Tất cả
Chuyện Tốt Vô Song Cặn Bã Thành Đôi

Tôi, Tây Duệ, nam, năm nay được mười tám cái xuân xanh, là hotboy Khoa Quảng cáo Trường Cao đẳng Nghệ thuật và Thiết kế, muốn tài có tài, muốn mạo có mạo. Trở lại ký túc xá, tôi lại bắt đầu thở ngắn than dài, nhưng lại làm cho hai Đại vương vạn năm trốn học song song chống đỡ không nổi trốn đi phòng tự học, coi như là tích một công đức.


Loại tình huống này giằng co trong một đoạn thời gian ngắn, Hoàng Suất cùng Tiêu Quân Cường rốt cục nhịn không được, kể lể khóc lóc với ta ghế dựa trong phòng học có bao nhiêu không thoải mái, không phù hợp với nhân thể công trình học, cả ngày ngủ ở đấy cổ sẽ đau, trường kỳ như thế sẽ khiến bả vai bị viêm vân vân. Cuộc nói chuyện đó quá mức thê thảm, khiến tôi nghe cũng thấy không đành lòng, nắm lấy tay bọn họ thở dài: “Chẳng lẽ bọn mày không biết đi thư viện sao? Ghế dựa nơi đó hoàn toàn mới, thoải mái hơn nhiều lắm.”


Quả nhiên, nụ cười này của hắn khiến người người oán trách, thiên hạ căm ghét. Lúc từ quán ăn gần trường học đi ra, trời đang mưa. Hôm nay trời mưa to lạ thường, giọt mưa còn chả khác gì mưa đá loại nhỏ. Chúng tôi thương lượng một chút, lúc này đi ra ngoài tương đương với chịu chết, vẫn là đợi một chút, hết mưa rồi nói sau.

Bình luận truyện