Chỉ Muốn Có Em

Chương 4



Khuôn mặt nhỏ nhắnngượng ngùng đỏ ửng lên, hơi thở khẽ khàng phả lên bờ ngực rắn chắc củaanh. Cô bỗng nhớ lại cảm xúc mãnh liệt đêm đó mà trong lòng dấy lên mộtngọn đuốc. Cô không thể chống cự. . . . Cũng không muốn. . . .Khôngmuốn. . . . . .

Con cừu non ngây thơ cuối cùng vẫn bị lừa vàomiệng cọp, sau màn tắm uyên ương nóng bỏng, lại tiếp tục lên giường giao chiến. Một lần rồi lại một lần, ngâm nga trầm bổng, tươi đẹp vô ngần. . . . . .

Sao lầm lần đầu là ngây ngô, sau lầm lần hai là ngu ngốc.

Diệp Di Hi, mày thật ngây thơ, mày thật ngu ngốc! Mày là đồ ngớ ngẩn! Mày thật ngu ngốc! Mày là đầu heo!

"Sao vậy?" Sau khi tỉnh dậy, Elliott xoay người lại hỏi cô gái vùi đầu vào trong chăn không chịu ra.

Cô không nói lời nào, trùm kín chiếc chăn mỏng không chịu ló mặt ra, vừabực vừa hận bản thân. Cô không thể ngờ rằng mình lại tùy tiện như vậy,dễ dàng theo đàn ông lên giường như vậy. Nhất định anh ta sẽ nghĩ mình là loại phụ nữ lỗ mãng. . . . . .

Cảm giác này thật đáng ghét! Xưanay nghe nói đàn ông Âu Mĩ rất thích tìm kiếm tình một đêm ở Đài Loan,bởi vì dụ dỗ phụ nữ Đài Loan rất dễ dàng.Cô vừa nghĩ tới mình cũng trởthành một phần trong số đó thì bực mình muốn khóc.

Elliott sửngsốt, đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào thân thể mềm mại khẽ run rẩy trongchăn, bất chợt không biết phải phản ứng thế nào. Cô ấy đang khóc à?Tạisao vậy?

Thân thể mềm mại của cô run rẩy dữ hơn, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào cũng bật ra, Elliott bắt đầu luống cuống tay chân.

"Này. . . . Em. . . . .Sao vậy?" Ba mươi năm nay, lần đầu tiên trong đời lêngiường với phụ nữ xong mà đối phương lại khóc. Mà hình như cô ấy cũngkhông vui lắm. . . . . .

Anh là đàn ông đích thực mang dòng dõiAnh quốc chính thống, hiểu biết những lễ nghi mà đàn ông phải có, chonên anh nên yên lặng đợi cô khóc xong rồi dịu dàng an ủi, nhưng anhkhông chịu nổi việc cô không nói gì mà cứ rơi nước mắt! Anh muốn biết!Muối biết rốt cuộc vì sao cô lại đau lòng? Chẳng lẽ trong lúc vô tìnhmình đã làm cô bị đau?

"Ba¬by à. . . ." Anh khỏe mạnh, đươngnhiên cô không thể nào đấu lại được, tấm chăn bị anh kéo xuống, thấy côkhóc đến ướt cả chiếc gối.

"Anh tránh ra. . . . . ." Cô bực mìnhcất giọng đuổi người, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong tay không để cho anhnhìn. Thật chẳng ra sao cả!

"Tôi không tránh, tôi muốn biết tạisao em khóc?" Anh xoay vai cô lại, để cô nằm ngửa ra, kéo ra bàn taytrắng nõn bụm trên mặt, áp người lên bắt cô nói.

Cô không tránhnổi ánh mắt của anh ta, xấu hổ mà mở to mắt nhìn thẳng vào anh, kiêungạo cất lời, "Ai cần anh lo, tôi muốn khóc thì sao? Thì sao?" Lời nóivô cùng khiêu khích.

Haiz. . . . .Rõ ràng đôi mắt tràn đầy uấtức, vẫn còn cố ý làm bộ như chẳng hề để ý, cũng bởi vì biết cô khôngphải là người kiêu căng, nên thấy cô làm vậy chỉ khiến anh càng thêm đau lòng.

"Được, vậy em khóc đi, khóc xong rồi nói cho tôi biết tại sao. Nhưng đừng khóc lâu quá, mắt sẽ sưng đấy."

Di Hi nghe vậy càng khóc dữ hơn. Cô thật có lỗi với ba! Có lỗi với mẹ! Bamẹ ở trên trời nếu biết mình sống như vậy nhất định sẽ rất thất vọng vềmình.

"Tôi. . . .Tôi muốn về nhà."

"Không cho phép em vềnhà, em phải ở lại đây." Từ trước đến giờ anh phải là người không dễthỏa mãn. Đã nhẫn nhịn một tuần vì cô, anh không định thả cô đi dễ dàngnhư vậy được.

"Còn. . . . .Còn lâu đi. . . ." Cô hoảng sợ trợn to đôi mắt đẹp. Chẳng lẽ anh ta thật sự coi mình là phụ nữ làng chơi?

"Không được, bởi vì nơi này ngoài tôi ra, không có ai có thể đưa em về nhà,trừ phi em muốn đi bộ cả đêm để về nhà." Anh bình thản gối đầu lên tay,nói lời uy hiếp.

"Vậy, vậy anh đưa tôi về đi. . . ." Cô hoangmang nhìn anh. Không phải cô bằng lòng tới, do cô bị anh bắt tới mà! Anh có trách nhiệm và nghĩa vụ đưa cô về!

"Nếu em ngoan ngoãn thì tối chủ nhật tôi sẽ đưa em về." Anh lại cúi xuống hôn cô, nói điều kiện trao đổi.

Cô bỗng dưng đánh rơi mất não, không hiểu "Ngoan ngoãn" của anh ta là có ý gì. Cho đến khi bàn tay suồng sã của anh ta cho vào chăn, chạm lên nơiđầy đặn thì cô mới hiểu rõ ám chỉ của anh ta. . . . . .

"Anh! Anh anh. . . . . ." Cô đỏ mặt chặn lại bàn tay của anh ta, nhưng không thểngăn cản được đầu ngón tay anh lướt trên người mình. "Anh định làm gìthế?" Cô hoảng hốt nên giọng nói cũng gấp gáp.

"Làm chuyện mà chúng ta vừa làm." Vừa trả lời, thân thể cao lớn của anh liền áp lên cô, tiếp tục những luật động miệt mài.

"Anh. . . . Anh đi tìm, tìm người khác. . . . A. . . . . ." Cô gái cố gắngkhông để cho dục niệm áp đảo lý trí, nhưng càng về sau vẫn không chịuđược mà bật lên tiếng rên rỉ yêu kiều theo động tác của anh ta.

Ai biết lời nói này lại khiến cho anh chàng thêm tức giận, biến lửa giậnthành lửa dục mà phát tiết với cô gái lỡ lời kia, để cho cô biết thế nào là trừng trị.

Cho đến anh thỏa mãn dục niệm, cô gái đã gục trước ngực anh ngủ.

Elliott phát hiện ra hình như cô rất mệt mỏi. Mỗi lần làm tình xong cô đều ngủluôn. Là do thể chất ư? Thảo nào tuần trước hai người ân ái với nhau hai ngày mà cô lại không thể nhận ra anh là ai.

Nhưng như vậy cũngtốt, anh không thể chịu nổi phần lớn phụ nữ đã từng ngủ cùng. Họ quấnlấy anh nói yêu, chẳng phải đều chỉ quan tâm tới châu báu trang sức thôi sao. . . .Anh luôn hào phóng với bạn gái, nhưng không khỏi chán nản với lòng tham không đáy của họ.

Giống cô thế này thì dễ thương hơnnhiều, ngoan ngoãn dựa vào anh ngủ, như thể mèo con nhận được cưng chiều vô tận, khiến anh đột nhiên có ảo giác, nếu cô cũng quấn lấy anh nóiyêu như những phụ nữ khác thì anh cũng không thấy chán ghét.

***

"Ông anh, tâm trạng tốt thé?" Jill thấy Elliott mặt mày hớn hở thì mở miệng trêu anh.

Elliott tốt bụng không muốn chấp nhặt với anh ta. "Cho tôi một ly sữa tươi với một ly trà trường đảo băng."

"Sữa tươi?!"Jill Tức cười trợn mắt.

Elliott chỉ chỉ ra sau, Jill nhìn theo hướng tay của anh, lập tức biết đượcnguyên nhân tại sao mà tâm trạng của anh ta thay đổi 180 độ.

"Thiên sứ của anh đó hả?" Jill quan sát rồi đánh giá: "Có vẻ ngây thơ, không phải mẫu người của anh."

"Đừng nói nhảm nữa, cậu tiếp khách như vậy đó hả? Khách chọn đồ uống còn phải nghe cậu nói nữa sao?"

"Thật ra anh định làm gì với cô bạn gái người Đài Loan đó? Tên là gì nhỉ. . . . A! Avon?" Jill vội vàng nói.

"Tôi chưa từng hứa hẹn vói cô ấy." Hiển nhiên Elliot không muốn tiếp tục đềtài này nữa. Anh biết Avon đã dần dần thật lòng với mình, thời gian nàyanh bận rộn tìm kiếm thiên sứ động lòng người của mình nên quên mất nóirõ với cô ta.

"Cũng nhờ loại người như anh nên danh tiếng ngườinước ngoài ở người Đài Loan mới có thể kém như vậy.Thảo nào mọi ngườiđều nói người nước ngoài tới Đài Loan để lừa gạt phụ nữ.Anh không biếtphụ nữ Đài Loan vẫn có quan niệm rất truyền thóng sao?"

Elliott trừng mắt lườm anh ta, "Tôi sẽ nói rõ với cô ấy, cậu chanh chua lắm mồm như vậy từ lúc nào vậy hả?"

"Ơ! Ơ! Mới có tốn chút thời gian của anh thôi, sao mà cáu như vậy chứ? Anhsợ thiên sứ của anh bị kẻ xấu lừa đi mất à. . . . . A đó! Hình như không kịp rồi." Jill nhìn chằm chằm về phía sau lưng anh mà kêu trời.

Elliott quay người lại, cảnh tượng đó khiến anh hận không thể nhào tới xé náttên nắm tay cô kia, vội vã len qua đám người, chụp lấy tay tên đàn ôngtóc xù kìa.

Người đàn ông tóc tóc xù đến bắt chuyện bị đau khôngthể không buông tay, căm tức giương mắt nhìn kẻ cao hơn mình không chỉnửa cái đầu trước mắt, hơi run sợ nhưng ngay lập tức không chịu yếu thếmà căm giận trừng mắt nhìn lại.

"Anh là cái thá gì chứ?!" Ai ai ở đây cũng vậy, phụ nữ Đài Loan đến nơi người nước ngoài hay lui tới nàykhông phải để tìm những đàn ông ngoại quốc giống gã sao?

"Tôi là chồng cô ấy." Thấy cô núp sau lưng anh khóc nức nở, tim anh cũng thắt lại. Chắc hẳn cô ấy sợ lắm.

Là chủ quán rượu nên cũng phải ra tay giải quyết vấn đề, Jill âm thầm huýt sáo.

Người đàn ông lý trí quá mức này lại có thể lên tiếng thừa nhận anh là chồngcủa cô gái này! E rằng lần này Elliott gặp hạn thật rồi.

Tên tócnâu vừa nghe vậy, tự biết mình đuối lý, "Làm sao tôi biết được. . . .Kết hôn rồi sao còn chạy tới những nơi này?" Lén dò xét cô gái núp sau lưng anh ta, bàn tay ngọc bám chặt trên người anh ta, lệ thuộc đến mức không cần nói cũng biết. Làn da mềm mại nõn nà như vậy, chỉ nắm tay thôi đãcảm thấy tuyệt diệu đến thế, nếu như ôm vào lòng chẳng phải. . . . . .

"Ý của anh là người đã kết hôn không có tư cách đến những nơi thế này?"Elliott nheo mắt, bằng nét mặt đối phương cũng có thể đoán được gã đangnghĩ chuyện xấu xa gì, khiến anh gần như không kiềm cế được mà muốn vung nắm đấm.

Jill hiểu Elliott đã nhẫn nại đã đến cùng cực, vội vàng ra mặt hoà giải. Kịch có hay hay đi nữa anh cũng không muốn quán rượucủa mình bị đập nát.

May là âm nhạc khá lớn nên vụ xôn xao nàykhông gây sự chú ý quá lớn. Được Jill ám chỉ, Elliott ôm lấy cô gáikhóc lóc thảm thiết sau lưng rời đi bằng cánh cửa gần nhất.

Ngồi vào trong xe, cô gái vẫn khóc lóc tủi thân, nước mắt của cô càng khiến anh đau lòng bực bội.

"Sao em không gọi tôi?" Anh bực mình vò đầu.

"Có mà. . . .Nhưng anh không để ý đến tôi, chỉ mái nói chuyện với ngườikhác. . . . . ." Nghĩ đến tình hình lúc đó, nước mắt của cô rơi càng thê thảm.

"Tôi. . . . . ." Anh thậm đã chí quên mất âm nhạc trong Pub quá lớn. "Vậy em có thể cầu cứu người bên cạnh mà!"

"Không ai để ý tới tôi thì sao cầu chứ. . . . Đám người nước ngoài các anh đều rất lạnh lùng, không ai để ý đến tôi cả. . . . . Hu hu. . . . ." Lúc ấy cô thật rất sợ.

"Em dám vơ tôi vào đống đó hả!" Anh nói với giọng hết sức không vui.

Cô hiếm khi không sợ chết mà nói thẳng, "Đúng vậy còn gì, các người đềugiống nhau hết. Tú Kỳ nói với tôi, người nước ngoài các anh chỉ giỏi dụdỗ con gái người ta lên giường, không thèm để ý đến sự phản đối củangười ta. Anh cũng giống vậy, người kia cũng giống vậy, các người đềuxấu xa!" Nước mắt nước mũi đã tèm nhem trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

"Em!" Anh rất giận việc cô đánh đồng anh với tên xấu xa đó. Anh cũng không có thói quen ép người ở hộp đêm, hôm qua do anh quá hưng phấn....Anh chorằng cô vẫn còn nhớ mình.

"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, tôicũng không cố ý mà." Anh nói xong cũng thấy hơi chột dạ. Nói thế nào đinữa, tóm lại cô khóc thế này không phải do anh, anh cũng cảm thấy ngườisai là mình.

Cô sụt sùi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, đôi mắt to còn rưng rưng nước mắt, dáng vẻ đó đáng thương biết bao nhiêu.

"Tôi đói rồi." Người đàn ông này thật xấu xa, cả ngày chưa cho cô ăn gì đồ,còn nói đàn ông nước ngoài dịu dàng biết quan tâm, cô không bao giờ tinchuyện hoang đường người khác nói nữa.

"Cô bé đáng thương." Anh cất lời thương tiếc từ trong tâm khảm.

"Anh, anh đừng nói những lời tôi nghe không hiểu nữa." Cô dẩu môi, có phần sợ hãi. Cô ghét tiếng Anh, rất rất ghét.

"Tại sao?" Anh cố ý.

Cô hơi giận, "Anh nói tiếng Trung đi!"

Cô sợ tiếng Anh từ hồi còn ở trong nước. Chủ nhiệm của lớp cô vừa hay lạilà cô gáo dạy tiếng Anh, mỗi lần học hết bài đều kiểm tra, còn mang "bàn tay nhỏ bé đáng yêu" theo sát bên người, sai một chữ đánh một phát, sai lỗi một ngữ pháp đánh năm phát, cô phải sống trong cảnh nước sôi nửabỏng vậy qua ba năm. Vật vã mãi mới tốt nghiệp, cô dứt khoát kiên quyếtsang Nhật du học, cho rằng từ đây cách xa tiếng Anh, không ngờ địa ngụcnhân gian chân chính mới bắt đầu. Người Nhật phát âm tiếng Anh nặng đếntột đỉnh, riêng vị giảng viên tiếng Anh nổi tiếng được xưng là "Át chủbài" trong trường, chỉ cần một cái ánh mắt, một câu nói cũng đủ sợ hãiđến mức rơi lệ. Ba năm học mốn tiếng Anh không giống người này, cô phảivượt qua trong tình trạng run rẩy như lá rách trong gió. Cho nên đừngnói tiếng Anh với cô, cô sẽ gặp ác mộng mất.

Dáng vẻ tức giậnđáng yêu của cô lại khiến anh vui vẻ, tiếng cười trầm thấp quanh quẩntrong không gian nhỏ hẹp, khiến cô không thể không phát hiện ra anh đang đùa cợt.

"Anh cười cái gì?" Ngay cả giọng nói tức giận của côcũng không kiên quyết, dịu dàng ngoan ngoãn, ngoại trừ đôi mắt to kiavẫn nhìn anh đầy tức tối.

"Không có gì. Muốn ăn gì?" Anh có thể vô ý khiến cô không vui.

"Đã trễ như vậy." Chắc chủ quán cũng đóng cửa rồi!

"Không biết em đây có chịu nể mặt nếm thử tài nấu nướng của tôi không?" Anhtiến tới khẽ hôn lên làn môi hồng của cô, không bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của cô. Cô bé này quá xem thường anh rồi!

"Anh biết nấu ănsao?!" Làm cô sợ hết hồn, không khỏi xấu hổ. Ngay cả chiên trứng cô cũng không biết! Cho nên từ trước đến giờ toàn ăn ở ngoài, hôm nào cũng phải đau đầu tính chuyện ăn gì ở đâu.

"Đúng vậy! Có muốn chọn món không?"

Nhìn vẻ mặt hài lòng kia, cô nhất thời cảm thấy tôn nghiêm phái nữ của mìnhbị đả kích, nhỏ mọn khẽ lầu bầu, "Có thể ăn được không đấy?"

Cô nhanh chóng bị trừng phạt bởi vì lời buột miệng của mình.

Cô biết như vậy là không được. Cô không có tư cách cũng không chơi nổi trò chơi tình ái này, cô không cần tình yêu oanh oanh liệt liệt, chỉ hyvọng khi cô đơn độc sẽ có người bên cạnh, nhưng anh ta không phải loạingười như vậy, anh tới lui thất thường, hành tung kín đáo, nhưng cô lạiđể bản thân đắm chìm. . . . . .