằm cô lên.

Trongkhoảnh khắc tay anh sắp chạm vào cô, Đỗ Lôi Ty bỗng lùi lại một bước, nhìn anhđầy vẻ kinh hoàng, không đợi anh phản ứng, cô đã quay vụt đi, chạy như bay rangoài.

Cô chạymột mạch đến phòng ngủ bên cạnh của mình, lúc đó mới hoảng hốt bụm chặt mũi, từkẽ ngón tay, một dòng máu tươi trào ra.

Đỗ LôiTy thở phào: cũng may là chạy nhanh, chậm nữa thì chảy ra mất! Cũng may khôngphải trước mặt sếp tổng, nếu không thì thực sự là mất mặt quá!

Bên nàyĐỗ Lôi Ty thở phào. Nhưng bên kia, cách một bức tường, ánh mắt sửng sốt củaLiêm Tuấn đột ngột lạnh hẳn, lâu sau mới hừ mũi một tiếng.

Đây, đãlà lần thứ hai rồi.