Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 1 - Chương 7: Hành y tế thế



Tết âmlịch đầu tiên từ khi tôi đi vào thế giới này cuối cùng cũng vừa náo nhiệt, vừaan bình qua đi.

Bởi vìchỉ có ăn với ngủ, tôi lại béo lên mấy cân, gương mặt nhỏ nhắn của Tạ Chiêu Hoacuối cùng cũng có chút thịt, da cũng trắng ra, toàn thân phấn chấn, đầy sứcsống.

TạChiêu Anh còn vui vẻ xoa đầu tôi khen: “Tiểu Hoa cao lên rồi nhỉ.”

Tôicũng vỗ vỗ cánh tay anh ta: “Nhị ca cũng vạm vỡ hơn rồi đấy.”

Bấtphân thắng bại.

Còn cómột việc rất thú vị, chính là tuyết rơi.

Tôisinh ra và lớn lên ở miền Nam, mùa đông dù có tuyết rơi cũng lập tức tan thànhnước. Thế nhưng kinh đô Đông Tề gần phương Bắc, trong tháng Chạp có một trậntuyết rơi, toàn bộ thế giới lập tức chìm trong một màu trắng, đẹp đẽ tráng lệđến rung động lòng người.

Vì vậy,khi nữ quyến đứng trong phòng sưởi ấm, chà tay, tôi lại cùng mấy đứa nhỏ TạLinh Quyên đắp một đôi người tuyết, vui quên trời đất.

Đứa trẻTạ Linh Quyên này là con quỷ nhỏ, rất nhiều ý đồ, chỉ huy hai anh em họ Mã xoaychuyển vòng vòng như ruồi nhặng, khi thì đứng lên, khi thì ngã xuống, thuần túylà lấy hành hạ người ta làm niềm vui.

Mộtmình tôi đắp một đống tuyết, dùng tay nghề điêu luyện tỉa cải củ trước đây,tinh tế tỉ mỉ, đống tuyết dần dần hiện ra đường viền. Đại khái vì không nệnchặt, một bên tai của con chó rơi xuống.

Tôingồi xổm xuống vốc một nắm tuyết, bỗng một đôi tay thon dài vươn ra, cũng cầmmột nắm tuyết. Tôi ngẩng đầu, cười với người mới tới: “Tống tiên sinh, chúcmừng năm mới.”

Tống TửKính ôn hòa đáp lại tôi một nụ cười: “Tứ tiểu thư, năm mới tốt lành.”

Bởi vìđang là lễ mừng năm mới nên anh ta mặc một bộ quần áo đỏ tía mới tinh, chínchắn trầm ổn, tính cách lại ấm áp ôn hòa, uyển chuyển như liễu xuân, nụ cườithản nhiên, giống như những bông tuyết đang rơi xuống. Tôi nhìn gương mặt thanhtú của anh ta, đột nhiên nổi máu háo sắc.

Tống TửKính nhìn tác phẩm nghệ thuật của tôi, sau đó bắt đầu cẩn thận quan sát. Hiểnnhiên anh ta không nhìn ra đây là loại quái vật gì, cũng không phải loại đồ vậtmê tín được sùng bái gì, do dự một lúc lâu mới hỏi: “Là con vịt sao?”

Tôi runrẩy cười: “Tiên sinh cao minh.”

Độtnhiên một quả cầu tuyết bay tới, đập thẳng về phía cái gáy đẹp đẽ của Tống TửKinh. Tôi há mồm định kêu lên, tiếng nói còn chưa phát ra đã thấy Tống Tử Kínhnghiêng đầu đi, chính xác như trong đầu có trang bị ra-đa. Sau đó, quả cầutuyết kia lướt qua gò má anh ta, hướng thẳng về phía tôi mà chào hỏi.

Tôiphát ra một tiếng “ai ya” vừa ngắn vừa yếu ớt, sau đó bị đập thẳng vào mặt, ngãthẳng tắp xuống mặt đất.

Đầu óccòn mờ mịt, đã nghe giọng nói lo lắng của Tống Tử Kính đang gọi tôi: “Tứ tiểuthư!”

Tiếp đólà tiếng cười có chút hả hê của bọn nhỏ Tạ Linh Quyên.

Tôi bốchỏa, ngồi phắt dậy, đầu đụng vào một thức gì đó, trước mắt nổ đom đóm, lại ngãxuống. Tống Tử Kính tiên sinh cũng bị tôi đụng ngã ngồi dưới đất.

Tốngtiên sinh đáng thương, thành công tránh được ám khí lại tránh không thoát minhtập.

Lúcnày, tiếng Tạ Chiêu Kha hoảng sợ kêu lên: “Sao lại thế này?”

Ngaylập tức, cô ấy vội vã chạy tới, đỡ Tống Tử Kính dậy, giọng nói run run: “Tốngtiên sinh, tiên sinh thế nào? Đầu có đau không? Ngã thế nào?”

Tôicũng không tiện phê bình cô ấy thấy sắc quên tình thân, đành tự mình bò lên.

Lúcnày, nghe thấy ồn ào, Tạ Chiêu Anh cũng chạy tới, vừa nhìn thấy tôi liền chỉmột ngón tay, vô cùng thiếu đạo đức mà ôm bụng cười.

Tôihung ác nói: “Hoa đào khắc khoải…”

TạChiêu Anh biến sắc, niềm nở nhào tới: “Tứ muội, muội muội ngoan của nhị ca,muội ngã thế nào? Có đau không? Để nhị ca xem nào!”

Tôinhéo anh ta một cái thật đau, nhắc nhở anh ta có chừng có mực.

Tống TửKính đứng dậy, bước lên hỏi tôi: “Tứ tiểu thư bị ngã thế nào?”

TạChiêu Anh đang dùng một chiếc khăn tay thơm thơm không biết của cô nàng nào đểlau mặt cho tôi, lời nói của tôi liên tục bị anh ta cắt ngang: “Không có việcgì… Chỉ là… Sau đó lại đụng phải một cái… Đau… Đau đau đau! Nhị ca, ca lau vàochỗ muội vừa bị đụng rồi!”

Đầu sỏgây chuyện Tạ Linh Quyên không những chạy trốn mà còn ở bên cạnh cười trộm.

Tôiđang định dạy dỗ con bé vài câu thì một bà thím vừa chạy vào hậu viện vừa hô togọi nhỏ: “Đại hỉ sự! Đại hỉ sự! Đại thiếu phu nhân lại có hỉ rồi!”

Mọingười đều sửng sốt. Tôi còn tưởng lễ mừng năm mới chị dâu tham ăn trướng bụng,không ngờ là ngầm đơm hoa kết trái.

TạChiêu Anh kéo tay tôi: “Đi, đi chúc mừng đại tẩu đi.”

Tôicười đen tối: “Nhị ca chờ một chút.”

TạChiêu Anh bị nụ cười của tôi dọa sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

Tôi vuivẻ chạy tới trước mặt bạn nhỏ Tạ Linh Quyên còn chưa phục hồi tinh thần, nhếchmôi lộ ra hàm răng chỉnh tề, trắng bóc: “Mẹ cháu sắp sinh em trai rồi! Sau nàysẽ không ai yêu thương cháu nữa! Mọi người đều không cần cháu nữa! Sẽ bán cháucho gã mù làm con dâu nuôi từ nhỏ…”

Cho đếnkhi Tạ Chiêu Anh đen mặt lôi tôi đi, để lại Tạ Linh Quyên khóc không ra nướcmắt, ngẩn người đứng tại chỗ.

Chị dâuthật sự có thai, hai tháng, thai rất ổn. Tạ phu nhân vui đến mức nước mắt chảyròng ròng, nói rằng tâm nguyện mà bà cầu trước Phật tổ năm trước đã linhnghiệm, sau đó lại nói qua lễ mừng năm mới sẽ lên núi lễ tạ.

Tôi vừanghe có thể ra ngoài lập tức tỉnh táo tinh thần, vẻ mặt nịnh nọt nhào tới, ômcánh tay Tạ phu nhân làm nũng, nói cũng muốn đi.

TạChiêu Anh cười nhạt: “Muội lại định bày trò gì vậy?”

Tôicười đến rung cả người: “Muội cầu Bồ Tát phù hộ muội sớm ngày làm chủ Đôngcung.”

Tạ phunhân rất cảm động: “Tiểu Hoa, con hiểu biết như thế thật sự rất tốt.”

Vì vậy,qua lễ mừng năm mới, tôi ngồi trên xe ngựa rung bần bật, xuất phát đi về phíaPhật sơn. Vân Hương ngồi bên cạnh, giúp tôi bóc hạt dưa, tôi chỉ việc bốc lênrồi cho vào trong miệng.

Có nhahoàn thật sự rất tốt, trước đây nếu tôi muốn ăn đều phải tự thò tay vào làm.

Thật raxuyên không cũng không có gì không tốt, chỉ không có tự do. Nếu tôi xuyên khôngthành đàn ông thì thật là tốt, có thể tự do tự tại dạo chơi chân trời góc bể.Nhưng vấn đề sinh lý phải giải quyết thế nào, đương nhiên không thể lấy vợ, chẳnglẽ tôi phải bao nuôi một đống trai lơ sao? Đây cũng không phải thời đại lưuhành đồng tính…

Đangnghĩ bậy nghĩ bạ, xe ngựa dừng lại, đánh xe nói: “Tứ tiểu thư, phía trước dântị nạn chắn đường rồi, chúng ta phải đổi sang đường khác.”

Tối vénrèm lên nhìn ra ngoài, ngạc nhiên nhìn thấy trên một khoảng đất, sau khi băngtuyết đã tan, có không ít những người quần áo tơi tả, chen chúc nhau dưới tàngcây, người nào cũng xanh xao vàng vọt, vẻ mặt đầy u sầu.

Tôihỏi: “Thế này là thế nào? Sao lại có nhiều nạn dân như vậy?”

Đánh xenói: “Tứ tiểu thư không biết. Phương Bắc có tuyết tai, còn rất nhiều người bịvây trong đồng tuyết. Những người này chạy được tới đây lại không vào đượcthành, nên đều ở lại bên ngoài.”

“Thờitiết không phải đã ấm lên rồi sao?”

“Nhưngtrâu bò và dê đều đã chết cóng, bọn họ trở về cũng không có cái ăn.”

Tôibỗng nhìn thấy một người mẹ, ôm một đứa trẻ, đang lau nước mắt, vẻ mặt đứa békia tái nhợt, tay chân thỉnh thoảng hơi co giật.

Tôi vộivàng kêu dừng xe, nhảy từ trên xe xuống.

“Đứa bénày bệnh rất nặng.”

Ngườimẹ kia lo lắng nói: “Đúng vậy, đột nhiên bị bệnh, không có cách nào giảm bớt!”

Tôivươn tay sờ trán đứa bé. Vân Hương vội vàng kêu lên: “Tiểu thư!”

Tôi đãsờ vào đứa bé, nhiệt độ cơ thể rất thấp. Tôi kiểm tra từ trên xuống dưới mộtlượt, hỏi: “Đứa bé có gì khó chịu không?”

“Khôngcó, chỉ có sáng sớm tiêu chảy.”

“Đã ăngì?”

Ngườimẹ kia cười khổ: “Ít cây cỏ và vỏ cây. Lúc này rồi, còn có thể ăn cái gì nữa?”

Ngộ độcthực phẩm? Vậy thì may. Mùa xuân Đông Tề tới rất nhanh, vạn vật sẽ lập tức nảymầm, vi khuẩn bắt đầu sinh sôi. Tôi chỉ sợ sẽ lan tràn một loại bệnh dịch nàođó.

Tôi lấyra một ít bạc vụn mang theo trên người, nói: “Đại tẩu, con tẩu ăn phải đồ hỏngrồi, không phải bệnh nặng, cho đứa bé uống nhiều nước một chút. Tẩu mau cầm sốtiền này dẫn đứa bé tới chỗ đại phu đi.”

Một ônglão bên cạnh nói: “Cô nương không biết rồi. Những người chạy nạn như chúng takhông được vào thành. Vệ binh ở cửa thành nhìn thấy sẽ cản lại.”

Tôi lalên: “Vậy chẳng phải có tiền cũng không được xem bệnh sao?”

Một câunói của tôi châm lên ngọn lửa vốn âm ỉ. Dân chúng nghèo khổ lại bị ép bức đếnmức không còn đường nào để đi đều bắt đầu kêu than, những tiếng oán hận sôitrào suýt chút nữa là dìm tôi chết đuối. Cái gì mà tuyết tai mười năm một lần,cái gì mà quan lại hủ bại, cái gì mà kỳ thị chủng tộc.

Tôinghe mà thấy chua xót trong lòng, liền lấy giấy viết đơn thuốc, gọi đánh xetới: “Anh cưỡi ngựa vào thành, mua mấy loại dược này tới đây.”

Đánh xecảm động: “Tứ tiểu thư thật có lòng tốt.” Nói xong, anh ta cưỡi ngựa đi.

Ngườimẹ kia kêu lên một tiếng: “Bồ Tát sống! Người tốt sẽ được báo đáp!” Rồi lập tứcnhào xuống dưới chân tôi.

Tôiluống cuống tay chân đỡ chị ta dậy: “Đại tẩu, đừng như vậy. Là tiện tay thôi,thế này tôi nhận không nổi.”

Nhândân lao động thật thật thà chất phác, từng chút ân nghĩa đều ghi tạc tronglòng. Tôi nghĩ khi người khác phải chịu thời tiết giá rét, thiếu thốn lươngthực, chính mình lại chăn êm nệm ấm, cẩm y ngọc thực, dù sao tôi cũng là ngườixuất thân bình thường, trong lòng cảm thấy nặng nề, không còn tâm trạng dạochơi nữa.

Hôm đó,sau khi dâng hương trở về, tôi có chút đứng ngồi không yên.

VânHương nhanh nhạy, hỏi: “Tiểu thư còn lo lắng cho những nạn dân đó phải không?”

Tôinói: “Tuy đã vào xuân nhưng tiết trời còn giá rét, bọn họ làm thế nào ổn địnhđược nhỉ?”

VânHương nói: “Nô tỳ không biết. Nghe nói những thành trấn gần đây đều không chohọ vào thành. Những người đó đều là dân chăn nuôi, rất nhiều người từ Liêu quốctới. Người Tề quốc chúng ta nói bọn họ là mọi rợ, luôn ghét bỏ bọn họ. Trẻ conkhông nghe lời, cha mẹ luôn dọa sẽ đưa bọn chúng tới chỗ Liêu mọi rợ chăn dê.”

Đúng làvậy, hôm nay tôi nhìn thấy không ít người ngũ quan tương đối sâu hơn bìnhthường.

Tôi dạydỗ Vân Hương: “Cứ bỏ mặc bọn họ lưu lạc như vậy không phải là biện phát. Ăn, làyêu cầu cơ bản nhất của sinh tồn, khi nhân dân ăn không đủ lo, đương nhiên sẽsinh ra cảm giác bất mãn đối với bộ máy chính quyền. Loại cảm giác này nếu tiếptục dâng lên, cuối cùng sẽ dẫn tới bạo phát. Nhân dân sẽ đứng lên để phủ nhậnbộ máy này, lật đổ giai cấp tư sản giàu có, giải quyết nhu cầu sinh tồn cơ bảnnhất của bản thân, đồng thời, thành lập một xã hội mới có lợi cho mình hơn.Theo cách nói của chúng tôi, đó gọi là cách mạng; theo cách nói của các cô, đógọi là tạo phản.”

VânHương sợ đến phát run: “Tạo phản?”

Tôi vỗvỗ vai cô ấy: “Đó chỉ là kết cục xấu nhất thôi, tôi chỉ giảng giải một chút ấy mà.”Một chủ ý bỗng nảy lên, tôi kéo Vân Hương qua: “Em gái ngoan, hay là chúng talàm từ thiện đi?”

VânHương không hiểu: “Làm cái gì thiện?”

Tôi vỗngực (nếu có), nói: “Đương nhiên làhành y tế thế! Chị đây là sinh viên y khoa hệ chính quy, bình quân hàng năm 70điểm, không dám nói đến mấy chứng bệnh nan y, nhưng cảm cúm, nóng sốt, đau bụngthông thường thì thừa sức đối phó.”

VânHương sờ cái trán tôi: “Tiểu thư, người không bị sốt đấy chứ?”

Tôinói: “Sốt cái gì mà sốt? Tôi là đang hành thiện tích đức.”

“Nhưngban ngày tiểu thư phải đọc sách học đàn, ra ngoài vào lúc nào được?”

Tôicười nham hiểm: “Trước đây, hoặc có lẽ là sau này, có một nhà văn và một nhàgiáo dục từng nói: thời gian là nước trong miếng bọt biển, chỉ cần muốn là cóthể vắt ra được.”

Nhưng,nói luôn dễ hơn làm.

Thờigian biểu của tôi giờ kín đến mức có thể so với học sinh thi đại học.

Sángsớm phải dậy luyện thanh, cố gắng luyện tiếng cồng rách thành tiếng trời. Thầmnghĩ cho dù tôi có là một người hiện đại xuyên tới Đông Tề này, cũng không cónghĩa tôi có thể đắc đạo thành tiên. Sau khi ăn sáng phải tới học đường, TốngTử Kính nhận được mệnh lệnh của Tạ phu nhân, đặc biệt mở lớp cho tôi, chuyênnhồi các loại sách sử thi từ. Loại người như tôi chỉ nghe nhiều mà không nhớnhiều, học cái gì cũng như nước đổ đầu vịt, không để lại chút vết tích. Cũngmay Tống Tử Kính rất thông cảm với tôi, cũng không miễn cưỡng, ngược lại cònthường xuyên cùng tôi thảo luận chút tri thức y khoa.

Đếnbuổi chiều, phải học cầm kỳ thi họa. Hai bàn tay tôi như hai cái chân gà, càoloạn xạ lên chiếc đàn, dây đoạn đứt đoạn, nhạc công kia chạy trối chết, giốngnhư thứ tôi luyện là tuyệt thế ma công. Thầy dạy cờ vây là Tống Tử Kính, saukhi tôi dùng quân cờ xếp một biểu tượng "囧", anh ta đành tựchơi một mình. Viết chữ còn may ra, khi còn bé tôi được bố tôi đưa tới cungthiếu niên học thư pháp hai năm. Nhưng vẽ tranh lại không xong, lần nào vẽtranh tôi cũng dính mực đầy người.

Tống TửKính phải thừa nhận bản thân giáo dục thất bại: “Nói hết vẫn còn chua xót,không bằng một tiếng thở dài.”

Tôinói: “Thị phi thành bại chuyển đầu không, kỷ độ tịch dương hồng*.”

*Trích trong “Lâm giang tiên”_Dương Thận:

Thịphi thành bại chuyển đầu không

Thanhsơn y cựu tại

Kỷđộ tịch dương hồng

Dịchthơ_Phan Kế Bính:

Được,thua, phải, trái, thoắt thành không

Nonxanh nguyên vẻ cũ

Mấyđộ bóng tà hồng!

Họ Tốnggiật mình: “Thơ hay! Thơ hay!”

Tôikhiêm tốn: “Khen nhầm! Khen nhầm!”

Tống TửKính hỏi tôi: “Tiểu thư muốn tiến cung không?”

Tôiđang có hứng làm thơ, cười to: “Ngã tự hoành đao hướng thiên tiếu, khứ lưu canđảm lưỡng Côn Lôn**.”

**Thơ Đàm Tự Đồng, dịch nghĩa:

Tatự vung đao nhìn trời mà cười,

Lưulại gan mật cho hai ngọn Côn Lôn.

Tống TửKính nhíu mày: “Không đến mức đó chứ.”

Tôi kìmhãm lại một chút: “Người ta nói thâm cung sâu như biển. Nếu tôi phải phải nhảyxuống biển, đương nhiên phải có khí thế và giác ngộ của anh hùng rồi.”

“Nhưngkhi ở trong chùa, tiểu thư phản ứng rất kịch liệt.”

Tôinói: “Tôi không đi, tam tỷ sẽ phải đi. Nói chung Tạ gia chúng tôi đấu không lạiTriệu gia, phải hy sinh một người đi buộc dây vào cổ sói.”

Tống TửKính nói: “Tam tiểu thư cũng có thể không đi.”

Tôicười gian: “Nếu anh không muốn người ta đi, vậy nhanh chân lấy người ta là đượcrồi.”

Tống TửKính kinh ngạc: “Tiểu thư nói gì vậy?”

Tôinói: “Đồng chí Tiểu Tống, cứ giả vờ mãi là không phúc hậu đâu. Cô nương nhàngười ta đã ngầm đánh tiếng với anh lâu như vậy rồi, mùa nóng đưa canh, mùalạnh tặng áo, anh có dám nói anh không nhận ra không? Đừng phụ lòng tốt của chịgái tôi.”

Gươngmặt tuấn tú của Tống Tử Kính nhuộm một màu hồng son, đúng là sắc đẹp có thể nobụng, tôi nhìn không chớp mắt.

Thật raanh ta và Tạ Chiêu Kha cũng không phải không có hy vọng, cùng lắm thì giả chếtbỏ trốn, dứt khoát lưu loát, sau đó dạo chơi giang hồ, vô cùng ung dung tự tại.Sau mười tám năm phong ba, mang theo con nhỏ về nhận tổ nhận tông, họ hàng thânthích ôm nhau gào khóc.

Đang mơmộng, tôi nghe Tống Tử Kính nói: “Ta và tam tiểu thư không phải như tiểu thưtưởng tượng.”

Tôicười: “Nhưng cô ấy thích anh. Nếu cha biết, nhất định sẽ điều anh tới chỗ khác.Đến lúc đó, anh sẽ không nhìn thấy một lầu các toàn sách vở ở đây nữa.”

Một đôimắt trong suốt của Tống Tử Kính nhìn thẳng vào tôi: “Cô sẽ nói với Tạ đạinhân?”

Tôicười trơ tráo: “Cũng chưa biết. Tôi suốt ngày phải học tập với cường độ cao, áplực nặng nề, khó tránh khỏi sẽ nói xằng nói bậy.”

Tống TửKính không ngu ngốc, anh ta cười nhạt một cái: “Nói đi.”

Tôi lậptức hoa chân múa tay vui sướng: “Tiên sinh, yêu cầu của tôi không cao, chỉ cầnbỏ qua lớp học cờ vây và thi họa buổi chiều thôi, được không? Dù sao tôi cũnglà củ khoai tây, không chạm được thành ngọc, dạy tôi cũng thế mà không dạy tôicũng vậy, chi bằng lùi một bước, cả nhà cùng vui?”

Anh tahỏi: “Cô cần khoảng thời gian ấy làm gì?”

Tôicười hì hì: “Chuyện này không thể nói cho anh. Chuyện con gái anh đừng đoán mò.Tôi đảm bảo không để cha mẹ tôi biết là được!”

Tống TửKính nhíu mày suy nghĩ. Một người bụng đầy tài học như anh ta lại phải ép mìnhdạy đống bùn loãng không thể trát tường như tôi đã đủ uất ức. Tôi chủ động cầuxin, anh ta có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian để tiếp tục nghiên cứu văn họccủa mình, cớ gì không đồng ý?

Vì vậy,Tống Tử Kính mỉm cười gật đầu: “Được rồi. Nhưng những lớp học khác không thểbỏ, cẩn thận Tạ phu nhân kiểm tra cô.”

Tôi reohò.

Tống TửKính bổ sung: “Còn nữa, đừng có gây chuyện rắc rối.”

Tôicười toe toét: “Sao có thể để tiên sinh lo lắng được?”

Vì vậy,ngày hôm sau, tôi thay một bộ quần áo bình dân, mang theo Vân Hương trèo tườngra ngoài.

Chạyđến ngoại thành, nhìn thấy vị đại tẩu lần trước, tôi lên tiếng chào: “Đại tẩu,con trai tẩu thế nào rồi?”

Đại tẩungẩn người một lát mới nhận ra tôi, mừng rỡ nói: “Là vị cô nương ấy sao! Contrai ta không sao rồi! Ngài lại tới thăm chúng ta sao?”

Tôinói: “Tôi tới để xem bệnh cho mọi người. Mọi người không mua được dược, tôi đimua.”

Đại tẩulập tức kích động như dân chúng bị lao dịch nhìn thấy quân giải phóng, muốn nắmtay tôi lại không dám, đành phải liên tiếp nói: “Cô nương ngài thật là có tấmlòng Bồ Tát! Thật là tấm lòng Bồ Tát!”

Trảiqua sự tuyên truyền của cô ấy, không ít nạn dân bị bệnh hay đau nhức từ khắpnơi chạy đến. Tôi ngồi trong một ngôi miếu đổ nát, mượn tạm bàn thờ của thổđịa, xem bệnh cho bọn họ.

Tôi tựxưng là Tiểu Mẫn, đồng âm với tên cũ của tôi. Bọn họ liền gọi tôi là Mẫn cônương.

Phầnlớn bọn họ đều bị đau dạ dày, cũng có một số trường hợp tương đối phức tạp,kiến thức của tôi lại nửa vời. Đến lúc này tôi mới bắt đầu hối hận bình thườngmình học tập chưa đủ cố gắng. Nếu khi đi học tôi ngủ ít hơn một chút, nếu ngàythường tôi xem ít phim hơn một chút, nếu…

Lần đầutiên nổi nghĩa khí đi làm việc thiện, đương nhiên tôi suy nghĩ có chút khôngchu toàn. Trong người tôi không có nhiều bạc, xem bệnh cho được khoảng hai mươingười, Vân Hương nói: “Tiểu thư, tiền không đủ rồi.”

Tôi mấthứng quay về. Nhưng những người dân tị nạn này còn lưu luyến tiễn tôi tới tậncổng thành.

VânHương hỏi: “Ngày mai chúng ta lại đến chứ ạ?”

Tôihỏi: “Cô có biết kiềm tiền ở đâu không?”

“Tiềntiêu hàng tháng đều từ đại phu nhân phát xuống, có sổ sách rõ ràng. Nhưng trướcđây, khi tiểu thư bị bệnh, số tiền này đều bị cắt giảm.”

Nhưngtôi cũng không đủ bản lĩnh và mặt dày để đòi tiền từ chỗ Tạ phu nhân.

Nhưngnếu không có tiền thì không làm được chuyện gì. Lúc này, tôi mới cảm thấy quyếtđịnh của mình vừa kích động, vừa ngây thơ, lại buồn cười.

Ca tẫnđào hoa

Đệ nhấtquyển: Thâm đình thiên