Bộ Tứ Ngớ Ngẩn

Chương 14



                 

“A!” một chiếc xe máy chạy vụt qua ép sát chiếc xe vào lề. May mắn là Minh cứng tay lái, nếu không thì cả cậu và Lâm đã đo đường rồi. Dù không ngã nhưng mất đà, chiếc xe đạp tấp vào bên lề.

Một chiếc xe đạp khác dừng lại cạnh cả hai, một chị lớp mười hai hỏi thăm: “Hai đứa có sao không? Người đó chạy xe gì mà ẩu tả.”

“Không sao đâu chị.” Lâm mỉm cười thân thiện.

“Vậy chị đi trước nhé.” Chị ấy cũng mỉm cười rồi chạy trước.

“Tạm biệt chị.” Lâm gật đầu vẫy tay tạm biệt, sau đó bàn tay nhỏ nhắn vô thức nắm lấy vạt áo người ngồi trước.

Minh mặc áo sơ mi đơn giản phía trước bỏ vào trong quần phía sau xộc xệch ra ngoài, nên vạt áo cũng rất gần với da. Lâm kéo kéo áo cậu như vậy đương nhiên Minh cảm nhận rất rõ.

Minh ở phía trước không nói lời nào. Sau khi hai người kia chạy đi rồi, cậu cũng bắt đầu chạy theo, nhưng vận tốc như rùa bò, giống như đang đạp xe thư giãn chứ không phải có đích đến rõ ràng.

Lâm liền cảm thấy sờ sợ: “Tui nặng lắm hả? Thôi xuống đi tui chở cho.” Một chút tủi thân dâng lên.

“Không phải... chỉ là... chạy chậm một chút cho chắc ăn. Sợ nguy hiểm.” Có ăn gan trời Minh mới dám nói chẳng qua là cậu thấy thích khi cô nắm áo cậu như vậy, hành động vô thức đó khiến Minh có cảm giác như cậu có thể che chở bảo bọc cho Lâm, và Lâm cũng rất tin tưởng vào cậu. Hơn nữa khi có Lâm ngồi sau lưng, Minh còn muốn chở cả đời, cứ muốn mãi vẫn không đến nhà mở kia “Haha... ban nãy có sợ không?”

“Tất nhiên rồi... nhưng thật ra nếu có ngã thật thì ngày mai tui có thể viện cớ để nghỉ học rồi.”

“...”

Mà Minh cũng còn lâu mới biết, ngồi sau lưng Minh, Lâm cảm thấy vô cùng thích thú. Khi tấm lưng rộng che hết mọi thứ trước mặt, dù có cảm thấy chới với nhưng cũng cực kì yên tâm. Lâm biết Minh sẽ chẳng bao giờ để xe ngã hay để Lâm đo đất... cậu chắc chắn sẽ phản xạ để bản thân che chở cho cô.

Không phải là cô ảo tưởng hay gì, chẳng qua là tính cách của Minh là như thế. Dù cho có không phải là cô thì cậu vẫn sẽ làm như vậy. Chính cái sự tốt bụng chết tiệt đó mà Lâm cứ mãi lo lắng. Nếu Minh cứ đối tốt với mọi người như vậy, tình địch của cô sẽ thành một rổ mất thôi.

Nhà mở cách trường mười lăm phút chạy xe đạp, nhưng vì tốc độc rùa còn phải chào thua của Minh thì tốn tới nửa tiếng hai người mới tới nơi.

Lâm và Minh là hai người cuối cùng đến nhà mở.

Thấy hai người còn lại cũng đã tới, mọi người đang đi lòng vòng xung quanh tham quan, lúc này mới được hiệu lệnh bắt đầu tập trung lại một chỗ.

“Bây giờ chúng ta chia ra làm hai nhóm khác. Một nhóm lên tầng trên, phụ giúp người lớn làm thức ăn, thu dọn phòng ốc,... nhóm còn lại chúng ta đến sảnh lớn cùng chơi với các em. Bây giờ tụi mình phân ra đi.”

“Tui nhóm một.”

“Để tui nhóm hai cho.”

Kết quả cuối cùng là cả Lâm và Minh đều ở nhóm một, bởi lẽ hai con người này đều không có khả năng hoạt náo.Chị lớp mười hai ban nãy phân cho hai đứa ở cùng một khu, làm cùng một việc. Lâm và Minh sẽ đi dọc tầng hai khu B để sắp xếp, thu dọn lại phòng cho các em.

Lúc lên tầng, dưới ánh nhìn kì lạ của tụi lớp 11A4, cả hai cùng rùng mình, tự cảm thán trong lòng nếu sau này thật sự thành một cặp thì sẽ chịu bao nhiêu hành hạ đây...

Phòng đầu tiên hình như của ba bạn gái. Có hai cái giường một tầng và một đơn, cách bày trí vô cùng đơn giản và đầy nữ tính.  Điều khiến Lâm ngạc nhiên chính là căn phòng này còn sạch sẽ và gọn gàng hơn cả phòng của cô, vậy mọi người còn bảo cô và Minh dọn dẹp cái gì cơ chứ...

Cô tự kiểm điểm bản thân. Hôm nay sau khi về nhà nhất định phải dọn dẹp lại mọi thứ ở nhà cho thật sạch.

Minh nhìn một lượt rồi đi vòng quanh quan sát: “Gọn gàng quá.” Cậu vô thức lẩm bẩm.

“Đúng đó. Phòng tui còn chẳng gọn bằng...”

“Thật sao?” Minh cười toe toét nhìn Lâm, giống như đang rất thích thú với việc tìm ra được một điểm yếu của đối phương.

“À... ừ. Tại tui lười lắm.”

“Không ngờ Lâm lại trẻ con như vậy.” Minh đột ngột đưa tay xoa đầu Lâm, còn cười vô cùng dịu dàng. Thấy cô đứng đờ ra một chỗ, cậu mới rụt tay lại, gượng gạo nói “Chúng ta đi thôi.”

Sau đó, khi cả hai vừa bước ra ngoài thì có một thứ gì đó thật nhỏ bé vô tình đụng trúng Lâm, khiến cô thì loạng choạng còn thứ đó ngã lăn ra đất.

Cô giật mình nhìn xuống. Một bé gái xinh xắn đáng yêu khoảng bốn tuổi nằm dài trên sàn với một vết đỏ ửng ngay trán, mắt thì rưng rưng như sắp khóc, còn nhìn Lâm và Minh với vẻ mặt giật mình xen lẫn lo sợ. Lâm hoảng hốt quỳ xuống đỡ đứa bé lên.

Lâm kéo cô bé lên, đôi mắt nâu sẫm cũng gần như khóc theo cô bé: “Em có sao không?”

Hỏi là một chuyện, làm là một chuyện. Lâm xoay vòng cô bé để có thể khẳng định được mình không gây ra bất cứ thương tích gì cho người ta.

Cô bé đột ngột bật khóc: “Hai anh chị là ai?”

Lâm giật mình trước những giọt nước mắt của cô bé, cũng trở nên hoảng loạn luôn, không biết nên làm thế nào, chỉ biết vụng về kéo cô bé vào lòng ôm chặt: “Chị xin lỗi. Xin lỗi.” Nhưng mọi hành động của Lâm đều phản tác dụng. Cô bé chỉ khóc lớn hơn.

Minh đứng bên cạnh phì cười, có ai như Lâm không? Cô bé vừa nhìn đã biết là sợ người lạ, vậy mà còn kéo cô bé vào lòng thế kia, không khiến người ta sợ chết khiếp mới là lạ.

Minh chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Lâm. Đợi cô quay sang nhìn mình với ánh mắt long lanh sắp khóc cùng với sự sợ hãi, cậu phì cười, chép miệng: “Để tui.”

Lâm lúc này mới buông cô bé ra.

Minh nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh Lâm, cũng là đối diện cô bé, mỉm cười hỏi: “Tụi anh là hoàng tử và công chúa hôm nay đến đây chơi với em. Em có vui không?”

Cô bé vẫn thút thít nhưng ngay lập tức không còn vùng vẫy như ban nãy.

Lâm tròn mắt nhìn Minh. Thì ra Minh của cô cũng có biệt tài dỗ con nít thật đáng yêu đến vậy.”Bé ngoan.” Minh vỗ đầu cô bé “Phải ngoan thì anh chị mới ở lại đây, nếu không anh đi nơi khác chơi với bé ngoan khác.”

Cô bé nín ngay lập tức. Lâm bất giác thở dài, rốt cục thì cô giỏi được cái gì...? Cả việc dỗ em bé, cô cũng không làm được, đã vậy còn suýt chút nữa là khóc luôn trước mặt người mà cô thích! Thật thảm hại.

Đang than thở trong lòng, một bàn tay bé nhỏ đột nhiên cầm lấy ngón trỏ của cô. Nhìn lên mới thấy cô bé đang rụt rè nắm tay cô:

“Em xin lỗi.”

“Không có gì. Chị mới phải xin lỗi đã làm em... ngã...”

Còn chưa nói xong từ cuối, cô bé đã đứng lên vòng tay ôm cả Minh và Lâm.

Vòng tay bé nhỏ khiến Lâm đang quỳ gối bị mất thăng bằng ngã thẳng sang Minh. Cả người cô gần như ở trong lòng của Minh và cô bé. Mùi thơm thoang thoảng từ người Minh phủ khắp người cô, cộng thêm mùi hương ngọt như kẹo từ cô bé khiến Lâm vô cùng ngại ngùng.

“Mẹ dặn em muốn xin lỗi ai thì hãy ôm người đó.”

“Cảm ơn em.” Cô khẽ cười đưa tay vỗ vỗ lưng cô bé.

Lâm cảm thấy Minh bên cạnh cứng lại một lát mới mỉm cười với cô bé.

Ngồi một lát, cô bé mới bỏ ra. Lúc này hình như mặt của Lâm đang rất đỏ, vì nó nóng như lò lửa.

Minh và cô bé đều đã đứng lên. Riêng Lâm vẫn còn ngồi bệt dưới đất áp hai tay vào má cho đỡ nóng.

Sau đó, cả hai sang phòng tiếp theo. Còn cô bé kia chạy đi đâu mất, một lúc mới chạy sang phòng nơi mà Minh và Lâm đang gom truyện tranh dưới đất xếp lên kệ, ngoài đó ra thì mọi thứ vô cùng ngăn nắp, kể cả cái bàn học kê ở góc phòng.

Cô bé mỉm cười: “Hai anh chị xuống nhà chơi với tụi em đi. Bên dưới cũng có nhiều bạn lắm.”

“Anh chị đang dọn dẹp, em cứ đi chơi đi. Một lát chị sẽ đến chơi với em.” Lâm mỉm cười dịu dàng, Minh vô tình trông thấy lại lỡ một nhịp tim.

“Vậy để em giúp hai người.”

...

Tôi nhìn quanh, chúng tôi đang ở trong một chung cư gần trường. Theo dẫn dắt của Kha, chúng tôi lên tầng hai, vừa ra khỏi cầu thang, chúng tôi gặp ngay một cánh cửa. Bước vào trong là một căn phòng rất rộng rãi.

Vừa mở cửa, Kha liền mỉm cười với một ông chú trung niên ngồi ngay góc nhà.

“Ủa Kha tới rồi hả? Bạn con còn chưa đến.” Ông chú thoạt nhìn có vẻ rất khó chịu liền mỉm cười với Kha. Tôi giật cả mình. Cái cảm giác khi mà bạn đánh giá hoàn toàn sai về một người nó có chút hổ thẹn...

Ông ta đột ngột liếc tôi một cái. E hèm... tôi nhận xét đúng mà.

“Bạn con ấy ạ? Tụi nó đến sau. Tại vì tụi con không đến địa điểm thứ nhất mà đến thẳng đây luôn.”

Kha cười giọng khàn khàn đáp lời.

Ban nãy chạy dưới trời nắng, trên làn da đồng của Kha phủ một lớp mồ hôi nhàn nhạt càng trở nên lấp lánh dưới ánh đèn vàng trong căn phòng.”Ờ. Hai đứa làm gì thì làm trước đi. Bên đó đó.” Ông ta gật đầu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi một cách chậm chạp “Bác đi pha nước cho hai đứa. Chạy sang đây chắc mệt lắm phải không?”

“Dạ khỏi đi ạ. Tụi con có đem theo nước.”

Kha vội từ chối rồi vô cùng tự nhiên chạy sang một bên ngồi bệt xuống đất, giống như cậu ta đã đến đây rất nhiều lần và vô cùng thân quen với chủ nhà.

Nghĩ gì nói đấy, tôi chạy sang ngồi bệt xuống cạnh Kha cười cười: “Tới đây nhiều lắm hả?”

“Ừ. Riết rồi quen luôn. Tui hay tới đây làm mấy thứ này giúp bác đó. Bác ấy không có vợ con gì, chỉ sống có một mình thôi, làm lồng đèn với nến,... kiếm sống. Chọn nơi này hôm nay cũng là do tui có tí công tư không phân minh đề cử đó.”

“Vậy à...” tôi vô thức nhìn về phía phòng bếp bên trong.

Lúc này tôi mới nhìn lại một lượt căn nhà. Quả thật nơi đây không có chút nào hơi ấm của phụ nữ. Chỉ có phòng bếp và bộ ghế sô pha là còn gọn gàng, phần còn lại đều bám bụi, giống như không hề dùng đến.

Bên cạnh đồ dùng nội thất trong nhà thì bên cạnh đó còn có mấy thứ đổ đống, có lẽ dùng để hành nghề,...

Tôi mơ hồ cảm nhận được sự cô đơn ở căn nhà này mỗi khi đêm xuống, đột nhiên thấy có chút xót xa và thương cảm với ông ấy, tuy ông ấy có thể hiện thái độ với tôi.

Bên cạnh việc nhìn ra ông ấy đáng thương đến mức nào thì vị trí của Kha ở trong lòng tôi càng tăng thêm một bậc. Tiếp xúc nhiều mới thấy hắn ta đúng là người tốt, thích giúp đỡ người khác.

Tôi vô thức nhìn hắn mỉm cười. Kha chẳng hiểu cái mô tê gì nhưng vẫn cười đáp trả. Cậu bắt đầu lấy thanh tre hay trúc gì đó đã vót mỏng từ trước, cùng với giấy kiếng bắt đầu xếp và xếp, nhìn vô cùng thành thục.

Xem ra thật sự hắn rất thường đến đây giúp ông cụ. Kha thật sự là một người rất tuyện vời, hệt như một nhân vật hoàn hảo trong tiểu thuyết.

“Chỉ tui làm đi.”

“Được thôi. Bà nhích người qua đây đi tui chỉ bà.” Kha vỗ vỗ chỗ ngồi cạnh mình “Ngồi bên đó sẽ bị ngược hướng, khó nhìn lắm.”

Tôi gật đầu rồi chạy sang ngồi xuống. Mà khổ sở ở chỗ, tôi không nhắm đúng chỗ, ngồi xuống một cái lại sát hoàn toàn vào Kha. Tôi trợn mắt kinh hãi rồi lập tức nhích người ra một tí.

Kha ngượng ngùng ra mặt chẳng thèm giấu diếm. Trên khuôn mặt có phớt qua một lớp hồng nhàn nhạt. Cậu ta cứng đờ, đến giải thích cho tôi cũng chẳng làm.

Tôi tằng hắng một tiếng lấy lại bầu không khí bình thường: “Ờ... cái này làm sao?”

“À... nè nè. Đầu tiên phải như vầy...”

Kha giải thích vô cùng dễ hiểu, chỉ sơ sơ qua một lần là tôi có thể làm được mấy thứ cơ bản. Dù gì có Kha ngồi bên cạnh, vừa làm của hắn vừa chốc chốc lại quay người quan sát tôi, có làm sai cũng không sợ, một chút lo lắng cũng không có.

Tiếng quạt chạy ù ù trên đầu càng thể hiện rõ rệt sự tĩnh mịch của không gian, ngoài tiếng quạt và tiếng sột soạt của giấy vò vào nhau thì không còn bất cứ một tiếng động nào khác, một Kha thường ngày lắm lời lúc này cũng không hé răng, chỉ chăm chú nghiêm túc làm việc. Bàn tay thoăn thoắt như dân chuyên nghiệp.

Nhìn vẻ mặt chăm chỉ đó của Kha, tôi thấy bản thân có hơi tủi tủi... tôi thì dù có làm được nhưng vẫn không đẹp bằng của Kha. Dù sao tôi cũng là con gái, hắn ta là con trai mà còn khéo hơn cả tôi... bảo tôi vui làm sao đây??

Mùi hương của tre ẩm và giấy kiếng nhờ làn gió nhe lan tỏa khắp nơi. Bên ngoài nắng ấm áp nhảy múa trên ban công, rọi vào những chiếc lá trồng trong chậu cây nhỏ đầy rực rỡ. Mây trắng trôi trên nền trời xanh tầng tầng càng khiến bầu trời trở nên sâu và rộng hơn. Càng nhìn càng thấy nó là một khoảng không khổng lồ, mỗi con người đều lạc lõng trong đó.

Tiếng quạt đều đều bên tai lại khiến tôi rơi vào cơn buồn ngủ. Trạng thái mắt nhắm mắt mở của tôi thật chẳng ra gì, trong khi Kha bên cạnh vô cùng nghiêm túc. Ông chú đó nhìn nhìn tôi, không nói gì mà ngồi xuống cạnh chúng tôi cùng làm. Kha thấy vậy thì giật mình, biểu cảm đầu tiên xuất hiện trên mặt Kha kể từ khi hắn bắt tay vào làm lồng đèn: “Ấy! Bác làm gì vậy? Bỏ xuống đi. Tụi con làm được rồi.”

“Chỉ có con làm được thôi.” Ông ấy nhìn nhìn sang tôi rồi cười cười. Lần đầu tiên thấy ông ấy cười với tôi, dù câu nói thì đậm chất trêu chọc.

E hèm...

“Con sẽ cố gắng mà. Bác không cần để ý đến hai đứa con đâu ạ.” Tôi cũng cười cười... nhưng là cười khổ.

Một lát sau, những người còn lại cũng đã đến. Thấy tôi và Kha đã ở đó, mọi người tỏ vẻ khá ngạc nhiên, ngoại trừ một vài chị gái đi thẳng đến véo tai Kha, còn cười đùa vô cùng vô tư: “Cái thằng này hay quá ha! Bỏ tụi chị bên đó rồi chạy qua đây! Xong vụ này xem tụi này xử cưng như thế nào nha!”

“Ấy... em chỉ thấy chạy sang đây tiện đường hơn thôi.” Kha trả lời bâng quơ.

“Vậy từ nãy đến giờ là tụi này đi lòng vòng à? Chẳng phải em là người sắp xếp lộ trình sao, ý gì đó?” một chị cười khẩy trêu chọc Kha, nghe qua thì biết thật ra chị ấy không có ý gì trách móc hắn.

“Haha...” Kha cũng chỉ biết cười trừ với cái kiểu đùa giỡn của mấy chị. Con gái đúng là đáng sợ, tốt hơn nên phát huy khả năng của mình bằng việc đi làm luật sư cãi miễn phí cho người nghèo ấy!!

“Thôi chúng ta mau làm còn chạy sang kia nữa.”

“Cái thằng chỉ giỏi mồm mép.” Chị ta vò đầu Kha rồi quay sang lũ lố nhố còn lại “Được rồi, chúng ta mau bắt tay vào làm thôi. Nhìn vào Kha, cậu ta sẽ chỉ cho chúng ta cách làm.”