Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ

Chương 96: Không có hứng thú với đàn bà



"Cái này......." Lông mày Ninh Trúc Mặc nhíu lại. Đứa cháu này cũng có thể như ý của mình. Nhưng trong chuyện hôn nhân. Ông đã từng sắp xếp cho anh, ví dụ như Bạch Thanh Tinh.

"Thật ra, Doãn Ngân cũng không nhỏ. Ông đã từng để cho nó và Bạch Thanh Tinh ở chung, nhưng kết quả lại không bằng người tính." Ninh Trúc Mặc lắc lắc đầu.

Ông đã từng nghĩ rằng Ninh Doãn Ngân không có ý với đàn bà. Nhưng hiện tại dường như không phải. Nếu nó không có hứng thú với đàn bà, cô bé trước mắt đến đây bằng cách nào?

"Bạch Thanh Tinh?" Khóe môi Hàn Khuynh Thược hơi khinh miệt nói: "Ả đàn bà này mà lão hồ ly ông cũng nhìn trúng?"

Ả đàn bà trở mặt nhanh như lật sách mà nó đã từng lĩnh giáo. Đàn bà có tâm cơ thật sâu, nó không thích. Hơn nữa ả đàn à này còn nham hiểm như thế.

Không phải muốn nịnh nọt nó, không nịnh nọt thành công sao?

Hai mắt Hàn Khuynh Thược vẫn nhìn Ninh Trúc Mặc chằm chằm không rời. Tuy Ninh Trúc Mặc rất bình tĩnh, nhưng để cho Hàn Khuynh Thược nhìn đến cả người không được thoải mái.

"Làm sao vậy?" Ninh Trúc Mặc mở miệng hỏi.

"Lão hồ ly, người ông nhìn trúng, ánh mắt thật kém cỏi!" Hàn Khuynh Thược thẳng thắn: "Bởi vì mẹ của cô ta là cháu gái của bà ngoại sao?"

Đây gọi là yêu ai yêu cả đường đi à?

Ninh Trúc Mặc bị lời nói của Hàn Khuynh Thược làm cho bị sặc, ho khan hai tiếng.

Lúc trước, ông thật cảm thấy, con cháu của Tuyết Như sẽ không tệ chút nào, coi như yêu ai yêu cả đường đi đi!

"Cô ta!" Giọng nói Hàn Khuynh Thược hơi không bình thường: "So với mẹ của con sao? Cô ta không xứng!"

Trên mặt Hàn Khuynh Thược viết rõ hai chữ bất mãn.

Lại nói, mẹ bảo bối của nó là một người oai phong một cõi. Năm năm trước trong một đêm lập ra HM, mang theo vẻ thần bí, hiếu kỳ của người đời.

"Hừ mẹ của con có thể xây được tòa Nhà Trắng!" Hàn Khuynh Thược tự hào nói: "Ngay cả lão Ốc Khắc của IBM đều tán thưởng mẹ con! Con của ông ta Á Sâm lại càng.... ....."

Hàn Khuynh Thược lập tức thu miệng nhỏ lại. Ôi, nó phải làm thế nào, không nên nói cũng đã nói rồi!

"IBM?" Ninh Trúc Mặc rủ mắt xuống, nhẹ nhàng thì thầm: "Lão Ốc Khắc?"

"Hì hì...." Hàn Khuynh Thược cười gượng hai tiếng, đột nhiên lỗ tai hơi động "Có người đã về......."

Ninh Trúc Mặc còn chưa kịp phản ứng, Hàn Khuynh Thược đang ngồi bên cửa sổ nhẹ nhàng nhảy qua, bên tai ông chỉ còn giọng nói của nó "Muốn thu phục mẹ của con, trước hết phải thu phục hồ ly thối này!"