Tất cả
Chỉ Là Lúc Đó Lòng Ngẩn Ngơ

Ánh trăng soi sáng trong đêm khuya tĩnh mịch. Làn gió thổi nhẹ đung đưa những rặng cây. Lòng ai xao xuyến một nỗi bồi hồi không sao tả xiết. Ngẩng mặt lên bầu trời sâu hun hút, ngắm nhìn ánh trăng tròn vành vạnh. Thẫn thờ giữa đêm khuya cô tịch, ánh mắt của ai mơ màng. Dường như nhớ nhung một điều gì đó, lại dường như là sự luyến tiếc đến vô cùng. 


Hy vọng vào một ngày mai với những sắc cầu vồng rực rỡ. Liệu có thể tồn tại dài lâu? Một thân ảnh đứng hiên ngang trong gió. Tà áo bay phất phơ giữa nền trời. Ánh mắt như sao soi sáng tâm hồn ai buồn tủi. Khóe môi lạnh lẽo tựa tuyết băng. Nhớ một người, thương một người, người thấu hay chăng? Chờ một người, mong một người tìm về ký ức. 


Một đời luyến tiếc những gì đã trôi qua trong quá khứ. Cả một đời ngây dại... Trong phút chốc, ngây ngốc, ngẩn ngơ, không xác định. Ánh mắt như phủ một tầng sương hờ lạnh lẽo. Đêm nay trăng sáng, có người, còn có ai? Giây phút vỡ òa sau một hồi mộng tưởng, liệu sẽ có ai đứng ở bên cạnh? Giây phút nhẹ nhàng mơ màng, sẽ là cay đắng, hay là đớn đau? Tất cả đều có số, than trách phải làm sao? Đợi chờ và hy vọng, phải đợi đến khi nào? 


Bình luận truyện