Tất cả

Bẫy Văn Phòng - Chương 9

Truyện Bẫy Văn Phòng

Tác giả Thư Nghi

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Sáng thứ Hai tuần sau sẽ diễn ra hội nghị thường kỳ của ban đấu thầu Phổ Đạt.

Không ngoài dự liệu, Đàm Bân vừa đề xuất yêu cầu cần phải thay đổi tư liệu kỹ thuật, mấy vị giám đốc sản xuất đã lập tức phản ứng, ai cũng mồm nămmiệng mười khiến cho phòng họp trở nên nhốn nháo.

“Đã mất cả tuần để chuẩn bị, lại phải đi tìm tư liệu lại từ đầu, sao kịp chứ?”

“Đây đều là tiêu chuẩn hiện nay của thế giới, ai dám thay đổi linh tinh? Nếu xảy ra vấn đề gì thì ai chịu trách nhiệm?”

“Giao lưu kỹ thuật cũng chỉ là màn dạo qua sân khấu thôi, tốn nhiều kinh phí như thế để làm gì?”

Đàm Bân không lên tiếng, chỉ đan hai tay vào nhau, đặt trên bàn, lẳng lặng đưa mắt nhìn bọn họ.

Ánh mắt cô chứa đầy sự trấn áp, các giám đốc sản xuất dần im lặng, khônghẹn mà cùng quay đầu hướng ánh mắt lên màn hình máy chiếu.

“Các vị nói xong chưa?” Đàm Bân hỏi.

Không ai trả lời, một lúc sau mới có hai cái đầu khẽ gật.

“Mọi người đều đã được học qua khóa giải pháp kinh doanh rồi, đúng không?Làm thế nào để nhận được sự đồng cảm của khách hàng, các vị còn nhớkhông?”

Giải pháp kinh doanh chính là mô hình cố vấn bán hàng,những năm gần đây quan niệm mô hình bán hàng mới khởi sắc. Nó nhấn mạnhthông qua việc nắm bắt và nâng cao tâm lý khách hàng để khai thác nhucầu đích thực của đối tượng.

Có người khẽ cười. “Ôi dào, chẳng phải là bài viết trong cuốn The Seven Habits of Highly Effective People[1] nổi tiếng hay sao?”

[1] Cuốn sách 7 thói quen để thành đạt của tác giả Stephen R. Covey, đượcxuất bản lần đầu tiên năm 1989, đến nay đã được dịch ra 38 ngôn ngữ vớisố lượng bán 15 triệu bản.

Đàm Bân liếc mắt nhìn anh ta, thần sắc nghiêm nghị, cơ hồ như có cả sát khí.

Người đó lập tức im bặt như ve sầu ngủ đông, không dám mở miệng nữa.

Đàm Bân thu lại ánh mắt, lúc này mới nói một cách thấu tình đạt lý: “Tàiliệu thuyết trình truyền thống của chúng ta đều thực hiện theo cách nhồi nhét thông tin cho khách hàng, kiểu chúng tôi sẽ thế này, chúng tôi sẽthế kia. Nhưng mỗi nhà cung ứng chỉ có nửa ngày để thuyết trình, mà sốthứ tự của chúng ta bốc thăm được là gần cuối, các khách hàng đã bị bảy, tám nhà cung ứng trước đó oanh tạc làm cho mệt phờ rồi, làm thế nào mới có thể thu hút được ánh mắt chăm chú theo dõi của họ? Chỉ có ưu tiênsuy nghĩ kĩ về những vấn đề và điểm hứng thú của khách hàng mới có thểdễ dàng nhận được sự đồng cảm, thu hút được sự chú ý của họ.”

Phản ứng của mọi người trong phòng không giống nhau, người tán thành, ngườihờ hững, người chẳng có ý kiến, người thì xem như việc đó không liênquan đến mình… Sắc mặt Đàm Bân không chút biểu cảm, cô đưa mắt quét quamột vòng, trong nháy mắt đã nhìn thấy những biểu cảm trên từng khuônmặt.

Cũng may trước đó đã chuẩn bị sẵn, cô nhấp chuột vào một file trong máy tính, chiếu lên màn hình lớn trong phòng hội nghị.

Đây là biểu đồ đường cong thể hiện mức tăng trưởng thu nhập và lợi nhuậncủa Phổ Đạt trong mười năm gần đây. Biểu đồ này thể hiện rất rõ đườngcong thu nhập luôn xuất hiện với xu thế tăng trưởng mạnh, còn đưòng cong lợi nhuận thì mới chỉ bắt đầu xuất hiện ba năm gần đây, tốc độ tăngtrưởng có xu hướng bằng bằng.

Đàm Bân dùng bút laser chỉ vàođường vẽ biểu thị lợi nhuận. “Đây chính là điểm đau đầu nhất của Phổ Đạt lúc này, còn điểm hứng thú của bọn họ, không phải là sản phẩm của chúng ta có hay không có kỹ thuật tiên tiến toàn cầu, mà là…” Cô ngừng lạimột chút, cố ý nhấn mạnh. “… có thể giúp bọn họ giải quyết vấn đề nhứcnhối trước mắt hay không.”

Kiều Lợi Duy ở bên cạnh từ đầu đến giờ chẳng nói lời nào bỗng chen ngang: “Theo như cô nói thì tôi có chút lolắng, vòng thứ nhất chúng ta đã tích cực như vậy, liệu có để lộ thực lực quá sớm hay không? Liệu chúng ta có trở thành cái gai trong mắt nhữngnhà cung ứng khác không?”

Đàm Bân thầm nổi cáu. Lần nào cũng như vậy, tuy cùng phụ trách một việc nhưng tư duy của hai người lại không cùng hướng.

Cô quay đầu lại, khẽ mỉm cười, uyển chuyển nói: “Thị phần của MPL ở PhổĐạt luôn xếp thứ hai, các nhà cung cấp khác đã sớm hiểu rõ tình hình nội bộ của chúng ta. Lão Kiều, anh cho rằng có thể giấu giếm được ư? Đốithủ cạnh tranh lúc này chưa xem MPL như cái gai trong mắt ư?”

Kiều Lợi Duy lắc lắc đầu tỏ vẻ như nam tử hán không cần phải tranh cãi vớinữ nhi. “Tôi nói vậy, nghe hay không là việc của cô.” Anh ta cười gằnmột tiếng. “Dù sao thì cô mới là Bid Manager, chẳng qua là tôi cảm thấythời gian dành cho việc này không còn nhiều nữa.”

Đàm Bân phải hít thở thật sâu đến hai lần mới có thể khống chế được ngọn lửa tức giận đang bùng lên trong lòng.

Cô dứt khoát xem như anh ta không tồn tại, chỉ quay sang nói với mấy vịgiám đốc sản xuất: “Tôi có kiến nghị, trước mắt bộ phận chủ đạo nên thay đổi bảng giới thiệu vắn tắt về MPL, đổi thành bản giới thiệu dịch vụmới và thành công trên toàn cầu.”

Có người giơ tay hỏi: “Dịch vụ mới và lợi nhuận của Phổ Đạt có quan hệ gì không?”

“Do áp lực cạnh tranh và người tiêu dùng yêu cầu hạ giá thành trong giaiđoạn kinh doanh cuối, giá dịch vụ truyền thông của Phổ Đạt hằng năm đềugiảm, đây chính là nguyên nhân chủ yếu kìm hãm mức tăng trưởng lợinhuận.”

“Chúng ta có thể làm gì giúp họ?”

“Dịch vụ mới này phải hoàn toàn không giống với những đối thủ cạnh tranh khác, cùngnhững ví dụ thành công của những khách hàng tương tự trên toàn thếgiới.”

Một vị giám đốc sản xuất cuối cùng không kiên trì đượcnữa, nói: “Cherie, cô nói với lãnh đạo của chúng tôi trước đi, nếu ôngấy đồng ý chúng tôi sẽ làm theo.”

Nhưng Giám đốc Philip của bộphận sản xuất lại không nói hay được như vậy. Anh ta tham gia hội nghịqua hệ thống điện thoại, nói một câu bằng tiếng phổ thông Hồng Kông,giọng nói mềm mại, chừng mực: “Hỗ trợ bán hàng đương nhiên là nhiệm vụcủa chúng ta, nhưng điều đó cũng liên quan tới một số chính sách, tôithấy thật khó thực hiện… Cherie, cô xem thế này có được không? Cô soạnmột email gửi cho team của tôi, đồng thời gửi luôn cho Dotted LineManager[2] của trụ sở chính, xem anh ta có ý kiến gì không.”

[2]Một chức vụ quản lý cấp cao, quản lý gián tiếp, không phụ trách riêngmột bộ phận, khu vực mà có chức năng giám sát nhiều hơn.

Đàm Bân tức khắc lặng thinh.

Dựa theo kết cấu tổ chức, bộ phận sản xuất và bộ phận kinh doanh địa vịngang nhau, không có quan hệ cấp trên, cấp dưới, yêu cầu của Philip cũng không có gì đáng chê trách.

Nhưng bất kể là việc gì, cứ lên đếntrụ sở chính thì đều từ đơn giản trở thành phức tạp, ít nhất phải mấtđến nửa tháng, nếu không, mọi việc sẽ không thể giải quyết rõ ràng được.

Đàm Bân muốn gục đầu xuống bàn. Thảo nào các khách hàng luôn trách móc MPLphản ứng chậm chạp, có mỗi việc nhỏ mà trong nội bộ đã cãi cọ, làm haotổn bao nhiêu công sức, không biết đã lãng phí bao nhiêu thời gian.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Bình thường hợp tác với các giám đốc sản xuất cũng không khác gì dỗ dành ông lớn. Người làm kỹ thuật da mặt thường mỏng, khách hàng vừa có chút phản đối đã giận dỗi. Đàm Bân lại phải vội vàng an ủi tâm hồn dễ bị tổnthương của bọn họ.

Cô âm thầm cắn răng chịu đựng, thầm nghĩ mộtngày nào đó mình có quyền, việc đầu tiên cô làm chính là cho những người này xuống ngồi ở vị trí phía sau, để họ được nếm thử cảm giác phải nịnh nọt, bợ đỡ khách hàng là như thế nào.

Buổi chiều, Chủ tịch Lưu Bỉnh Khang lại gọi điện bảo cô lên phòng ông ta, báo cáo những tiến triển mới nhất.

Nhắc đến những phản ứng của các giám đốc sản xuất hôm nay, Đàm Bân cười khổ. “Sir, tôi không làm được.”

Lưu Bỉnh Khang vừa đi họp ở Châu Âu về, xem ra tâm trạng rất vui vẻ. Ông ta uống một ngụm cà phê, mỉm cười, chăm chú nhìn cô. “Cho nên cô hy vọngtôi sẽ giúp cô thuyết phục Philip?”

“Chủ tịch thật có con mắt tinh tường.” Đàm Bân đỏ mặt thừa nhận.

“Vì sao nhất định phải làm như vậy?”

Đàm Bân lấy từ trong cuốn sổ tay bài phỏng vấn đã được in ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt ông ta.

Lưu Bỉnh Khang chỉ đưa mắt liếc nhìn tiêu đề rồi bật cười. “Tôi đã có vinh dự đọc qua.”

Đàm Bân nói sơ qua quan điểm của mình, sau đó hỏi: “Ngài cảm thấy cách nghĩ của tôi có hợp lý không?”

Lưu Bỉnh Khang dựa người vào ghế, cười tủm tỉm, cầm hai tờ giấy lên, nói:“Cô có thể nắm bắt những thông tin có ích từ đây, rất tốt. Nhưng Cherie, có một điểm rất quan trọng nhưng cô chưa hề để ý.”

Đàm Bân đứng thẳng, nói rành rọt: “Tôi đã đọc từng chữ, từng chữ một.” Kỳ thực cô muốn nói: không thể nào.

“Cô đọc lại đoạn thứ hai từ dưới lên xem.”

Đàm Bân nhận lấy tờ giấy, đọc cẩn thận.

Ý của đoạn đó rất mơ hồ, đại ý là, đầu năm sau rất có thể phổ Đạt sẽ cơ cấu lại tổ chức.

Đầu óc hơi rối loạn, cô không nắm bắt được manh mối rõ ràng.

Lưu Bỉnh Khang hỏi: “Có biết vì sao không?”

Đàm Bân lắc đầu.

“Bởi vì bọn họ muốn xâm nhập thị trường nước ngoài.”

“Trời ạ!” Đàm Bân giật mình. “Đây mới là hành động then chốt.”

Đàm Bân chống cằm, không nói gì, hiển nhiên là đang tự trách mình không nhạy bén.

Lưu Bỉnh Khang cười cười. “Cô là phụ nữ, đối với chuyện chính trị không quá mẫn cảm, mọi tình thế đều có nguyên do của nó.”

Cụm từ “là phụ nữ” vô tình hé lộ hàm ý xem thường khiến cho Đàm Bân cảmthấy có phần không thoải mái, nhưng cô chỉ có thể nhún vai, lắng nghe mà thôi.

“Được rồi.” Lưu Bỉnh Khang thu giấy tờ trên bàn lại, xemra muốn kết thúc cuộc nói chuyện tại đây. “Công việc trước mắt vẫn đangnằm trong phạm vi kiểm soát, khá tốt rồi. Văn bản thay đổi kỹ thuậtkhông phải là việc khó, cô cho triển khai đi. Nếu có khó khăn gì, cứtrực tiếp đến tìm tôi.”

Đàm Bàn phản ứng rất nhanh, lập tức phối hợp ưng ý, tỏ ra rất vui mừng, cảm động, đáp lại một tiếng giòn tan: “Dạ!”

Cô rất hiểu, thực ra bản thân mình đã có chút tận lực khi cầm lông gà làmlệnh tiễn, nhưng không ngờ ông ta lại ra mặt giúp cô dàn xếp ổn thỏa.

Ngày hôm đó, lúc tan tầm, phải đến mười giờ đêm cô mới đạp cửa bước vào nhà được.

Các giám đốc sản xuất làm thêm giờ, cô cũng phải ở lại để giúp đỡ, còn phải cùng với trợ lý lo ăn lo uống cho mọi người.

Lẽ ra mấy giám đốc kinh doanh cũng có thể xúm vào giúp một tay, nhưng mấyngười đó ai cũng lấy lý do là phải sắp xếp địa bàn, Đàm Bân thực cũngkhông muốn gây thêm phiền phức cho bọn họ.

Cô nhìn vào gương, khuôn mặt mộc, hốc hác, chẳng có chút thần thái, giống như chiếc lá khô vậy.

Cô hốt hoảng, nghĩ đến ngày sinh nhật lần thứ hai mươi chín vừa qua, không khỏi thầm than vãn, quả nhiên thời gian như phi dao đuổi người ta chạyđến tuổi già.

Trước khi đi ngủ cô tranh thủ đắp mặt nạ, phải tự thương mình một chút chứ, nhưng rõ ràng là cô đã đắp nhiều gấp đôi rồi.

Đang định nằm dài trên sofa chợp mắt một lúc, cô bỗng nhận được điện thoại của Văn Hiểu Tuệ.

“Đàm Bân, cậu đã ngủ chưa?” Giọng của Văn Hiểu Tuệ không có vẻ kỳ quái giống thường ngày mà có chút ủ rũ.

“Vẫn chưa, tớ vừa đắp mặt nạ, đang chờ khô.”

“Bây giờ tớ muốn qua chỗ cậu, có tiện không?”

Cuối cùng Đàm Bân cũng nhận ra trong giọng nói của cô ấy có vẻ không ổn. “Hiểu Tuệ, cậu khóc đấy à? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Văn Hiểu Tuệ im lặng một lát rồi nói: “Tớ đến rồi nói, được không?”

“Được cậu đến đi. Có cần tớ qua đón không?”

“Không cần, tớ đi xe đến.” Nói xong, cô ấy liền cúp máy. Đàm Bân vô cùng kinh ngạc.

Trong ấn tượng của cô, Văn Hiểu Tuệ là người cho dù trời có sập xuống đầu thì cũng vô cùng bình tĩnh. Cô ấy khá xinh xắn, từ nhỏ đã là đối tượng đểcác nam sinh xun xoe, nịnh nọt. Đàm Bân chưa bao giờ nhìn thấy cô ấymang vẻ mặt bơ phờ.

Trong lúc đợi chờ nhàm chán, cô cầm điện thoại, gọi cho Thẩm Bồi thêm một lần nữa. Vẫn là thông báo không liên lạc được.

“Đáng ghét!” Đàm Bân nói thầm một tiếng, ném điện thoại sang một bên rồi đi chuẩn bị quần áo ngủ, chăn màn.

Chuông cửa reo, cô vội vàng chạy ra mở cửa, quả nhiên người đứng ngoài đó là Văn Hiểu Tuệ.

Nhìn thoáng qua thì có vẻ như cô ấy không có điều gì bất ổn, trên người làchiếc váy liền có hoa văn đen trắng, chỉ dài đến trên đầu gối, chân điđôi xăng đan quai mảnh cao bảy phân. Cô ấy lộp cộp bước vào.

Vừavào đến cửa cô ấy đã đi thẳng đến phòng tắm, Đàm Bân đứng ngoài đưa quần áo ngủ, khăn tắm và sửa rữa mặt cho cô ấy. Quay ra rồi cô vẫn còn nghethấy Văn Hiểu Tuệ than thở sao mà sữa rửa mặt nhiều kiềm thế.

Mặc quần áo ngủ, chui vào trong chăn, cô ấy mới dám đối diện với ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Đàm Bân, nhoẻn miệng cười trừ.

Đàm Bân thấy sợ. Cô chưa bao giờ bắt gặp ánh mắt chứa đựng nhiều mâu thuẫnnhư vậy, thờ ơ, hờ hững, lại chất chứa sự cương quyết đoạn tuyệt.

Cô vừa định hỏi đã xảy ra chuyện gì thì Văn Hiểu Tuệ đã mở lời: “Tớ và Trương Vĩ Quang chấm dứt rồi.”

“Hả?” Đàm Bân chỉ thốt lên được một tiếng ngắn ngủi, không dám nói năng tùy tiện.

Trương Vĩ Quang là phó tổng giám đốc của một công ty bất động sản, bạn traicủa Văn Hiểu Tuệ. Theo như Đàm Bân nhớ, nửa năm trước hai người này đãbàn tính đến chuyện kết hôn.

Văn Hiểu Tuệ nói: “Anh ta có người khác, không những thế hôm nay còn bị tớ bắt gặp ngay trên giường.”

“Cái gì?” Đàm Bân bị nghẹn đến cứng họng, thiếu chút nữa thì không thở nổi, cô hoài nghi tai mình có vấn đề.

“Cậu không nghe nhầm đâu.” Văn Hiểu Tuệ cười mỉa mai. “Cậu biết không, côgái đó mới mười chín tuổi, vắt mũi chưa sạch, còn là sinh viên năm thứnhất nữa chứ.”

Đàm Bân khẽ thở dài. “Cái này gọi là lừa gạt thiếu nữ ngây thơ, anh ta không sợ tổn thọ hay sao?”

“Ngây thơ? Cậu nói con bé đó?” Văn Hiểu Tuệ ngẩng đầu cười, cười đến nỗi nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má.

Đàm Bân với lấy chiếc khăn ở đầu giường, nhét vào tay cô ấy.

Văn Hiểu Tuệ không ngừng lau nước mắt, nước mắt cứ tuôn xối xả. Tuy vậy cô vẫn cố giữ nét cười, giọng nói bình tĩnh đến kỳ lạ.

Cô nói: “Bạn yêu ơi, cậu thật ngây thơ quá! Các cô gái mới lớn bây giờkhông giống chúng ta ngày xưa đâu. Người ở trước mặt tớ phải nói là vôcùng bình tĩnh, tớ còn chưa nói gì, cô ta đã giáo huấn tớ một trận…”

Đàm Bân ngắt lời, xoa nhẹ tay cô ấy, nói: “Hiểu Tuệ, tớ vẫn còn thuốc anthần, cậu uống một viên đi. Đừng nghĩ gì nữa, ngủ một giấc thật sâu, còn chuyện gì thì để mai chúng ta nói tiếp.

“Tớ không sao, tớ vẫnngủ được mà.” Văn Hiểu Tuệ gỡ tay cô ra. “Cậu biết con nhóc đó nói gìkhông? Nó nói: “Bà chị à, chị sắp ba mươi rồi, bán mình đi thôi, chị dựa vào cái gì mà dám tranh giành với tôi? Chị không tranh nổi với tôiđâu!”.”

Nói xong, cô ấy bật cười ha ha, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhúm.

“Hiểu Tuệ, Hiểu Tuệ!” Đàm Bân cảm thấy xót xa, ôm cô bạn vào lòng, vỗ vỗ vai. “Cậu chấp với loại người ấy làm gì, vừa nhìn đã thấy chẳng có chút giagiáo rồi. Cậu tức giận như vậy chẳng phải là tự hạ thấp giá trị của mình hay sao?”

Tiếng cười của Văn Hiểu Tuệ càng lúc càng lớn, cuối cùng cô ấy gục đầu vào vai Đàm Bân, khóc nức nở.

Đàm Bân ôm cô ấy thật chặt, trong lòng đau đớn vô cùng.

Có thể khóc thì cũng có nghĩa là bắt đầu khỏi bệnh, cô đã từng trải qua nên có kinh nghiệm như vậy.

Cuối cùng thì Văn Hiểu Tuệ cũng dần bình tĩnh lại, lau khô nước mắt, ngồi ngẩn ngơ nhìn hai bàn tay của mình, không nói lời nào.

Đàm Bân rất hiểu cảm giác của cô ấy lúc này, cô hỏi: “Hiểu Tuệ, cậu ăn tối chưa?” Cô muốn phân tán sự chú ý của Hiểu Tuệ.

Văn Hiểu Tuệ lơ mơ nhìn cô, một lúc sau mới lắc đầu.

Đàm Bân vào trong bếp, bưng ra một cốc sữa nóng, lén bỏ vào đó một viênthuốc an thần, sau đó hỏi: “Còn có thể cứu vãn được không?”

“Cứu vãn?” Văn Hiểu Tuệ cười nhạt. “Còn gì đâu mà cứu vãn. Tớ tát cho cô ta một cái rồi bỏ đi luôn.”

“Còn Trương Vĩ Quang?”

“Anh ta đúng là một tên cặn bã, từ đầu đến cuối, chẳng dám hé răng nói nửa lời.”

Đàm Bân cũng chẳng thốt nên lời, gặp phải loại đàn ông đó, còn có thể làm gì được chứ?

Chỉ có thể xem như mình gặp xui xẻo.

Hai mắt Văn Hiểu Tuệ đỏ mọng, giọng run run nói: “Tớ sợ, Đàm Bân ạ… Tớ sợngay từ lúc bắt đầu, tớ mong thời gian có thể quay ngược lại, để tớ chưa từng gặp gỡ anh ta…”

Đàm Bân lại ôm cô ấy. “Tớ hiểu, tớ hiểuhết. Hiểu Tuệ, cậu quên rồi sao? Tớ cũng đã từng trải qua chuyện như thế này mà. Nghe tớ đi, đừng nghĩ gì nữa, cứ thế mà bước về phía trước, đến năm sau, khi cậu quay đầu nhìn lại, cậu sẽ cảm thấy thật may mắn vì anh ta đã từ bỏ cậu, cậu đã không phải lãng phí nhiều thời gian để ở bênanh ta.”

Ban đêm, Đàm Bân không ngủ được, cô vẫn nghe thấy tiếngVăn Hiểu Tuệ trở mình, dường như vẫn còn khóc thầm. Cô muốn nhổm dậy xem thế nào, nhưng khi bật đèn, lại thấy Văn Hiểu Tuệ nhắm mắt ngủ say, hơi thở đều đều, chẳng có bất cứ điều gì khác thường.

Cô quay lại giường, nghi ngờ thần kinh của mình bị suy nhược nghiêm trọng.

Trằn trọc đến hai, ba giờ sáng, cuối cùng mí mắt cũng nặng trĩu, cô mơ hồ thiếp đi cho đến khi trời sáng.

Văn Hiểu Tuệ phải đi làm sớm hơn cô nên cũng dậy sớm hơn, ngoài đôi mắt hơi mọng đỏ, còn lại chẳng nhận ra bất cứ điều gì khác biệt.

Cô ấymặc tạm đồ của Đàm Bân, hai người có vóc dáng gần giống nhau, nhưng quần áo khi mặc lên người thì đúng thật là khác biệt. Quần áo của Đàm Bânlớn hơn hai số, cô ấy mặc vào, nhìn chỗ nào cũng thấy thùng thình.

Văn Hiểu Tuệ soi gương rồi cười. “Thật khó coi. Đàm Bân, cậu có biết mua quần áo không đấy hả?”

Đàm Bân bĩu môi, giả vờ như không nghe thấy nhưng trong lòng lại cảm thấycó chút an ủi. Cô ấy vẫn còn tâm trạng để bới móc chuyện quần áo, xem ra cũng không có trở ngại gì lớn lắm.

Cô giúp Văn Hiểu Tuệ buộc lại mái tóc dài, làm như vô tình nói: “Tối nay tới chỗ tớ nhé, tớ ở một mình cũng buồn lắm.”

Thực ra cô lo lắng Văn Hiểu Tuệ ở nhà một mình lại nghĩ linh tinh nhưng không biết nói thế nào.

“Cậu đừng lo, tớ không sao đâu.” Văn Hiểu Tuệ tô son nhẹ nhàng, trông thậtxinh đẹp, quyến rũ. Cô quay đầu lại mỉm cười. “Chết vì một thằng đàn ông ư? Tớ không phải loại người đó.”

Rõ ràng cô đang cố tỏ ra vui vẻ. Đàm Bân vuốt vuốt tóc cô, cười, đáp lời: “Hết giờ làm tớ gọi điện cho cậu nhé!”

Văn Hiểu Tuệ khẽ ôm cô rồi bước ra cửa.

Thấy vẫn còn thời gian, Đàm Bân yên tâm, uống cà phê, lên mạng xem tin tức.

Một tiêu đề tin trong ngành hiện lên, Đàm Bân di chuột, nhấp vào tiêu đề.

Tin đó vốn chẳng có giá trị, là phát ngôn chính thức, thông báo CEO của một công ty Hà Lan tối hôm qua đến Bắc Kinh gặp Bộ trưởng X. Vừa nhìn đãbiết là tin tức do công ty bỏ tiền đưa lên.

Nhưng bức ảnh bêncạnh lại thu hút sự chú ý của cô. Giữa bức ảnh là hai nhân vật chínhđang tươi cười, còn đằng sau, giữa những người mặc com lê là khuôn mặttuấn tú, điềm tĩnh, đặc biệt thu hút.

Đàm Bân bắt đầu cắn cắn miệng chiếc cốc.

Như vậy là hôm thứ Bảy, Trình Duệ Mẫn đã vứt bỏ toàn bộ việc chuẩn bị nghênh tiếp để đi cùng cô già nửa ngày.

Vừa nghĩ đến đó, cô đã vội tự trấn an, có phải là mình nghĩ hơi quá rồikhông? Dù mục đích của anh là gì đi nữa thì thành ý cũng là quá đủ rồi.

Đàm Bân cầm ba lô và chìa khóa xe, hòa vào dòng người.

Nơi đến của ngày hôm nay không phải là công ty mà là tòa trụ sở của tập đoàn Phổ Đạt.

Đàm Bân luôn tìm kiếm cơ hội có thể nói chuyện với Giám đốc nghiệp vụ ĐiềnQuân nhưng chắc chắn không thể gặp anh ta trong văn phòng được. Cô cũngtừng mời Điền Quân ra ngoài dùng bữa, anh ta đã nhận lời nhưng lại dẫnthêm ba, bốn nhân viên cùng tới làm Đàm Bân khóc dở mếu dở, rủa thầmtrong lòng.

Con người Điền Quân, từ trước đến giờ cô vẫn khôngbiết nên đánh giá như thế nào mới chính xác. Anh ta không có vẻ ngạomạn, vô lý thường thấy của bên A, nhưng khi đối diện với anh ta, Đàm Bân luôn cảm thấy tHiểu Tự tin. Cho dù có nói với anh ta chuyện gì đi chăng nữa, anh ta cũng lịch sự gật đầu, nhưng gật đầu không có nghĩa là đồngý, mà chỉ là tỏ ra không sốt ruột, có nghĩa là: “Tôi biết rồi” hoặc “Tôi nghe rồi”. Đàm Bân cảm thấy rất nản, cái khí chất xa cách đó luôn khiến cô nhớ đến Trình Duệ Mẫn.

Nhưng hôm nay dường như có chút thay đổi.

Đàm Bân đi một vòng văn phòng của mấy người cô quen ở phòng công trình,nghe được rất nhiều tin tức bên lề liên quan đến việc đấu thầu, đangđịnh về thì nghe có người buôn chuyện về thể thao hình như có nhắc đếntên Điền Quân.

Đàm Bân lập tức tiếp lời, lôi hết vốn kiến thức về thể thao ra nói.

Chẳng ai ngờ những kiến thức linh tinh đó đều là lấy từ các tạp chí thờithượng mà những người đàn ông thành công hay xem như Golf, Quý ông thờithượng,…

Đàm Bân rất ít khi đọc tạp chí của phụ nữ, những câuchuyện dạy phụ nữ làm thế nào để thu hút đàn ông khiến cô thấy vô cùngnhàm chán.

Khi rời khỏi Phổ Đạt, cô không kìm được kêu lên một tiếng: “Trời giúp ta rồi!”

Điền Quân là hội viên của một câu lạc bộ tennis. Trình độ chơi tennis củaĐàm Bân cũng không đến nỗi nào, trong thời kỳ thịnh hành, cô đã từng khổ luyện môn này.

Sau khi hết giờ, cô lái xe đến câu lạc bộ, làmmột thẻ chơi thử mười tiếng rồi nói chuyện cùng với người huấn luyệnviên trẻ tuổi.

Đối phó với một người đàn ông ở tuổi đó, không cần phí quá nhiều công sức. Chỉ cần không tiếc lời ca ngợi, đến mức mặt mũi anh ta đỏ lựng thì Đàm Bân đã có được tin tức cô cần.

Thật ra rất đơn giản, cô chỉ cần chờ đúng giờ, đến đúng địa điểm đợi Điền Quân xuất hiện rồi làm như vô tình gặp mặt.

Huấn luyện viên mới hơn hai mươi tuổi, chưa hiểu sự đời, đương nhiên bịnhững lời khen của người chị này làm cho đầu óc u mê, rất nhanh đã cungcấp thời gian luyện tập của Điền Quân cho cô. Theo thông tin anh ta cung cấp, liên tục mấy ngày, cứ hết giờ làm là Đàm Bân lại đến câu lạc bộtennis chờ đợi.

Thực tế đã chứng minh, đây là tin tình báo có hiệu quả.

Bốn rưỡi chiều thứ Bảy, cô đang chơi một ván cùng huấn luyện viên thì chợt trông thấy người mình đang chờ đợi.

Thế là Đàm Bân lau mồ hôi, làm ra vẻ không để ý đi ngang qua mục tiêu. Sau đó ra vẻ mừng rỡ, kêu một tiếng “a” rồi quay đầu lại.

Thời cơ cô chọn cũng thật thích hợp, Điền Quân cũng đang quay người, có vẻvui mừng khi nhìn thấy cô. Nhưng sau đó Đàm Bân phát hiện vẫn còn kẽ hở, điều không như ý luôn chiếm tám, chín phần.

Điền Quân không đi một mình.

Người bạn bên cạnh anh ta bỏ kính ra, mặc bộ quần áo thể thao màu trắng,phong thái tự nhiên, nhìn Đàm Bân mỉm cười, trong nụ cười như có điều gì đó khiến người đối diện cảm thấy khó nắm bắt.

Người này, không ngờ lại chính là Trình Duệ Mẫn.

Đàm Bân lập tức sững người. Mấy ngày trước Điền Quân đều đi một mình, không có ai đi cùng nên trong kịch bản của cô không có sự xuất hiện của người thứ ba.

Hai người này đi cùng nhau thật đúng là ngoài dự liệu,Đàm Bân đột nhiên thầm run. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, bước lên phía trước chào: “Giám đốc Điền, chào anh! Ôi, lại có cả Trưởng đại diện Trình nữa, thật trùng hợp quá!”

Hiện giờ Trình Duệ Mẫn cũng trở thành bên A, mặc dù hy vọng trong vòng ba đến năm năm sẽ trở thànhkhách hàng thực sự của MPL là tương đối mong manh, nhưng dù sao vẫnthuộc nhóm khách hàng tiềm năng.

So với phong cách mặc đồ công sở nghiêm chỉnh, Điền Quân mặc đồ thể thao trông hòa nhã lạ thường. Anh ta đứng lên nhường chỗ. “Là cô Đàm à? Đến đây ngồi đi.” Đàm Bân cúi ngườicảm ơn, cô chưa ngồi xuống, Trình Duệ Mẫn đã mở một lon nước tăng lựcđưa tới, giọng rất nhỏ nhưng lại như hiểu hết mọi chuyện.

Anh nói: “Đúng vậy, thật trùng hợp”, trọng âm dồn hết vào hai tiếng cuối!

Sau khi tập luyện xong, trán anh đầy mồ hôi, tóc ướt nhẹp, nhìn anhrất vui vẻ, tinh thần tốt hơn nhiều so với thường ngày. Đàm Bân đoán, có lẽ anh vừa mới tiễn sếp về nước. Cô nhận lấy lon nước, mặtkhông chút biểu cảm “Đương nhiên rồi, không trùng hợp thì không thành sách, không có lợi thì không dậy sớm[3], Trưởng đại diện Trình ạ!”

[3] Ý chỉ những việc đã trở thành quy luật trong cuộc sống.

Trong lời nói có ẩn ý, không cần phải để ý đến tôi, còn anh, tại sao lại ở đây?

Trình Duệ Mẫn xoa cằm cười cười.

Điền Quân không để ý hai người đang đưa mắt nhìn nhau, chỉ quan sát yphục và vợt của Đàm Bân rồi hiếu kỳ hỏi: “Tiểu Đàm, cô cũng thíchchơi tennis à? Trình độ thế nào?”

“Cũng tạm ạ!” Đàm Bân cẩn thậntrả lời. “Trưóc đây tôi có chơi, sau đó bỏ một thời gian, nhưng cảmthấy chơi môn thể thao khác cường độ luyện tập không đủ nên lại tiếptục chơi môn này.”

“A!” Điền Quân có vẻ ngạc nhiên. “Tốc độ củatennis so với cầu lông mạnh hơn nhiều, rất ít cô gái có đủ thể lựcđể có thể chơi trên nửa tiếng. Dám nói như thế xem ra cô cũng có bản lĩnh. Thật hay giả đấy?”

Trình Duệ Mẫn nhìn cô như cười như không, ngồi bên cạnh chen vào: “Thật hay giả chỉ cần chơi là biết, đúng không?”

Đàm Bân nhân cơ hội cầm vợt đứng lên. “Giám đốc Điền, từ lâu tôi đãnghe nói anh chơi đến mức chuyên nghiệp rồi, tôi ngưỡng mộ đãlâu, nhưng không dám múa rìu qua mắt thợ. Hôm nay đúng là cơ hộihiếm có, nếu anh không chê tôi trình độ thấp kém thì có thể chỉgiáo cho tôi vài chiêu được không?”

Điền Quân còn đang do dự,Đàm Bân đã tiếp lời: “Giám đốc Điền có phải cần tôi gọi anh một tiếng sư phụ?” Cô nghịch ngợm chắp tay: “Xin sư phụ xuất chiêu, đồđệ nguyện lĩnh giáo!”

Điền Quân không nhịn được cười vỗ vai cô. “Đồ đệ ngoan, bắt đầu đi!”

Rõ ràng anh ta đã có hứng thú, bỏ khăn mặt ở cổ ra, bắt đầu khởiđộng chân và cánh tay. Đàm Bân quay đầu nói: “Vậy xin lỗi Trưởng đạidiện Trình. Hay anh tự luyện trước, lát nữa tôi chơi với anh một ván?”

Trình Duệ Mẫn chớp chớp mắt khẽ cười, không lên tiếng, dường như hiểu lời của cô là không thật lòng.

Điền Quân cũng nói: “Tiểu Trình, xin lỗi nhé!”

Trình Duệ Mẫn xua tay. “Hai người chơi đi, tôi cũng mệt rồi, cần nghỉ ngơi một lát.”

Qua một ván chơi, Điền Quân bỗng có cái nhìn khác đối với Đàm Bân.

Đường cầu của cô nhanh và sắc, đánh vào góc hiểm, rất xuất sắc.

Bản thân Đàm Bân cũng có chút đắc ý, trong mười năm, sáng nào cô cũng chạybộ mấy cây số, người bình thường thật không thể đạt được đến trình độđó.

Điền Quân vô cùng kinh ngạc. “Hằng ngày? Trời ạ, con gái màcó ý chí kiên định như vậy quả là hiếm gặp, sao cô có thể kiên trì đượcnhư vậy?”

“Có gì đâu ạ!” Đàm Bân luôn không hiểu, chỉ là mỗi ngày luyện tập một vài tiếng, một thói quen rất bình thường, tại sao mọi người đều thấy cô kỳ lạ?

Điền Quân đưa đồ uống cho cô.

Đàm Bân nhận lấy, giải thích: “Cũng có lúc lười, ví dụ hôm trời lạnh,không muốn ra ngoài. Lúc đó phải cứng rắn nhủ lòng, việc nhỏ như thếmà không làm được thì mình đúng là đồ vô dụng.”

Điền Quân bất giác không kìm được, nói với Trình Duệ Mẫn: “Cậu có phát hiện rakhông? Hai người nói chuyện giống hệt nhau, đúng là từ một công ty màra.”

Trình Duệ Mẫn hỏi: “Vậy sao? Tôi chưa từng để ý.”

“Ngày xưa cậu nói, người không kiểm soát được bản thân thì không thể kiểm soát được người khác. Có nhớ không?”

Trình Duệ Mẫn suy nghĩ một lát rồi lắc đầu. “Quên rồi, tôi có nói những lời duy tâm thế sao?”

Đàm Bân bất ngờ ngẩng lên, kỳ lạ là rõ ràng cô cũng nhớ anh đã từng nói như thế.

Khi cô còn là nhân viên kinh doanh mới, Trình Duệ Mẫn lúc đó là giám đốckhu vực phía bắc. Trong lớp đào tạo nhập môn của nhân viên mới, đối diện với mấy chục khuôn mặt nhiệt tình, trẻ trung, anh đã mở đầu như vậy.

“Kẻ thù lớn nhất chính là bản thân mình, toàn bộ nhiệt huyết chỉ có thể do bạn kiểm soát và hoàn toàn nắm trong tay. Không ai có thể hoàn toànthay thế bạn, cũng không ai, không hoàn cảnh nào có thể dập tắt niềmvinh quang và mơ ước của bạn, ngoài chính bản thân bạn! Cơ hội thànhcông đều dành cho người có thể làm chủ bản thân.”

Vinh Quang và mơ ước!

Mấy chục tâm hồn trẻ trung trong lớp học phút chốc đều bị anh làm cho phấn khích.

Đàm Bân cũng không phải ngoại lệ, lúc đó cô thấy hai mắt ươn ướt.Thậm chí cô còn dán mảnh giấy trích nguyên câu nói đó trước màn hìnhmáy tính, dùng máy tính đó suốt ba năm cho đến khi đổi cái khác.

Nhưng người nói câu nói đó hôm nay tâm trạng có vẻ buồn chán, dường như hoàn toàn không muốn nhắc đến.

Đàm Bân bất giác trầm mặc.

Điền Quân đưa tay lên nhìn đồng hồ, lúc này Đàm Bân mới giật mình, lập tứcđề nghị: “Giám đốc Điền, bây giờ cũng đến giờ ăn cơm rồi, hôm nay anhnhất định phải cho tôi cơ hội mời anh một bữa.”

Lần này Điền Quân không từ chối, quay sang hỏi Trình Duệ Mẫn: “Cậu cũng đi cùng luôn chứ?”

Trình Duệ Mẫn cười to, để lộ hàm răng trắng muốt. “Cơ hội ăn tối cùng ngườiđẹp thật là hiếm có! Tôi không thể làm kỳ đà cản mũi hai người được.”

Anh nhấc lấy túi đồ, vắt lên vai, nói đi là đi thật.

Điền Quân đành nhìn Đàm Bân, lắc đầu cười nhưng không cho đó là hành động vô phép.

Trên đường đến nhà hàng, Đàm Bân nhận được một tin nhắn, dòng tin ngắn ngủi: “Giỏi lắm! Tiếp tục cố gắng nhé, cô gái!”

Cô nắm lấy điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên.

Hình như Điền Quân thực sự có hứng thú với cô, anh ta không còn giữ khuônmặt lạnh nhạt như ở văn phòng nữa mà luôn cười nói vui vẻ.

Haingười nói rất nhiều chuyện, từ tin tức trong ngành, chuyển sang nhữngchủ đề hot nhất trên mạng, sau đó không biết tại sao lại chuyển sang chủ đề giáo dục con cái.

Nhắc đến cô con gái Tình Tình năm nay hơn mười tuổi của mình, Điền Quân không giấu nỗi phiền não.

“Tôi muốn cho nó đi học thêm sớm, đứa bé này, kết quả môn tiếng Anh của nó chẳng ra sao.”

Đàm Bân lấy rượu vang, chậm rãi nói: “Trẻ con thích chơi, cháu nó lạiđang ở lứa tuổi thích phản kháng, anh không ép cháu học, tốt nhất chọn trò gì hay để nó có hứng thú trước.”

“Cách gì cũng thử hết rồi, cho nó tham gia trại hè tiếng Anh, đón học sinh trao đổi đến nhà chơi, nhưng đều không có tác dụng, nó vẫn như thế.”

“Haizz, tộinghiệp cho tấm lòng cha mẹ.” Đàm Bân thở dài biểu thị sự đồng tình.“Cái chính vẫn là bản thân nó muốn học thì mới được. Tốt nhất là phải có môi trường ngoại ngữ, không thì chỉ tốn công sức mà thôi.”

Điền Quân hỏi: “Tiểu Đàm, trước khi vào công ty nước ngoài, cô học tiếng Anh ở đâu?”

Đàm Bân cúi đầu cười. “Không giấu gì anh, khi tôi ứng tuyển vào MPL, trìnhđộ tiếng Anh của tôi rất tệ. Khi phỏng vấn, người phỏng vấn hiểu tôinói nhưng tôi thì không hiểu anh ta đang nói gì. Anh ta rất thẳng thắnnói thích năng lực làm việc của tôi, nhưng khả năng ngoại ngữ của tôithì thật đáng tiếc. Điều đó khiến tôi rất buồn, tôi cũng nói với anh ta, chẳng phải có ba tháng thử việc sao? Cho tôi ba tháng, nếu không tiếnbộ, tôi sẽ tự xin nghỉ.”

“Có khẩu khí lắm! Sau đó thì sao?”

“Anh ta quả nhiên nhận tôi vào làm. Tôi tự cắt đường lui, chỉ còn cáchchiến đấu thôi. Tôi dùng một cách tương đối ngốc, đó là tìm những bộ phim mình thích, che phụ đề, xem đi xem lại cho đến khi diễn viên nóicâu trước tôi lập tức có thể nói tiếp câu sau, sau đó lại đổi sang bộ khác. Đến khi xem xong mười mấy bộ phim thì tôi chợt nhận ra, việc giao tiếp cơ bản trong công việc hằng ngày đã không thành vấn đề rồi.”

Điền Quân nghe đến mức quên động đũa. “Cả quá trình mất bao lâu?”

“Tầm bốn tháng, quá trình đó rất nhàm chán, nhưng do thích nhân vật chínhđẹp trai nên tôi mới có thể kiên trì đến vậy.” Đàm Bân bật cười, di ngón tay lên giọt rượu vang rớt trên bàn, vẽ một đường, nói: “Anh biếtkhông, việc nâng cao khả năng ngoại ngữ không phải lúc nào cũng là đường cong đi lên mà là thử thách hết lần này tiếp lần khác, điều quan trọnglà lòng kiên trì không đổi.”

Điền Quân nhìn đường gấp khúc trênmặt bàn giây lát. “Tiểu Đàm, cô xem thế này có được không? Thứ Bảytuần sau chơi tennis tôi sẽ dẫn Tình Tình tới, cô có thể bỏ chút thờigian nói chuyện với nó được không? Tôi và mẹ nó nói, nó chẳng để lọttai.”

Đàm Bân nhận lời: “Vâng, để tôi thử xem.”

Có thể tiến được đến bước này hoàn toàn vượt quá dự liệu của cô, bữa ăn này quả thực thu hoạch được quá lớn.

Dư Vĩnh Lân đã từng nói, chỉ cần dụng công tìm kiếm thì ai cũng có điểmyếu. Mà điểm yếu của Điền Quân xem ra chính là con gái anh ta.

Nhớ lại nụ cười đáng ghét lúc sắp rời đi của Trình Duệ Mẫn, Đàm Bân bấtgiác nghĩ, không biết điểm yếu của anh ở đâu, quan hệ giữa anh và ĐiềnQuân có vẻ thoải mái, trước đây anh từng có ân oán với MPL, liệu có vìthế mà gây ảnh hưởng tiêu cực?

Đàm Bân, lòng rối như tơ vò, bất giác nhăn mày.

Trên đường về nhà, đi qua siêu thị, cô dừng xe, mua ít hoa quả rồi gọicho Văn Hiểu Tuệ. Văn Hiểu Tuệ nghe máy rất nhanh: “Tớ không tới đâu, lần nào cũng làm cậu không ngủ được.”

“Không sao đâu, chẳng phải hôm nay là cuối tuần sao? Cậu sang đi, tớ làm salad hoa quả cho cậu ăn.”

“Thôi, cậu cứ một mình từ từ thưởng thức đi.”

“Thật chẳng ra làm sao!” Đàm Bân ngả người trên ghế liên tục kêu ca.

Văn Hiểu Tuệ không có phản ứng gì, nghe trong điện thoại phát ra một tiếng “bụp” nhẹ.

Đàm Bân trầm mặc, đây là tiếng bật lửa. Văn Hiểu Tuệ vốn là người phản đốiviệc hút thuốc, vậy mà qua mấy ngày đã có vẻ trở nên thành thạo.

“À, tớ mách cho cậu một bí quyết nhé!” Văn Hiểu Tuệ cười rất thoải mái.“Hoa quả cắt lát, khi xay cho thêm chút rượu Rum và chút rượu sữaBaileys nữa thì ngon tuyệt.” Rõ ràng cô ấy đang giả vờ như không cóchuyện gì xảy ra, không muốn nhắc đến chuyện ngày hôm nay. Đàm Bân không muốn miễn cưỡng, có lẽ Văn Hiểu Tuệ muốn được yên tĩnh một mình.Dừng lại một lát, cô nói: “Đi chơi một chuyến, cậu thấy như thế nào.Gần đây du lịch đảo Bali và Maldives đều đang giảm giá.”

“Tớ đi rồi, chẳng có gì, ở đâu cũng như nhau thôi.”

“Hay đi châu Âu? Hiểu Tuệ, cậu đi đi. Khi cậu thấy thế giới này thật rộng lớn thì người làm cậu bị tổn thương có lẽ sẽ chỉ nhưhạt cát thôi.”

Văn Hiểu Tuệ trầm mặc một lát. “Để tớ nghĩ xem. Cảm ơn cậu, Đàm Bân!”

“Cậu đừng coi tớ như người ngoài, có việc gì, lúc nào cũng có thể điện thoại cho tớ.”

“Ừm!”

“Hiểu Tuệ!”

“Gì?”

“Tớ không phải là một người bạn tốt, phải không?”

Văn Hiểu Tuệ giật mình. “Cậu định làm gì? Tuyệt giao với tớ à?”

“Không phải, chỉ là tớ cảm thấy mỗi lần tớ có việc, bao giờ cậu cũng xuấthiện ngay lập tức, giúp tớ giải quyết mọi chuyện. Ngược lại là cậu cóchuyện, tớ lại chẳng giúp được gì cả.”

“Cậu đúng là đần độn!” Tuy câu nói có vẻ nặng nề nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng.

“Thật mà! Hiểu Tuệ, tớ rất xin lỗi!”

Văn Hiểu Tuệ ở đầu máy bên kia khẽ xoa cằm, nghĩ xem nên trả lời như thếnào. Đường dây điện thoại im lặng đến mức có thể nghe thấy rõ tiếngđiếu thuốc cháy trên tay cô.

Một lát sau cô nói, giọng rất bình tĩnh: “Đàm Bân à, tớ nói cho cậu nghe nhé! Mấy hôm nay tớ đã suy nghĩrất nhiều, có một số việc có lẽ do tớ tự chuốc lấy, nhưng dù thếnào, tớ vẫn có bố mẹ và có một người bạn như cậu. Sau này dù cho tớ cóthê thảm thế nào thì vẫn có bố mẹ giúp đỡ, họ lúc nào cũng sẵn sàngbao bọc tớ vô điều kiện, dù người khác nghĩ thế nào thì chỉ có cậukhông bao giờ hiểu sai về tớ. Tớ cảm thấy mình rất hạnh phúc, thế nêncậu đừng có nghĩ linh tinh.”

Gác điện thoại, Đàm Bân cầm máy,ngồi ngây ra. Cuối cùng Văn Hiểu Tuệ cũng có thể mở lòng nghĩ thôngsuốt rồi, nhưng cô lại thấy quen thuộc với người bạn nói năng khôngkiêng kỵ gì hơn.

Vẫn còn một việc khác làm cô không yên lòng, cứ nghĩ đến lại thấy lo lắng.

Đã bốn ngày trôi qua, vẫn không thể liên lạc được với Thẩm Bồi.

Phương thức liên lạc của cô và Thẩm Bồi chính là điện thoại di động, tínhiệu điện thoại ngắt thì cách liên lạc duy nhất giữa hai người cũng mất. Đến giờ Đàm Bân mới phát hiện ra tuy cô và Thẩm Bồi yêu nhau hainăm nhưng cô hiểu rất ít về cuộc sống của anh.

Bố mẹ Thẩm Bồi, cô chỉ mới nhìn qua ảnh, chưa từng gặp mặt.

Thẩm Bồi dẫn cô đi gặp bạn bè vài lần, muốn cô từ từ thích nghi với cuộcsống nhỏ hẹp của anh. Đàm Bân không trách anh nhưng mỗi lẫn buồn là lại muốn rơi lệ, Thẩm Bồi cảm nhận được nên cũng không ngừng cố gắng. Cô cũng chưa từng để Thẩm Bồi tiếp xúc với các mối quan hệ xã hội củamình, sợ hai bên nói chuyện không hợp lại ngại không nói năng gì. Chođến hôm nay, muốn tìm một người để gọi điện hỏi thăm tin tức của anhcũng không biết bắt đầu từ đâu.

Đàm Bân suy nghĩ hồi lâu, cuốicùng lật quyển điện thoại, tìm số điện thoại của đồng nghiệp ở Lan Châu, dày mặt gọi điện. Chồng của đồng nghiệp đó làm tại công ty điệnthoại địa phương nên có thể có cách tra ra được tín hiệu mạngdi động và số di động.

Đợi nửa tiếng sau thì có tintức, số điện thoại của Thẩm Bồi đăng ký lần cuối cùng làvào lúc năm giờ bảy phút chiều thứ Bảy, vị trí gần đường quốclộ ở thị trấn Tam Giáp Tập, huyện Quảng Hà.

Cũng có nghĩa là từ sau lúc đó di động của anh không mở máy nữa.

Đồng nghiệp cũng là một người nhiệt tình, không ngừng an ủi Đàm Bân, nóirằng có thể đoàn xe của Thẩm Bồi đi vào khu vực không có người,không có sóng điện thoại, hoặc là không tìm được nơi sạc pin nên khôngmở máy. Cô ấy còn nói, bảy, tám cái xe, hơn chục con người ở cùngnhau, không có tin gì có nghĩa là tin tốt, chứ làm gì mà một tuần liền không có tin tức.

Đàm Bân nắm chặt điện thoại, không kiềm chế được, giọng nói bất giác run run.

“Để thứ Hai mình tìm bạn ở sở cảnh sát hỏi thăm cho. Cherie, cậu yên tâm,nhất định không có việc gì đâu.” Đồng nghiệp tốt bụng lại nói.

Đàm Bân gượng cười cảm ơn đồng nghiệp, mở Google gõ mấy chữ: “Thị trấn Tam Giáp Tập, Cam Túc”.

Những tin tức hiện ra giống như ngọn lửa thiêu đốt mắt cô, dường như làm cô càng thấy bất an.

“Thị trấn Tam Giáp Tập từng bị tạp chí Times của Mỹ gọi là một trong những nơi tập kết ma túy lớn nhất của Trung Quốc.”

Đàm Bân ngây người nhìn dòng chữ trên, trong đầu kêu ong ong, giống nhưcó một bầy ong vàng bay trong đó. Nhưng cô chẳng làm được gì cả, chỉ cóthể chờ đợi, cảm giác bất lực khiến người ta sụp đổ. Nhưng những việccần làm thì vẫn phải làm, thế giới không vì sự lo lắng của cô mà ngừngchuyển động.

Họp tuần vào thứ Hai xong, theo lệ thường Đàm Bânlại báo cáo với Lưu Bỉnh Khang tiến độ công việc, bao gồm việc tiếpxúc với Điền Quân vào cuối tuần. Nhưng cô giấu chi tiết gặp Trình DuệMẫn.

Lý do rất đơn giản, một là Lưu Bỉnh Khang không thích nghe đến cái tên Trình Duệ Mẫn, hai là cô cũng không thể xác định quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân thực sự có ảnh hưởng đến việc bánhàng hay không.

Cô quyết định sẽ nói sau.

Lưu Bỉnh Khangnghe cô nói xong, không đánh giá ngay mà nhắm mắt suy nghĩ giây lát,xoay màn hình máy tính về phía cô. “Bản báo cáo này, cô xem qua chưa?”

Đàm Bân tiến lên phía trước xem, hóa ra là bản báo cáo quan hệ khách hàng của Kiều Lợi Duy.

Cô lắc đầu. “Chưa ạ, tôi chưa từng nhận bất kỳ báo cáo nào của Kiều Lợi Duy.”

Đây là điều Đàm Bân cảm thấy không hài lòng nhất ở Kiều Lợi Duy.

Ngoài những thông tin bảo mật và nhạy cảm, báo cáo và email liên quan đếnviệc đấu thầu của Đàm Bân đều công khai cho cả tổ đấu thầu.

Cô tin rằng công khai thông tin là phương thức quan trọng để duy trì sự nỗ lực chung của cả nhóm.

Nhưng riêng báo cáo của Kiều Lợi Duy thì cô không được xem.

Có lẽ vì cô không che giấu cảm xúc của mình, biểu lộ rõ trên nét mặt nênLưu Bỉnh Khang nhìn cô, cười. “Xét về tổng thể mối quan hệ với kháchhàng, mọi người đều làm rất tốt, nhưng có một câu tôi vẫn luôn muốnhỏi cô.”

Đàm Bân lập tức dỏng tai lắng nghe.

“Lợi Duy nói, khi phân công trách nhiệm, cô chọn Điền Quân và Trần Dụ Thái, haingười này nổi tiếng khó khăn, mà sở trường của cô thì lại ở bộ phậncông trình và thiết bị, vậy tại sao lại chọn họ?”

Đàm Bân lặng lẽ nhìn màn hình trước mặt, trong đầu đang chọn từ ngữ.

Kiều Lợi Duy đâm lén sau lưng là một việc đã nằm trong dự tính của cô. Côchỉ là suy tính xem có nên nói thật hay không. Nghĩ ngợi một lát, cônhận thấy đối với Lưu Bỉnh Khang thì nói thật vẫn hơn.

Đàm Bânđặt chiếc cốc giấy xuống, thái độ tương đối nghiêm túc. “Tôi là BidManager, phải chịu trách nhiệm về kết quả cuối cùng. Điền Quân là chìakhóa, tôi không có lựa chọn nào khác. Còn với Trần Dụ Thái, tôi cảm thấy trong một thời gian ngắn, để thuyết phục một người trưởng thành gạt bỏthành kiến của mình là việc không thể. Tôi chọn anh ta là muốn để người khác không lãng phí thời gian và sức lực với anh ta.”

Lưu Bỉnh Khang hơi bất ngờ, nhướn mày lên nhìn.

“Bowen và Lợi Duy đều kiên trì với suy nghĩ không thể bỏ lỡ bất kỳ khách hàngnào. Tôi tôn trọng ý kiến của họ nhưng giữ lại cách đánh giá của mình.Nguyên tắc hai mươi – tám mươi rất rõ ràng, tám mươi phần trăm lợi ích là do hai mươi phần trăm khách hàng mang lại cho chúng ta. Người xưacũng nói có bỏ thì mới có được.”

Lưu Bỉnh Khang cười, thở dài.“Được rồi, tôi hiểu rồi. Tạm bỏ việc này đi, chúng ta xem kết quảkinh doanh của khu vực phía bắc.”

Sắp đến cuối quý rồi, tình hình hoàn thành mục tiêu kinh doanh lại một lần nữa trở thành một vấn đềlớn đối với giám đốc kinh doanh.

Đàm Bân lại cảm thấy đau đầu.

Đúng lúc này, điện thoại của cô rung lên.

Là một số lạ ở Bắc Kinh, Đàm Bân ấn nút tắt.

Ngay lập tức số máy đó lại gọi đến, cô lại tắt đi, chưa đầy một phút sau, điện thoại lại rung.

Đàm Bân dường như ngượng quá hóa giận.

Lưu Bỉnh Khang đành nói: “Cô nghe điện thoại đi đã.”

Đàm Bân bối rối xin lỗi rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Đầu bên kia là một giọng nữ lạ: “Có phải Tiểu Đàm không? Tôi là Hoàng Cẩn.”

Hoàng Cẩn? Đàm Bân nhanh chóng lục lọi trí nhớ nhưng không có kết quả, cô cảm thấy hơi khó chịu. “Xin lỗi, tôi không nhớ… Chị là…”

“Tôi là bạn của Thẩm Bồi. Hồi hè vừa rồi hai người có đến nhà tôi chơi. Xương Bình, còn nhớ không?”

Hình ảnh nữ chủ nhân diễm lệ hiếu khách tại nông trang ở Xương Bình hiện ratrước mắt Đàm Bân, cô sực nhớ ra. “Ồ, có phải chị là chị Hoàng?”

“Vâng, là tôi.”

“Dạ, chào chị Hoàng, xin hỏi chị có việc gì ạ?”

“Tôi đang ở nhà bố mẹ Thẩm Bồi, bây giờ cô có thể đến đây được không? Tôi sẽ cho cô địa chỉ.”

Đàm Bân cảm thấy nghi hoặc, có dự cảm chẳng lành. “Tôi đang họp,xin hỏi có việc gì ạ? Có thể đợi tôi họp xong không?”

Hoàng Cẩn rõ ràng đang lo lắng không yên. “Tốt nhất là cô nên đến ngay. Tiểu Đàm à, Thẩm Bồi xảy ra chuyện rồi.”

Mọi tiếng động xung quanh Đàm Bân dường như biến mất, cô nắm chặt điện thoại, hai chân bắt đầu run rẩy.

“Cherie…” Giống như tiếng gọi đến từ một thế giới khác.

Đàm Bân ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Xin… xin lỗi, Kenny, nhà tôi có chuyện, tôi phải về ngay…”

Cô cũng không nhớ làm thế nào mà cô có thể lái xe được đến Hậu Hải.

Theo địa chỉ Hoàng Cẩn cho cô, xe đi vào một con ngõ sâu. Bên ngoàinhìn rất bình thường nhưng bên trong lại vô cùng sang trọng.

Dãy cửa màu xanh, gạch vuông lát nền, một tòa tứ hợp viện sừng sững hiện ra…

Hoàng Cẩn đứng ngoài cửa, nhìn thấy Đàm Bân, lập tức lộ vẻ lo lắng dẫn cô vào phòng khách.

Trên sofa giữa phòng khách có ba người ngồi. Trong đó một người nhìn thấy cô lập tức đứng đậy, hai người còn lại vẫn ngồi yên.

Dựa vào thói quen nghề nghiệp nhiều năm, Đàm Bân nhìn một lượt, cơ bản đoán được thân phận của từng người.

Ba người đều mặc thường phục nhưng không giấu được khí chất đặc biệtcủa mình. Hai người đang ngồi, một già, một trẻ, trên má có hai vết đỏ, đó là vết tích của những năm tháng dầm mưa dãi nắng ở bênngoài mà người ta thường gọi là “cao nguyên hổng[4]”.

[4] Hiện tượng trên khuôn mặt xuất hiện những mảng đỏ khô nẻ, sần sùi của những người vùng cao.

Lòng Đàm Bân đột nhiên chùng xuống.

Người đang đứng nói: “Cô là Đàm Bân phải không?”

Đàm Bân gật đầu.

“Mời ngồi.” Anh ta chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Đàm Bân ngồi xuống như người mộng du.

“Tôi là nhân viên sở cảnh sát XX khu Tây Thành, còn hai đồng nghiệp nàythuộc sở cảnh sát tỉnh Cam Túc, tôi muốn cô hợp tác với chúng tôi điều tra một việc. Cô hiểu không?”

Đàm Bân máy móc gật đầu.

“Vậy được, tôi bắt đầu luôn nhé! Cô và Thẩm Bồi có quan hệ gì?”

“Bạn bè.”

“Nói rõ hơn một chút.” Người cảnh sát trẻ của sở cảnh sát Cam Túc không chút khách khí hỏi cô.

“Người yêu.”

“Ngày Ba mươi mốt tháng Tám, vào lúc ba giờ năm mươi phút chiều thứ Bảy tuần trước cô đang làm gì?”

Đàm Bân bỗng cảm thấy khó chịu, đây chẳng phải là thẩm vấn tội phạm sao?

Cô ngẩng đầu. “Tôi không có trí nhớ tốt đến thế, muốn hỏi gì anh cứ nói thẳng. Câu hỏi thế này tôi từ chối trả lời.”

Người đó trợn mắt nổi giận, nhưng bị viên cảnh sát Bắc Kinh ngăn lại.

Anh ta giải thích với cô: “Chúng tôi tra trong danh sách cuộc gọi đi củaThẩm Bồi, cuộc gọi cuối cùng của anh ấy là vào lúc ba giờ bốn mươichiều ngày Ba mươi mốt, số máy là của cô.”

Đàm Bân nắm chặt hai tay, cơ mắt phải không ngừng giật giật.

“Anh ấy nói gì với cô?”

Đàm Bân trả lời: “Tôi đồng ý hợp tác, cũng có thể trả lời, nhưng hãy nóicho tôi biết trước, Thẩm Bồi đã xảy ra việc gì? Tôi vẫn còn chút quyềnđó chứ?”

Ba người nhìn nhau, trong đó người lớn tuổi nhất gật đầu.

Người cảnh sát trẻ lấy ra một chiếc túi nylon, bên trong có một ít đồ.

Đàm Bân cầm lên, toàn thân lạnh toát, run như lá rơi trong gió.

Trong chiếc túi nylon là một chiếc giày màu xám, trên chiếc giày đầy bùn đấtvà vết máu đã khô. Đế giày đã bị mòn, dây giày chính là do cô đích thânthắt cho anh.

“Cô nhận ra chiếc giày này không?”

Đàm Bân không trả lời, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào vết máu, hai tay không ngừng run rẩy.

Một lát sau, cô ngẩng lên hỏi: “Máu… là của anh ấy?”

“Phải.”

Bầu trời ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã trở nên âm u, ánh nắng nhạtchiếu lên đôi môi nhợt nhạt của cô, đôi mắt đen tròn đầy vẻ bi thương và tuyệt vọng.

Người cảnh sát thấy mềm lòng, thở dài hỏi đồng nghiệp bên cạnh: “Có nên nói cho cô ấy biết không?”

Người cảnh sát đứng tuổi quan sát Đàm Bân rồi gật đầu.

Hóa ra ngày mùng Hai tháng Chín phía cảnh sát mới nhận được tin báo, lúc đó Thẩm Bồi đã mất tích khỏi đoàn xe được hai ngày.

Người đồng hành trong đoàn xe lúc báo án đã giải thích, vì họ muốn tránhnhóm khách du lịch quá đông nên đã rời khỏi đường cao tốc, chuyển sangđi đường quốc lộ.

Chiều ngày Ba mươi mốt tháng Tám, trên quốclộ gần huyện Quảng Hà, vì trời mưa liên tục mấy ngày, mặt đường bịtrũng, đoàn xe đành phải rời khỏi quốc lộ cùng một người hướng dẫn địaphương, đi vào trong thảo nguyên.

Thảo nguyên rộng ba nghìn mét,thời tiết biến đổi khôn lường, giữa đường có bão lớn, Thẩm Bồi mấtliên lạc với đoàn xe. Sau khi tạnh mưa, đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi,thử mọi cách cũng không liên lạc được với Thẩm Bồi.

Trên xe còn có một người bạn đi cùng, họ cũng không có tin tức gì.

Cảnh sát tìm kiếm hai ngày, cuối cùng ở nơi cách đường quốc lộ khoảng mộttrăm kilômét, phát hiện ra chiếc Pajero của Thẩm Bồi. Xe bị lật đổtrong một đám cỏ, người bạn mất tích nhanh chóng được tìm thấy, nhưng đáng tiếc người ấy chỉ còn là một xác chết. Phần ngực của anh ta bịthân xe đè lên, dẫn tới tử vong, thời gian tử vong ước tính là ngàymùng Một tháng Chín.

Theo như hiện trường có thể thấy khi xelật người bạn này có khả năng bị văng khỏi xe. Khi xe đổ, lại rơitrúng xuống người anh ta. Kết quả khám nghiệm tử thi cũng chứng thựcdự đoán này, nguyên nhân cái chết là do va đập mạnh làm dập nát nộitạng.

Toàn bộ đồ dùng cá nhân đều để trong xe, không thấy có gì bất thường.

Thẩm Bồi thì mất tích.

Cảnh sát lấy hiện trường vụ tai nạn xe làm trọng tâm rồi tìm kiếm xung quanh, cuối cùng tìm thấy chiếc giày dính máu này.

Nơi tìm thấy chiếc giày là một đám cỏ tươi tốt đẫm nước, mấy ngày mưa bãoliên tiếp, tất cả vết tích đều bị trôi sạch. Ba ngày tìm kiếm tiếp theovẫn không có kết quả gì. Trước và sau khi xảy ra tai nạn đã xảy ra những chuyện gì, không ai biết. Thẩm Bồi sống không thấy người, chết khôngthấy xác.

Lời trần thuật của người cảnh sát trẻ chỉ đến đây.

“Cô gái, giờ thì cô có thể nói được rồi chứ?” Người cảnh sát đứng tuổi hỏi.

Đàm Bân thất thần nhìn ông ta.

Người cảnh sát đứng tuổi vốn quen với cảnh sống chết, vẫn truy hỏi không ngừng: “Thẩm Bồi nói gì với cô trong điện thoại?”

Đàm Bân cúi mắt, rất khó mở lời: “Anh ấy than thở đường đi không tốt.”

“Còn gì nữa?”

“Anh ấy chúc tôi sinh nhật vui vẻ.”

Hai người cảnh sát kinh ngạc nhìn nhau, sau đó hỏi: “Chỉ thế thôi à?”

Còn nữa, anh bảo cô đi ăn với người khác, cô liền vui vẻ đi.

Cũng có thể khi anh gặp chuyện không may, cô đang ngồi ăn uống, cười nói vui vẻ với Trình Duệ Mẫn.

Đàm Bân cúi thấp đầu, nghe rõ tiếng răng va vào nhau.

Họ hỏi những câu khác, cô trả lời không đâu vào đâu, câu sau không khớp câu trước.

Thấy tinh thần cô không ổn định, cảnh sát biết rằng có hỏi cũng không thuđược gì, đành thôi. Họ để lại cách liên lạc rồi cáo từ.

Hoàng Cẩn đưa cho cô một cốc trà nóng rồi ngồi xuống bên cạnh.

Đàm Bân như bắt được ngọc, hai tay giữ chặt, ngón tay lạnh băng dần ấm lại.

Hoàng Cẩn thở dài. “Xin lỗi, bọn họ nhất định muốn gọi cô đến để hỏi.”

Đàm Bân áp cốc trà lên trán, nhắm mắt, không nói.

“Cô đừng lo, Thẩm Bồi là người tốt, chú ấy sẽ được phù hộ, không có chuyện gì đâu.”

Đàm Bân vẫn không nói gì.

Hoàng Cẩn đặt tay lên bàn tay cô, ánh mắt đầy sự đồng cảm. “Cảnh sát chưa từ bỏ đâu. Họ vẫn đang tìm chú ấy, họ bảo chúng ta chờ tin tức.”

“Họ hỏi tôi nhiều như thế rốt cuộc là vì sao?” Đàm Bân đã bắt đầu bình tĩnh lại.

“Có hai tên tội phạm ma túy bị truy nã, gần đây cũng trốn trong thảonguyên, gần hiện trường xảy ra vụ tai nạn cũng phát hiện ra tung tíchcủa bọn chúng.”

Đầu óc trì độn của Đàm Bân lại bắt đầu chuyển động. “Họ nghi ngờ Thẩm Bồi có liên quan đến bọn tội phạm ma túy?”

“Cũng không phải, quy trình làm việc của họ là như vậy. Tất cả các khả năng, phải loại bỏ từng cái một.”

Đàm Bân cúi đầu uống nước nhưng vừa uống được một ngụm thì ho đến cong người, mặt đỏ bừng.

Hoàng Cẩn vỗ vỗ lưng cô, không kìm được lại thở dài.

Gặp phải việc như thế, người ngoài dù có đau lòng thế nào cũng chỉ là người ngoài, cảm giác như dao cắt thì chỉ có người thân mới cảm nhận được.

Đàm Bân đứng dậy, nhìn căn phòng. Rèm cửa sổ buông thấp, dưới cửa sổ là một bể cá cảnh, không gian vô cùng yên tĩnh.

“Hai bác vẫn khỏe chứ ạ?” Cô hỏi.

“Chú bị tăng huyết áp, phải vào viện theo dõi, cô đang chăm sóc chú.” Dừnglại một lát, Hoàng Cẩn lại bổ sung: “Tạm thời họ không muốn gặp ai.”

Đàm Bân gật đầu, cô hiểu.

Lúc này cô muốn tìm một góc để giấu mình. Không cần nói chuyện, không cần giải thích, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười.

Cho đến khi rời khỏi nhà Thẩm Bồi, cô mới có cảm giác đau, ngực như bị aiđâm một dao, hơi thở như bị thiêu đốt, đau đến mức cô không muốn hít thở nữa. Cổ họng như bị ai đó nhét hòn đá chặn ngang, cô muốn khóc nhưngnước mắt lại không thể rơi.

Lái xe ra khỏi cửa, nắm chặt vôlăng, cô cảm thấy đã choáng váng do bị hạ đường huyết, trước mặt làchuồn chuồn bay loạn xạ.

Nhìn thấy đèn đỏ phía trước, cô nhấn phanh, đỗ sau chiếc xe Jetta cũ, nhắm hai mắt đau buốt.

Cũng chỉ có tầm mười giây thôi, cô nghe thấy tiếng nhấn ga của chiếc xephía trước. Cô cho rằng chuyển đèn rồi nên ngồi ngay ngắn lại, chuẩn bị vào số để đi.

Chiếc Jetta phía trước lại không có động tĩnh gì, cô đang cảm thấy có chút kỳ quái thì thấy đèn lùi của chiếc Jetta sáng lên.

Đàm Bân giật mình kêu to: “Tôi ở phía sau!”

Cô vội ấn còi để đối phương dừng xe.

Nhưng chiếc Jetta lại không thèm để ý, vẫn lùi, Đàm Bân nắm chặt vô lăng.

Một tiếng động lớn vang lên, đuôi chiếc xe phía trước chạm vào xe cô, lưng Đàm Bân đập vào ghế, đầu óc trống rỗng.

Sau hai phút, cô mới định thần lại sau giây phút hồn bay phách lạc, khôngkiềm chế được lửa giận ngùn ngụt. Cô lập tức xuống xe xem tổn thất,mui xe chiếc Bolaris của cô đã cong lên, đèn lớn bị vỡ tan.

Côlấy điện thoại, định gọi 110 thì cửa xe bên ghế lái của chiếc Jettamở ra, một người phụ nữ như xe tăng xông ra không nói một lời, đẩy mạnh cô một cái.

Đàm Bân loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã xuống.

Người phụ nữ đó đã ép sát cô, oang oang hét lên: “Mẹ kiếp, mày có biết láixe không đấy? Đỗ ngay sát đít xe người ta thế, mày phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, biết chưa?”

Đàm Bân vốn đầy một bụng tức không biết xả ở đâu, nghe đến đây tức quá lại bật cười. “Ấy à, lại còn muốn lalàng cơ đấy? Được thôi, chị ngồi kia chờ một lát, uống cốc trà, đợicảnh sát đến rồi biểu diễn cũng chưa muộn đâu.”

Người phụ nữ lại chửi rủa ầm ĩ, lời lẽ rất thô tục.

Đàm Bân mệt mỏi vô cùng, dường như đứng không vững nữa, cô mệt không muốncãi nhau với cô ta nên đi sang một bên gọi 110 báo địa chỉ và vị trí của họ.

Mọi người kéo đến, vây xung quanh xem một cách náo nhiệt, những xe đằng sau bị tắc lại mất kiên nhẫn, họ ấn còi liên tục.

Lại một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe Jetta, vì trời nóng, mặt anhta đỏ như gan lợn. Đàm Bân cho rằng anh ta có thể nói lý lẽ, không ngờngười đó vừa mở mồm thì giọng điệu y như người phụ nữ kia: “Con nha đầuthối này, có biết lái xe không đấy? Đồ mất dạy!”

Vừa ra cửathì gặp loại người vô sỉ này, lại thêm sự kích động vì không biết ThẩmBồi sống chết thế nào, Đàm Bân vô cùng xúc động, chỉ muốn đập phá cho hả giận. Máu nóng bốc lên đầu, cô quát: “Các người có phải tHiểu Tiềnkhông? THiểu Bao nhiêu, nói! Gọi tao một tiếng bà cô, tao vứt cho chúngmày, cho cả nhà chúng mày mua thuốc cũng đủ đấy!”

Lời chưa dứt thì mặt cô đã lĩnh một nắm đấm rất mạnh.

Nửa khuôn mặt bỗng đau rát, Đàm Bân ngây người, sống hai mươi chín năm, đây là lần đầu tiên cô bị đánh.

Trong cơn giận dữ, cô mất sự kiểm soát, trở về chỗ ghế lái, lùi xe, tănggas, trong tiếng kêu kinh hãi, chiếc Bolaris đâm thẳng vào chiếc Jetta. Người đứng xung quanh còn chưa hoàn hồn, tiếng động thứ hai lại vanglên, lẫn với tiếng kêu thất thanh của người phụ nữ.

Người phụ nữ đó đang đứng cạnh xe, bị thanh chắn bùn móc vào ống quần, chiếc quần dài bị kéo rách đến tận đùi, chân rớm máu.

Người đàn ông lập tức cầm chiếc cờ lê chạy đến, lôi Đàm Bân từ trong xe ra.

Hiện trường sau đó vô cùng hỗn loạn, cho đến khi cảnh sát 110 đến mới kiểm soát được tình hình.

Theo lời khẩu cung của người tại hiện trường, người đàn ông trong xe Jettacầm cờ lê lao đến. Cú đập thứ nhất làm vỡ tan kính của chiếc Bolaris. Cú đập thứ hai là nhằm vào cô gái ngồi trên xe Bolaris, nhưng có người lao vào chắn cho cô ấy. Cú đập thứ ba là giáng xuống người đó.

Sau đó, lại có người lao vào, một chân đá ngã người đàn ông trên xeJetta, hai người đánh nhau, lăn lộn trên đường. Sau đó nữa, xe cảnh sátvang tiếng còi hụ lao đến.

Những việc này đều là sau này Đàm Bânmới được biết. Khi cửa kính xe bị đập vỡ, trước mắt cô là một vùng tốiđen, cô hoàn toàn không biết gì nữa.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương Góp ý xây dựng phát triển truyenfull.com