Tất cả
Cậu Và Thanh Xuân Như Một Bài Thơ

Bạn đang đọc truyện Cậu Và Thanh Xuân Như Một Bài Thơ của tác giả Dữu Sắc Miyo. Tiết trời tháng chín, đã bắt đầu vào thu. Trời trong xanh, không khí mát lành, lại là một ngày cuối tuần. Trong tiết trời ngập tràn ánh nắng tươi sáng như vậy, cũng là lúc trường cao trung* Thượng Thanh của thành phố Lăng Giang bước vào khai giảng.

Trong phòng học ban 4 cao nhị**, sau khi phát xong sách giáo khoa, chủ nhiệm lớp Trương Chí Quốc liền dừng lại trên bục giảng tận tình khuyên bảo đám học trò: "Các con, kể từ ngày khai giảng hôm nay trở đi, các con đã chính thức là học sinh lớp 11 rồi. Mà lớp 11 chính là một giai đoạn..."

Phía dưới Tề Tranh đang quay sang Giang Sở làm ra vẻ gật gù đắc ý, nhưng nếu để ý lắng nghe thì sẽ thấy ra là Tề Tranh đang thì thầm nhại theo giọng lão Trương với Giang Sở: "Lớp 11 là một giai đoạn như thế nào? Chính là một giai đoạn cực kỳ quan trọng."

Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Toàn Thế Giới Đều Mong Các Nàng Ly Hôn hay Chủ Nhà Ơi, Cúp Nước Rồi

TAGs
bách hợp 18truyện bách hợp haybách hợp hiện đại

Danh sách chương truyện Cậu Và Thanh Xuân Như Một Bài Thơ

Chương 1: Ngày đầu tiên xa cách Chương 2: Khi có một bà chị yêu quý Chương 3: Tề Hồng cũng bị ăn dấm Chương 4: Thật không có tiền đồ Chương 5: Quyển sách biết bay và dấu răng cẩu Chương 6: Ai mới là cẩu? Chương 7: Tề Hồng nên làm sao đây Chương 8: Đạo cao một thước ma cao một trượng Chương 9: Nơi nào đẹp nhất Chương 10: Lễ hội đọc sách Chương 11: Cười đủ chưa? Chương 12: "Vạn nhất Bùi Thanh Phi bị mù thì sao?" Chương 13: Thiên hạ kỳ văn a! Chương 14: Hai bà mẹ phải ra tay Chương 15: Chỉ là một cơn mưa sao băng mà thôi Chương 16: Tiểu Hồng thật đáng thương Chương 17: Niềm mong ước của Tề Tranh Chương 18: Số phận của cây sáo Chương 19: Bởi vì cậu cũng đối với tớ tốt như vậy a Chương 20: Đây rõ ràng là câu chuyện của một đôi! Chương 21: Thấy trong lòng trống vắng Chương 22: Có rất nhiều kỷ niệm chung để cùng nhớ lại Chương 23-1: Chỉ cần cậu ấy vui vẻ là được rồi (1) Chương 23-2: Và phần làm hỏng việc chính là ở bước cuối cùng này (2) Chương 23-3: "Tớ có thể!" (3) Chương 24: Cám ơn Tề tiểu thư của tớ Chương 25: Tớ vừa mới hôn cậu, cậu có cảm giác gì không? Chương 26: Không thể không đòi lại Chương 27: "Vậy gọi nó là Tiểu Địch a" Chương 28: Chỗ tốt nhất để Tiểu Địch đi Chương 29: Tiểu Địch cũng cực kỳ hưng phấn Chương 30: Tìm được nơi thích hợp để Tiểu Địch đi Chương 31: Chỉ tiếc là, người này... Có chút ngốc Chương 32: Bọn họ vẫn luôn là cái dạng này thật sao? Chương 33: "Tề Tranh là lão đại của tui"? Chương 34: "Tề Tranh là lão đại của tui!" Chương 35: "Tôi là Tề Tranh!", "Tôi là Bùi Thanh Phi!" Chương 37: Dựa vào cái gì? Chương 38: Người có lỗi thì cần nhận một bài học Chương 39: Cứ để tôi đi tìm cậu là được rồi! Chương 40: Tháng tám ở phương bắc Chương 41: Chỉ cần cậu dám làm Chương 42: Ngay cả con cún cũng không được! Chương 43: Tề Hồng nhớ mình? Chương 44: Tề Tranh có thể nói một chữ "không" được sao? Chương 45: Ngô Kỳ Chương 46: Chỉ cần liên quan đến Ngô Kỳ, Giang Sở đều luôn xông lên trước nhất Chương 47: Ai mới là người thích ai? Chương 48: Này hoa nhi Chương 49: Cuộc dạo chơi ở ngoại thành

Bình luận truyện