Tất cả

Bẫy Văn Phòng - Chương 18

Truyện Bẫy Văn Phòng

Tác giả Thư Nghi

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Sau buổi tối hôm đó, hai người hầu như đều gặp nhau ở nhà Trình Duệ Mẫn.

Nếu không phải đi ăn uống xã giao, anh thường đem công việc về nhà làm, vừa làm việc vừa đợi Đàm Bân đi làm về, cơm tối cũng thường ăn ở nhà.

Tay nghề nấu nướng của anh cũng không tồi, anh có thể nấu một bữa cơm ngon. Nhưng để ý một chút, Đàm Bân liền phát hiện ra khẩu vị của anh thiên về ăn nhạt theo phong vị Triều Châu, còn cô lại thích mùi vị đậm đà mộtchút. May mà hầu như toàn bộ thời gian đều dành cho công việc, chỉ cóbữa tối là ăn cùng nhau, như vậy mới có cơ hội để dần thích ứng.

Đàm Bân cũng mang mấy bộ quần áo của mình sang chỗ ở của Trình Duệ Mẫn,tránh hôm sau đi làm lại bị lộ ra là cả đêm qua mình không về nhà.

Trong phòng thay đồ, Đàm Bân chú ý đến một chi tiết. Cũng giống như cô, trêngiá treo quần áo của anh có rất ít quần áo mặc ở nhà, hầu như toàn quầnáo công sở. Đa số những bộ quần áo đó đều mang nhãn hiệu Dunhill. So với những nhãn hiệu đang thịnh hành như Boss hay Armani, hình như anh có vẻ rất thích nhãn hiệu mang phong cách London này.

Trình Duệ Mẫngiải thích, hồi đó ông ngoại anh có một bộ quần áo cũ nhãn hiệu Dunhillkhiến anh có ấn tượng khá sâu sắc, vì vậy khi lớn lên anh chỉ thích quần áo của nhãn hiệu này.

Thực ra Dunhill là nhãn hiệu thời trangkhá kén người mặc, nó đòi hỏi khá khắt khe về vóc dáng lẫn phong cáchcủa người mặc. Nhưng Trình Duệ Mẫn mặc vào quả thực rất đẹp.

Mởngăn kéo ra, bên trong, cà vạt và thắt lưng được sắp xếp gọn gàng vàotừng ô. Có một số vẫn chưa bóc vỏ bọc, chỉ cần nhìn vỏ bọc bên ngoài làbiết không phải mua ở trong nước. Tim Đàm Bân đập thình thịch, giả vờnhư vô tình hỏi: “Những chiếc cà vạt kia đều là anh mua khi đi công tác ở nước ngoài à?”

Trình Duệ Mẫn đang ngồi trước màn hình máy tính, ngẩng lên trả lời: “Chỉ có vài cái thôi.”

“Thế còn những cái khác?”

“Có không ít là được người khác tặng.”

Đàm Bân chen vào, ngồi lên đùi anh. “Bạn gái à?”

“Em ghen sao?” Trình Duệ Mẫn véo má cô một cái, mắt vẫn dán vào màn hình vi tính. “Em mà cũng biết ghen á?”

“Em còn có thể ăn tươi nuốt sống người khác nữa cơ.” Đàm Bân nổi giận. “Emthấy anh trong sáng quá mức rồi đấy. Nói thật nhé, trên đời này những sự việc khác thường đều là yêu cả.”

“Yêu?” Trình Duệ Mẫn chỉ nghe thấy từ cuối cùng, ngẩng lên cười. “Yêu tinh hay yêu quái?”

“Hai loại đấy khác nhau sao?”

“Đương nhiên không giống nhau rồi. Anh tương đối thích yêu tinh, xà tinh, hổ tinh cũng không tồi.”

“Tốt nhất vẫn là yêu tinh nhện, đúng không?”

“Đúng rồi, bởi vì có thể liền lúc bắt được cả bảy con.”

Đàm Bân “xì” một tiếng, phát hiện mình đã bị anh xỏ mũi sang chủ đề khác,liền quay lại chủ đề chính: “Nghiêm túc một chút đi, em đang hỏi anh một cách nghiêm chỉnh đấy.”

Trình Duệ Mẫn cười. “Không phải đã nói với em rồi sao? Anh đã chia tay bạn gãi cũ nửa năm nay rồi.”

“Xì, bây giờ vẫn còn giữ cà vạt người ta tặng, em ghen rồi đấy.”

Trình Duệ Mẫn ngoảnh đầu lại nhìn cô, buồn cười đến nỗi sắp không kiềm chế được nữa.

“Cười cái gì mà cười? Chột dạ rồi đúng không?”

Cuối cùng Trình Duệ Mẫn cũng phải phì cười. “Thì ra em vòng vo tam quốc cũng chỉ vì chuyện cái cà vạt này. Cái cà vạt đó là mẹ anh tặng anh, đượcchưa?”

“Thế à…” Đàm Bân hơi đỏ mặt, nhưng vẫn cố cãi lý: “Vậy sao anh phải khiến em hiểu lầm?”

Anh ôm lấy eo cô, quay ghế một trăm tám mươi độ. “Vậy em nói xem, chuyện giữa em và lão Dư đó là sao?”

“Tony? Anh ấy yêu đơn phương, liên quan gì đến em?”

“Yêu đơn phương? Hừm, hãy nhìn tên của hai người xem, một người là Tony, một người là Cherie, cặp đôi nổi tiếng nhất Anh quốc[1], cũng xứng đôi đấychứ!”

[1] Trùng tên với Tony Blair và Cherie Blair, vợ chồng cựu thủ tướng Anh.

Đàm Bân bực quá, liền véo anh một cái. “Đã nói với anh rồi, đó chỉ là ngẫu nhiên!”

Mục đích của Trình Duệ Mẫn đã đạt được, anh chịu đau, cười. “Thế em cũng đừng nói anh nữa, đi pha giúp anh tách cà phê.”

“Đừng có mơ, sau bốn giờ chiều không được uống cà phê.”

Sự chú ý của Trình Duệ Mẫn rất nhanh đã chuyển sang công việc trên màn hình máy tính, không thèm đấu khẩu với cô nữa.

Đàm Bân đứng tựa vào cửa phòng, nhìn anh ngồi im lặng một mình, đột nhiêncảm thấy hình ảnh này vô cùng thân thuộc. Khi xưa, lúc Thẩm Bồi vẽ tranh cũng có phong thái giống như bên cạnh không có người như thế này. Côkhẽ bặm môi, sắc mặt có vẻ đượm buồn, sau đó cô cúi đầu, đi ra ngoàiphòng khách, xuống lầu pha cho anh một tách cà phê Phổ Nhĩ, đặt bên cạnh tay anh, còn mình thì buồn bã lên giường đi ngủ.

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

Điểm không giống chính là cô.

Trước mặt Thẩm Bối, cô luôn cố gắng để trở thành một người hoàn hảo nhất,cuối cùng lại phát hiện mình đánh giá quá cao bản thân. Còn trước mặtTrình Duệ Mẫn, cô không hề nghĩ mình phải giấu giếm, che đậy.

Nửa tỉnh nửa mê, Đàm Bân nghe thấy tiếng sột soạt bên tai, tấm đệm trảigiường hơi rung động, biết là Trình Duệ Mẫn đã làm việc xong và trở vềphòng ngủ.

Anh thường ngủ muộn hơn cô hai tiếng, thời gian anhlên giường thường là sau hai giờ sáng. Cô trở mình, vòng tay ôm chặt eoanh, áp mặt vào lưng anh. Anh không nói gì, chỉ nắm chặt tay cô để cảmnhận làn hơi ấm.

“Bao giờ anh mới có được vài ngày rảnh rỗi?” Đàm Bân hỏi.

“Làm gì hả em?”

“Chúng ta đi Úc chơi dịp Noel đi.”

“Bảo bối à, em đang mơ ngủ sao? Hợp đồng chưa ký, trước năm mới em có thể đi được sao?”

Đàm Bân nghĩ lại, đúng là như thế, cô ảo não gục đầu lên lưng anh, không ngừng lẩm bẩm: “Em ghét công việc này!”

Trình Duệ Mẫn vỗ vỗ vào tay cô, an ủi: “Sắp đấu thầu chưa em?”

“Còn vài ngày nữa.”

“Vậy thì chẳng phải sắp hết khổ rồi sao? Ngủ đi, mai em còn phải dậy sớm.”

Đàm Bân đặt tay lên ngực anh, dường như nhịp đập của trái tim cô cũng hòatheo nhịp đập trái tim anh. Mí mắt cô dần sụp xuống, cứ thế ôm anh ngủthật say.

Ngày đấu thầu đang đến rất gần, tiến độ lại chững lại, dưới áp lực dồn ép, sự nhẫn nại của Đàm Bân cũng giảm xuống từng ngày.Đồng nghiệp cười nói, cô lại trở lại hình tượng Người lãnh đạo cầm roida, tuy nhiên là Người lãnh đạo phiên bản 2 này đã thay đổi.

Chỉ có Vương Dịch là người mang đến cho cô niềm vui bất ngờ, đó là cô ấy đã giúp cô hẹn được với Tổng giám đốc kỹ thuật Trần Dụ Thái của tập đoànPhổ Đạt.

Đàm Bân hết sức ngạc nhiên: “Tôi đã mời không biết bao nhiêu lần mà anh ta không đồng ý. Cô làm thế nào mà mời được anh ta vậy?”

“Chỉ hai từ thôi, ăn vạ.” Vương Dịch dương dương tự đắc truyền lại kinhnghiệm cho Đàm Bân. “Tôi đứng ở cổng tập đoàn Phổ Đạt chặn anh ta bangày, ngày cuối cùng tôi phải đợi đến mười một rưỡi đêm. Anh ta nói anhta phải làm tăng ca, được thôi, tôi đặt cơm tối và bữa khuya, bảo ngườita mang vào cho anh ta. Cuối cùng, anh ta cũng thấy ái ngại nên phảixuất hiện, tôi lái xe đưa anh ta về nhà, trên đường đi, tôi còn làm ravẻ đáng thương, nói rằng sếp giao cho tôi nhiệm vụ quan trọng, anh ta mà không giúp đỡ, tôi sẽ bị mất bát cơm, sau đó nặn ra mấy giọt nước mắtcá sấu, thế là anh ta đồng ý.”

Đàm Bân nghe mà muốn phì cười,cái kiểu bám dai như đỉa đói ấy chỉ có Vương Dịch mới làm được. Nếu làcô, với thân phận của mình, cô thật không có mặt mũi nào làm việc đó.

Tại cửa bắc của công viên Địa Đàn có một câu lạc bộ dành cho hội thương gia rất nổi tiếng, cái tên của nó cũng rất lạ “B16”, nơi này cách biệt vớicông viên Địa Đàn, cây cối tươi tốt, phong cách cổ kính, ngay cả trongmùa đông, quang cảnh ở đây cũng rất đẹp và yên tĩnh.

Chỉ có điều giá cả ở đây vô cùng đắt đỏ, nhưng Trần Dụ Thái đã chọn nơi này, ĐàmBân chỉ có thể bảo thư ký đặt bàn trước. Lúc sắp tan ca, cô xuất pháttrước để quan sát một lượt. Thấy mọi thứ đều ổn, cô thở phào nhẹ nhõm,ngồi xuống, gửi tin nhắn cho Trình Duệ Mẫn: “Tối nay em đi ăn với kháchhàng, anh đừng đợi em, ngủ sớm đi nhé!”

Trình Duệ Mẫn hỏi: “Với ai?”

Đàm Bân trả lời: “Nói với anh sẽ làm anh đau lòng, em không nói!”

Anh không thèm để ý đến cô nữa, khiến Đàm Bân sốt ruột chờ tin nhắn của anh đến nỗi không chịu được, lại gửi cho anh một tin nhắn: “Sao anh khônghỏi nữa?”

Trình Duệ Mẫn trả lời: “Tùy em, muốn làm gì thì làm.”

Đàm Bân tức giận giậm chân, nhưng lại không thể trút giận lên chiếc điện thoại, đành nhắn lại hai chữ: “Chết đi.”

Đàm Bân đang đứng ngóng ngồi trông thì Trần Dụ Thái đến.

Thực ra anh ra chưa nhiều tuổi lắm, tính ra còn ít hơn Điền Quân một tuổi,đều là những sinh viên tốt nghiệp sớm nhất sau khi vừa mới khôi phụchình thức thi đại học trước năm 80.

Nhưng bởi vì Trần Dụ Thái có nước da hơi sẫm, dáng người nhỏ gầy nên trông có vẻ già trước tuổi, nếu chỉ nhìn qua, nhiều người có thể nghĩ anh ta và Điền Quân cách nhau đến bảy, tám tuổi.

Đàm Bân nghe thấy tiếng mở cửa liền đứng dậynghênh đón. “Anh Trần, gặp anh thật không dễ dàng, cuối cùng thì cũng có thể gặp anh ngoài phòng làm việc.”

Trần Dụ Thái tỏ ra không hề khách khí, ngồi vào ghế một cách rất tự nhiên, hỏi cô: “Chỉ có mình cô thôi sao?”

Đàm Bân mỉm cười. “Vâng, tôi toàn tâm toàn ý đợi Trần Tổng đến, không biết Trần Tổng còn nhớ đến ai nữa?”

Trần Dụ Thái nhìn cô, không nói gì.

Đàm Bân cũng không nói nữa, cô không dám quá mạo phạm.

Nhân viên phục vụ đưa thực đơn cho cô, Đàm Bân hai tay cầm thực đơn, quayngược lại đưa cho anh ta. Trần Dụ Thái xua tay. “Cô chọn đi, đơn giảnmột chút, ăn xong sớm, về nhà sớm.”

Nghe vậy Đàm Bân thấy hơithất vọng. Thái độ đó của anh ta giống như đang đối phó. Nhưng cũng khótrách được, thời nay mời người khác đi ăn là một chuyện thiếu sức hấpdẫn nhất. Cô đành tự động viên mình: Dù sao việc chính hôm nay khôngphải là ăn cơm, quan trọng là phải nghĩ cách làm cho anh ta vui.

Bởi vì không biết khẩu vị của anh ta thế nào, Đàm Bân ngắm nghía thực đơn, sau đó chọn hai món rất đắt.

Nhưng anh ta nổi tiếng là người thích thứ nước đựng trong chén, đặc biệt làrượu Ngũ Lương. Đàm Bân gọi luôn rượu Ngũ Lương mười lăm năm, năm mươilăm độ. Lần này cô quyết định quên mình để tiếp quân tử. Cô không dámmong sẽ tạo được mối quan hệ lâu dài, chỉ hy vọng hôm nay có thể khaithông được thế bế tắc, lần sau gặp mặt sẽ không ngại nữa.

Thứcăn nguội được đưa lên trước. Để không khí thêm phần sôi nổi, Đàm Bân cốnghĩ mọi cách làm anh ta vui. Có mỹ nữ bên cạnh, qua ba tuần rượu, quảnhiên Trần Dụ Thái đã thoải mái hơn.

Anh ta hỏi: “Bữa cơm hômnay là có mục đích gì khác, đúng không? Tôi nói cho cô biết, không nhắcđến chuyện công việc thì chúng ta còn có thể ngồi với nhau một lúc, cònchỉ cần nói một từ, tôi sẽ đi ngay.”

Đàm Bân lập tức cười, đỡlời: “Trần Tổng, anh khiến tôi đau lòng quá, trông ngày trông đêm, đếnkhi có cơ hội trình bày thì anh lại từ chối, khiến tôi cảm thấy cuộcsống này dường như không còn chút ý nghĩa gì nữa. Hôm nay nói như vậy có nghĩa anh không nể mặt tôi chút nào sao?”

Trần Dụ Thái nhìn vào khuôn mặt trắng hồng của cô, cuối cùng cũng cười, nói: “Chắc là không ai nỡ làm vậy.”

“Câu này đáng bị phạt.” Đàm Bân cười nửa đùa nửa thật, liếc nhìn anh ta.“Anh thực sự là người biết thương hoa tiếc ngọc, sao cứ khước từ lời mời của tôi mãi thế?”

Trần Dụ Thái bình thường quen với phong tháiđoan trang của Đàm Bân, không ngờ khi ra khỏi phòng làm việc, cô lại thể hiện bộ mặt hoàn toàn khác.

Cô mặc một chiếc áo lông cừu cổ tím màu đen khá mỏng khiến các đường nét cơ thể hiện lên rất gợi cảm, sợidây chuyền bạch kim trên cổ sáng lấp lánh dưới ánh đèn, đôi mắt đầy vẻphong tình khiến người ta đắm say hơn rượu trong chén kia.

Vẻ đẹp của cô khiến anh ta cũng phải mê mẩn.

Đàm Bân cầm chai rượu lên, rót đầy chén của anh ta trước, sau đó cầm chéncủa mình, cười hỏi: “Trần Tổng, anh nói xem, chén rượu này nên phạt anhhay phạt tôi?”

“Còn phải hỏi sao? Đã mời tôi thì nên có chút thành ý chứ.”

“Thì ra anh chỉ cần thành ý.” Đàm Bân cười. “Thành ý của tôi rất nhiều, chỉ cần anh chịu nhận.”

“Thật không? Vậy hãy cho tôi xem thành ý của cô.” Trần Dụ Thái khoanh tay lại.

Đàm Bân nâng chén, chạm nhẹ vào chén của anh ta. “Chén thứ nhất, theo tậpquán của người Bắc Kinh xưa, chén đầy biểu thị thành ý, tôi xin cạntrước, anh thì tùy ý.” Đàm Bân ngửa cổ dốc hết chén rượu một cách vôcùng hào sảng, sau đó dốc ngược chén xuống.

Cách uống rượu dứt khoát trên bàn tiệc giúp cô không ít lần giành điểm một cách vô cùng ấn tượng.

“Tốt!” Trần Dụ Thái cũng không chịu thua kém, tự cầm chai rượu, rót đầy chén, đợi cô. “Tôi rất thích người khảng khái như cô.”

Đàm Bân lại không cạn nữa, đưa tay giữ miệng chén. “Chén thứ hai có một quy tắc là chén đối chén, cùng nhau uống, anh cũng phải uống hết, chỉ cầncòn lại một giọt thì…” Cô giơ ba ngón tay trắng nõn lên. “Sót lại mộtgiọt phạt ba chén, anh tự cân nhắc đi.”

“Đây chính là rượu giao bôi.” Trần Dụ Thái cười lớn.

Những trò tương tự thế này, Đàm Bân đã trải qua không biết bao nhiêu lần, vìvậy cô đã rất quen, cô nói một cách rất thản nhiên: “Đúng vậy, ở HànQuốc, rượu giao bôi thể hiện tình bạn và tình hữu nghị, tôi thấy cànghợp với ý nghĩa rượu giao bôi của thời xưa.”

Cứ thế hai ngườiuống hết chén này đến chén khác, thức ăn không hề được đụng đến, chairượu đã uống hết già nửa. Trần Dụ Thái mặt đỏ tía tai nhưng giọng nói và thần thái vẫn rất tỉnh táo.

Ngược lại, Đàm Bân càng uống mặtcàng trắng, tuy trong người nóng hừng hực, cảm thấy hoa mắt chóng mặt,nhưng bên ngoài lại như không có biểu hiện gì.

Trần Dụ Thái vô cùng ngạc nhiên về tửu lượng của cô. “Từ lâu đã nghe nói cô uống rượu rất khá, không ngờ là thật.”

Đàm Bân cảm thấy đã đến lúc mượn rượu giấu mặt, cô cúi đầu, làm ra vẻ aioán: “Hôm nay tôi sẽ hết mình, rượu gặp tri kỷ, ngàn chén vẫn ít, anh có tin không?”

Trần Dụ Thái cười khà khà, nhưng không hề có ý tiếp nhận tấm thịnh tình đó. “Cô đừng mượn gió phất cờ nữa, nói đi, rốt cuộc hôm nay cô gặp tôi là có chuyện gì?”

Đàm Bân nhìn anh ta, vẻmặt rất trong sáng, ngây thơ. “Tôi đã nói rồi thôi, chỉ là muốn nóichuyện bình thường với anh thôi, sao anh không tin tôi nhỉ? Thực ra ngay từ lần đầu gặp anh, tôi đã có cảm giác vô cùng thân thiết.”

Nét mặt Trần Dụ Thái hơi lộ ra vẻ không tin.

“Thật mà, trông anh giống một người anh hồi đại học của tôi, rất giống.” ĐàmBân nói một cách đầy cảm động, bởi vì cái “người anh” mà cô bịa đặt đóchính là Cù Phong năm ấy. “Anh ấy quan tâm chăm sóc tôi rất nhiều, từviệc học tập cho đến việc đối nhân xử thế, dạy tôi biết rất nhiều thứ,sau này… sau này anh ấy ra nước ngoài, để tôi cô độc một mình ở BắcKinh, không người thân thiết, bố mẹ cũng không ở bên cạnh, tôi luônnghĩ, nếu mình có một người anh trai thì đâu đến nỗi phải đi nhiều ngãrẽ đến vậy…” Nói đến đây, cô bỗng dừng lại, nhìn xuống như cố che giấuđiều gì.

Trần Dụ Thái nghĩ rằng cô đang kìm nén nước mắt, liền hắng giọng nói: “Tiểu Đàm, chuyện này…”

“Xin lỗi anh!” Đàm Bân ngẩng đầu đúng lúc, nụ cười trở nên gượng gạo. “Tôiuống nhiều rồi, xin lỗi anh, xin lỗi… Tôi nhận phạt một chén.”

Cô tự rót một chén, quả nhiên một hơi uống hết, làm ra vẻ đang mượn rượu giải sầu.

Khi Trần Dụ Thái nhìn cô lần nữa, ánh mắt bắt đầu có sự thông cảm.

Từ đó Đàm Bân đưa ra một kết luận, khi con người ở bên nhau, có nhiều lúcđiểm đột phá lại tồn tại ở nhu cầu cơ bản nhất và nguyên thủy nhất củacon người.

Tối đó rượu cạn, thức ăn cũng hết, khi tính tiền, sốtiền lên đến bốn con số khiến cô hơi xót xa, đành tự an ủi, tính ra phải chi số tiền này cũng đáng, ít nhất Trần Dụ Thái nói chuyện cũng đãkhông còn khách khí nhiều nữa.

Đàm Bân tiễn Trần Dụ Thái về đếncửa nhà, vẫy tay chào tạm biệt anh ta, sau đó cô bảo lái xe taxi quayđầu, về thẳng nhà cô. Cô không muốn để Trình Duệ Mẫn thấy bộ dạng saykhướt này của mình.

Cô cố gắng chịu cơn khó chịu trong dạ dày để đi tắm trước, sau đó vịn tay vào tường, lần vào phòng ngủ, đầu óc quaycuồng, choáng váng, cả đêm đó cô ngủ không ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, quả nhiên da mặt cô trắng bệch, mắt sưng lên, dùng bao nhiêu phấn trang điểm cũng không che được.

Vương Dịch mới nhìn thấy cô đã phải giật mình, sau đó, khi biết rõ đầu đuôicâu chuyện mới kết luận: “Lần sau Oscar nên trao cho cô giải diễn viênxuất sắc nhất.”

Đàm Bân cười gượng. “Tôi cũng nghĩ thế.”

Sau khi tan ca, cô về chỗ ở của Trình Duệ Mẫn, người ỉu xìu, ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt ứa ra.

Khó khăn lắm Trình Duệ Mẫn mới được nhàn rỗi, anh đang sắp xếp lại giá sách trên tầng hai.

Đàm Bân chống cằm ngồi xuống nhìn anh ngồi trên thang cẩn thận rút mấyquyển sách ra, lau chùi bụi bẩn, giở mấy trang ra xem, sau đó lại đặttrở lại hoặc xếp ở bên cạnh.

Những quyển sách lịch sử chiếm tới nửa giá sách này đều là di vật ông ngoại để lại.

“Đọc sách lịch sử là cách giúp con người ta trưởng thành nhanh nhất đấy.”Anh nói với Đàm Bân. “Anh sẽ chọn giúp em mấy quyển nhập môn, có thờigian em đọc thử xem. Đọc nhiều rồi em sẽ phát hiện ra rằng, những việc ở trong văn phòng chỉ là chuyện nhỏ.”

Đàm Bân gật đầu, cố gắng lí nhí nói cảm ơn.

Nghe thấy giọng nói mệt mỏi của cô, Trình Duệ Mẫn liền ngẩng lên, nhìn thấymặt cô xám xịt, tái mét, không giấu nổi sự ngờ vực. “Rốt cuộc tối qua em đi ăn với ai? Tại sao qua một đêm, gương mặt xinh đẹp, tươi tắn của emlại giống như lá dưa muối thế này?”

Đàm Bân mệt mỏi nằm vật ra sofa. “Người này anh cũng quen.”

Trình Duệ Mẫn nhảy xuống cầu thang, đi đến, ngồi cạnh cô. “Là ai vậy?”

Đàm Bân gối đầu lên đùi anh, do dự một hồi mới trả lời: “Tổng giám đốc kỹ thuật của tập đoàn Phổ Đạt.”

Để tránh làm Trình Duệ Mẫn bị kích động, cô không nhắc đến cái tên Trần Dụ Thái.

Trình Duệ Mẫn “ừ” một tiếng, không nói gì nữa.

Anh cứ như thế. Thực ra đối với những việc khác anh sẽ không tiếc lời dạybảo Đàm Bân, chỉ có những chuyện liên quan đến việc tập trung thu mua là anh không tra cứu sâu, chỉ nói “Anh tin vào trực giác của em. Mối hậnthù ngày trước giữa anh với MPL, nếu anh nói nhiều quá, sẽ ảnh hưởng đến quyết định của em.”

Đàm Bân cũng hiểu ý anh, sau đó không nhắc nhiều đến vấn đề này nữa.

Đợi mãi không thấy cô nói gì, Trình Duệ Mẫn cúi đầu, nhìn thấy hai tay cô đặt trên ngực, mắt đã nhắm lại từ lúc nào.

“Đàm Bân, em ngủ rồi sao?”

Đàm Bân mơ hồ đáp lại một tiếng.

Trình Duệ Mẫn không biết làm sao, liền vỗ nhẹ lên đầu cô. “Đi tắm đã rồi hãy ngủ, em.”

Đàm Bân hơi khó chịu, cô trở mình, nằm úp mặt vào đùi anh. “Kệ em, để em ngủ một giấc đã.”

Kết quả là, đến khi cô tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, cô nằm dài trên giường, cả đêm ngủ mê mệt không biết gì, cũng không biết Trình Duệ Mẫn đưa côvào phòng ngủ như thế nào.

Cô nhìn đồng hồ, mới bảy giờ, ga trải giường rúm ró, chăn cuộn tròn một bên, anh vẫn dậy sớm hơn cô.

Đàm Bân nhìn vào tấm gương trong nhà tắm, thấy phấn trang điểm trên mặt hôm qua vẫn còn, da cô lại rất dễ bắt màu, vùng mắt đen sì, trông như mộtcon quỷ hút máu người. Làn nước nóng hổi từ trên đầu chảy xuống như gộtsạch hết, lúc này cô mới thấy khoan khoái, dễ chịu, cảm thấy đói đến mức da bụng dính vào da lưng, cô thay quần áo rồi xuống lầu.

Ánhnắng buổi sớm chiếu qua tấm rèm trắng của phòng bếp, để lại chút ánhsáng mờ mờ trên mặt gạch hoa lát tường phía đối diện. Trình Duệ Mẫn vừaăn sáng xong, ăn mặc chỉnh tề, ngồi dưới cửa sổ đọc báo.

Nhìn thấy cô, anh liền hỏi: “Sao em còn chưa đi chạy?”

Đàm Bân cầm một mẩu bánh mỳ, cắn một miếng, nói: “Cả ngày hôm qua em chưaăn gì, đói đến sắp chết đây, hôm nay nợ một buổi đi chạy vậy.”

“Rốt cuộc hôm kia em đã uống bao nhiêu?”

Đàm Bân trả lời đại khái: “Mười mấy, hai mươi chén gì đó, em cũng không để ý.”

Trình Duệ Mẫn gấp tờ báo lại, nghiêm sắc mặt. “Đàm Bân, em từng nghĩ đến chuyện thôi việc rồi đi học tiếp không?”

Đàm Bân giật mình, suýt nữa bị nghẹn. “Để làm gì cơ?”

“Sao em phản ứng mạnh thế?”

“Còn hỏi em sao, anh sao thế? Sao lúc nào cũng muốn em rời bỏ MPL?”

“Không có gì liên quan đến MPL cả.” Trình Duệ Mẫn ngồi đối diện cô, giọng nóivẫn nhẹ nhàng. “Em xem lại em đi, thức đêm, hút thuốc, uống rượu, mấtngủ, cứ tiếp tục thế này, em sẽ làm cho cơ thể mình trở nên tàn tạ mất.Anh không muốn em làm công việc liên quan đến bán hàng nữa, vốn dĩ congái không hợp với công việc bán hàng.”

Đàm Bân từ từ đặt chiếc bánh mỳ xuống, mỉm cười. “Thì ra anh cũng giống họ.”

“Ý gì vậy?”

“Phân biệt giới tính.” Đàm Bân cười. “Sự phân biệt giới tính muôn thuở này, em tưởng anh sẽ không như thế.”

“Chuyện anh nói và điều em nói giống nhau sao?” Trình Duệ Mẫn nhìn cô. “ĐàmBân, em đừng có như con nhím, gặp ai lông cũng dựng lên thế, được không? Anh thấy thương em nên mới góp ý như vậy, em lại nghĩ đi đâu thế?”

Đàm Bân không muốn tiếp tục chủ đề này. “Từ bỏ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang thì cũng phải có đủ tiền vốn đã chứ. Trừ phi em ở nhà làmcông việc nội trợ, nếu không, đợi em làm đến tổng giám đốc kinh doanhrồi hãy nói.”

Trình Duệ Mẫn tỏ ra không vui. “Tùy em.” Anh đứnglên lấy áo khoác. “Sáng nay anh có cuộc họp, anh đi trước đây, em tự lái xe, đi cẩn thận nhé!”

Đàm Bân tiễn anh ra ngoài, xe của công ty đang đợi trước cửa nhà, tài xế mở cửa xe, đón lấy chiếc cặp laptop của anh.

Mắt nhìn theo bóng lưng anh, Đàm Bân cảm thấy hơi hối hận, không đành lòngđể thời kỳ yêu đương ngọt ngào của hai người kết thúc thế này, không kìm nén được liền gọi: “Trình Duệ Mẫn!”

Anh quay đầu lại, thấy Đàm Bân đang đứng trước cửa, nhìn về phía mình. Trình Duệ Mẫn liền bảo tài xế đợi một lúc rồi quay lại.

“Có chuyện gì thế em?”

“Sau này em sẽ uống ít rượu…” Đàm Bân nói. “Không cần thiết phải uống, em sẽ không uống.”

Trình Duệ Mẫn vô cùng ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì, chỉ nhìn cô, mỉm cười.

Đàm Bân đột nhiên cảm thấy tủi thân, mắt cô bỗng vằn đỏ, cô quay mặt đi chỗ khác.

Anh nâng cằm cô, quay mặt cô lại, hôn nhẹ lên môi cô tỏ ý xin lỗi. “Ngoan nhé, anh đi đây!”

Đàm Bân cúi đầu “vâng” một tiếng, Trình Duệ Mẫn xoa xoa đầu cô, thở dài một cái rồi lên xe đi.

Hôm nay là ngày cuối cùng trước khi phiên đấu thầu trang bị kỹ thuật kếtthúc. Bốn giờ chiều, Đàm Bân kiểm tra một lượt tài liệu đấu thầu, đóngdấu chấp nhận, đưa cho Lưu Bỉnh Khang phê chuẩn lần cuối. Cô thở ra mộthơi dài, cuối cùng cũng xong.

Công việc còn lại đã có trợ lý cảđêm in rồi đóng quyển, niêm phong, sáng sớm ngày mai sẽ đưa đến tập đoàn Phổ Đạt, bộ phận kỹ thuật coi như đã hoàn thành công việc.

Cuộc đấu thầu thương mại sau đó, ngoài việc trả lời các điều khoản thương mại, thách thức lớn nhất chính là báo giá lần cuối.

Đây là một cuộc chiến kỹ thuật và cuộc chiến tâm lý giữa các nhà hoạch định sách lược của các công ty, cho dù càng lúc càng căng thẳng, nhưng dùsao cũng không cần phải dùng đến nhân lực, đội ngũ tiếp thị vất vả gầnmột tháng nay giờ có thể nhân cơ hội này mà nghỉ ngơi cuối tuần.

Đàm Bân cũng có thể bớt chút thời gian để tìm hiểu về tình hình tiêu thụ ở khu vực của mình.

Giám đốc kinh doanh nào không hoàn thành nhiệm vụ cũng bị cô tra hỏi đếncùng. Trong trường hợp này, Đàm Bân luôn giữ giọng điệu ôn hòa, nhưngthái độ lại rất cứng rắn, trước mặt cô không có cớ nào là không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Cô nói: “Người thành công sẽ luôn tìm cách để giải quyết vấn đề, chỉ có người thất bại mới phải kiếm cớ để thoái thác.”

Các giám đốc kinnh doanh bị tra hỏi một cách gắt gao: “Ngoài việc tập trung thu mua, các phần còn lại, bao giờ các anh mới có thể đạt được mụctiêu?”

Nếu họ vẫn cố chấp giải thích nguyên nhân, Đàm Bân cũngsẽ truy hỏi đến cùng, nỗ lực từng bước phân tích nguyên nhân và kết quảxác thực. Con người ai cũng vậy, khi đối mặt với bất cứ chuyện gì, cũngsẽ sợ hai chữ “nghiêm túc”, chỉ cần xoay mấy vòng là đối phương đã phảigiơ tay đầu hàng. Lần sau, sẽ tạo thành một phản xạ không dám làm việcqua loa nữa.

Nhưng Chu Dương lại có thái độ khác thường, anh ta nói rất ít, không công khai chống lại cô, cô nói gì thì là như thế.

Đàm Bân không khỏi cảm thấy lạ, muốn tìm cơ hội nói chuyện với anh ta,nhưng lại sợ khinh suất, lộ ra sự bất an của bản thân, vì thế cô đànhtạm thời duy trì tình trạng này.

Nhưng Vương Dịch lại bình luận sau lưng: “Kỳ lạ thật, sao Cherie ngày càng giống phong cách của Ray lúc đầu thế nhỉ?”

Đàm Bân lấy đó làm chuyện cười kể cho Trình Duệ Mẫn nghe. “Đúng là cóchuyện gần mực thì đen sao? Có phải em đã làm quá rồi không?”

Mấy ngày nay Trình Duệ Mẫn bị đau đầu, lại không chịu nghỉ ngơi, chỉ uốngthuốc giảm đau. Đàm Bân mua tinh dầu bạc hà và oải hương để anh dùngthử, lại bị anh cười nhạo, xem đó như là trò phù phép của mụ phù thủy.

Đàm Bân đành tự mình làm. Cô vặn đầy một bồn nước nóng, nhỏ tinh dầu vào,sau đó bắt anh nằm thư giãn trong đó, còn cô ngồi bên cạnh, vừa nóichuyện vừa giám sát.

Nghe cô kể xong, Trình Duệ Mẫn mở mắt, hỏi: “Em có thể cho anh biết mục tiêu của em là gì không?”

“Loại bỏ chữ “quyền” trong tên chức vụ.” Đàm Bân trả lời không chút do dự.

“Vậy theo em, một giám đốc kinh doanh cần có những tố chất gì?”

Đàm Bân suy nghĩ một lát rồi nói: “Quyết đoán, có sức thuyết phục, có sức gắn kết.”

“Đều đúng, nhưng vẫn tHiểu Tố chất quan trọng nhất…”

Đàm Bân nghiêng nghiêng đầu.

“Nhẫn tâm.” Trình Duệ Mẫn nói. “Điều tiên quyết làm nên một giám đốc kinhdoanh, thành tích mới là số 1, những cái khác đều không quan trọng lắm.Nhất định phải nhẫn tâm, không được để team của em có bất cứ lý do nàolàm ảnh hưởng đến thành tích của em.”

“Đồng ý, quan điểm của em vẫn luôn như vậy, thà mình nhẫn tâm với họ còn hơn để cấp trên nhẫn tâm với mình.”

Trình Duệ Mẫn gật gật đầu. “Khi em đã phát hiện ra trở ngại làm ảnh hưởng đến thành tích của mình, em không được do dự, cần hạ thủ thì phải hạ thủngay.”

“Anh nói… Chu Dương ư?” Đàm Bân ngập ngừng hỏi.

“Rõ ràng là anh ta đang chống đối lại em, em phải cẩn thận.”

“Em biết rồi.”

“Nhưng lý do gì khiến anh ta làm như thế, em từng nghĩ tới chưa?”

“Em nghĩ anh ta không phục vì em là phụ nữ.” Đàm Bân thở dài, dốc một ítdầu gội đầu vào lòng bàn tay, cho thêm chút nước, tạo bọt rồi xoa lênđầu anh.

Trình Duệ Mẫn không nói gì nữa, cảm nhận bàn tay mềm mại của cô đang nhẹ nhàng xoa trên đầu mình.

“Duệ Mẫn.”

“Hả?” Trình Duệ Mẫn đột nhiên bị làm cho đứt mạch cảm xúc.

“Anh cũng đã từng làm việc với sếp nữ, khi đó anh có cảm nhận gì?”

“Anh quên rồi.” Trình Duệ Mẫn trả lời rất nhanh.

“Nói xạo.” Đàm Bân đưa tay quệt bọt lên mặt anh. “Người ta vì anh mà gần như thân bại danh liệt. Xì, quên rồi? Anh định giấu ai chứ?”

Trình Duệ Mẫn lau bọt một bên má, sắc mặt vẫn không đổi. “Vớ vẩn, em nghe ai nói vậy?”

Đàm Bân bĩu môi, tay vẫn xoa đầu cho anh. “Cứ giả vờ đi, xem anh giả vờ được đến bao giờ.”

Trình Duệ Mẫn không nói gì, đột nhiên hất tay cô ra. “Để anh tự làm.”

“Ô, giận rồi à?”

“Không phải… Ây da… em đừng hỏi nữa, đi ra đi.” Anh quay mặt đi.

Đàm Bân lườm anh, nhưng lại nhìn thấy hình như mặt anh đang đỏ, đưa mắtnhìn xuống dưới, bỗng cô hiểu ra, không nhịn được phì cười.

Trình Duệ Mẫn giận dỗi nói: “Đàm Bân, xin em dè dặt một chút, có được không?”

Đàm Bân đưa ngón tay ra, vuốt nhẹ lên cái thứ đó, cười tít mắt rồi đi ra ngoài.

Tiếng Trình Duệ Mẫn nghiến răng phía sau. “Em thật đểu giả!”

Nhớ lại trong truyện Hồng lâu mộng, khi Giả Liễn uất hận nói nặng với BìnhNhi, khiến người nghe phải nóng mặt, nhưng Đàm Bân thì chạy đi. Cô đậptay xuống giường, cười sặc sụa một hồi.

Trình Duệ Mẫn lấy khăntắm, quấn vào người, bước ra thì thấy cô đang ngồi khoanh chân trêngiường, mắt hơi nhắm lại, miệng lẩm bẩm gì đó, anh thấy lạ liền hỏi: “Em đang luyện công gì thế?”

“Suỵt…” Đàm Bân đưa ngón tay lên, giả vờ trả lời. “Em đang luyện để tiết chế dục vọng và giữ cho tâm hồn trong sạch.”

Trình Duệ Mẫn không nói tiếp nữa, nheo mắt nhìn vào bộ quần áo ngủ mỏng tangtrên người cô. Anh lau lau cặp mắt kính hơi mờ rồi lại đeo lên.

Trình Duệ Mẫn dựa vào đầu giường, cầm quyển tài liệu, giở ra đọc, được mấytrang thì Đàm Bân đã sà vào lòng anh. Anh nghiêng người cho cô ngồi, mắt vẫn không rời quyển tài liệu trong tay.

Đàm Bân thò tay vào bên trong chiếc khăn tắm, vuốt ve người anh. Mặt Trình Duệ Mẫn vẫn không biến sắc, anh chỉ ấn mạnh tay cô.

Cánh tay đó dừng lại mấy giây, rồi lại di chuyển, càng lúc càng mò mẫm lungtung. Trình Duệ Mẫn kéo tay cô sang một bên, nằm úp người xuống giường,chống tay lên cằm, tiếp tục đọc tài liệu.

Một lát sau anh bắtđầu cảm thấy tê tê, buồn buồn ở lưng, đầu ngón tay cô đang nhẹ nhàng dichuyển, viết đi viết lại chữ: “Mẫn” lên lưng anh. Cùng với sự di chuyểncủa đầu ngón tay cô, cảm giác tê tê buồn buồn đó giống như bị điện giật, nối liền toàn bộ mạch gân trên người anh, khiến ngón chân anh co quắplại.

Cuối cùng Trình Duệ Mẫn cũng thấy nóng người, anh ném quyển tài liệu sang một bên, khóa chặt tay cô, khiến cô không thể cử động.

“Nha đầu này, phải ra tay cho em biết thế nào là quy củ!” Anh trợn mắt, nói rất mạnh miệng.

Đàm Bân cười. “Vùi hoa dập liễu như thế vui lắm à? Làm thế có phải là anh hùng không?”

“Vẫn còn không chịu ngoan ngoãn nghe lời ư?” Trình Duệ Mẫn giơ một tay, chọc vào nách cô.

Đây là chiêu Đàm Bân sợ nhất, cô cười giãy giụa, liên túc xin tha: “Em sai rồi, đại ca, em không dám nữa!”

Đến đây, Trình Duệ Mẫn mới buông cô ra, tiếp tục cầm quyển tài liệu lênđọc, xem được hai trang, anh thấy đầu óc choáng váng, đành gỡ cặp kínhxuống, cầm tay cô, đặt lên trán mình.

Đàm Bân hỏi: “Lại đau đầu rồi à?”

“Anh không sao.” Anh trả lời không thành thật, lông mày nhíu lại.

Đàm Bân nghe vậy cũng yên tâm, tựa vào người anh, nhẹ nhàng hôn lên cằmanh. “Có một chuyện em không dám hỏi anh, lần trước anh nằm viện, lầnnằm viện hồi tháng Chín đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không có gì đâu em, chỉ là nhịp thở không đều, tim đập hơi nhanh.”

“Tìm ra nguyên nhân chưa?”

“Đừng nhắc đến nữa, siêu âm màu, làm điện tâm đồ, kiểm tra đường huyết, tất cả đều thử rồi, nhưng vẫn không phát hiện ra.”

“Có phải tâm tình bị tác động mạnh quá không?”

Trình Duệ Mẫn nghĩ lại. “Cũng có thể, những ngày đó là khoảng thời gian khókhăn nhất, nhiều lần anh đã muốn từ bỏ, mặc kệ tất cả.”

Đàm Bân cắn đầu ngón tay, không nói gì, thời gian đó cũng là lúc cô khốn khổ nhất.

Anh xoa xoa tấm lưng nhẵn mịn của cô. “Chuyện tối hôm qua, em nghiêm túc suy nghĩ đi nhé!”

“Chuyện gì cơ?” Đàm Bân giả vờ không hiểu.

“Trong hai người, chỉ cần một người dốc sức là đủ rồi, cần gì hai người phải vất vả vật lộn.”

Đàm Bân bĩu môi. “Anh chẳng hiểu điều em muốn là gì cả.”

“Anh hiểu chứ, bảo bối! Nhưng thành công của một người, ngoài năng lực củabản thân còn phải tùy thuộc vào sự phát triển của ngành nghề đó. Ngànhđó của em bây giờ đã qua thời kỳ thịnh vượng nhất, đang bắt đầu xuốngdốc, sau này thị trường ngày càng khó khăn, lúc thịnh vượng thì còn cheđậy được rất nhiều vấn đề, lúc suy tàn chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi, cũngvô cùng nguy hiểm. Chi bằng em nhân cơ hội này, khi sự nghiệp còn ở đỉnh cao mà rời bỏ, nghỉ ngơi một thời gian, sau đó thay đổi phương hướng,bắt đầu lại từ đầu.”

“Nhưng em vẫn chưa đạt được đến đỉnh cao.”Đàm Bân phản bác. “Em cảm thấy mình vẫn còn cơ hội thăng tiến, chưa gặpphải trở ngại nào.”

“Được rồi, được rồi, chưa cần nói đến chuyện này, chỉ cần nói bây giờ chúng ta ra ngoài ăn cơm cũng phải trốn tránhngười khác, em cảm thấy có bình thường không? Nếu sau này vẫn cứ nhưthế, em không thấy khó xử sao?”

Vấn đề này có tính sát thươngtương đối cao, Đàm Bân mếu máo, thầm nghĩ không phải chỉ mình mình khóxử, căn cứ vào đâu mà yêu cầu mình phải nghe theo? Nhưng Đàm Bân khôngmuốn cãi nhau với anh.

Trình Duệ Mẫn từng là một cao thủ trongngành bán hàng, rất am hiểu kỹ năng thuyết phục trong đàm phán, xuấtchiêu từng bước, từng bước một, thứ tự rõ ràng, không bị loạn chút nào.Nếu giao đấu một cách đường hoàng thì Đàm Bân không phải là đối thủ củaanh, cô căn bản không thể cãi nổi anh.

Đàm Bân chỉ có thể dùng chiến thuật né tránh: “Bây giờ không có thời gian nghĩ nữa, đợi đến khi thu mua xong rồi hãy nói.”

Trình Duệ Mẫn dang tay ôm chặt lấy cô, tựa hồ muốn nói điều gì đó nhưng lạikhông nói nữa, lát sau mới mở miệng: “Cũng được, anh ngủ trước đây.”

Đàm Bân vẫn không buông tha cho anh. “Anh vẫn chưa trả lời em, trước đây anh làm việc cùng sếp nữ, rốt cuộc có cảm nhận gì?”

“Ây da, anh buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”

“Anh không nói mà nghĩ sẽ ngủ được sao?”

“Sao trước đây không anh phát hiện ra em bám dai như thế này nhỉ? Thật phiền phức!”

“Anh có tật giật mình sao?”

“Em mới có tật giật mình ấy.”

“Không thì sao anh cứ trốn tránh, không trả lời em?”

Trình Duệ Mẫn nghiêng người, nhìn vào mắt cô. “Anh sợ nói thật em sẽ không chịu đựng được.”

“Anh nói đi, em chịu đựng được.” Cùng lắm là chuyện tình lửa gần rơm lâungày cũng bén trong văn phòng, Đàm Bân thấy mình cũng không đến nỗi nhỏnhen như thế.

Câu trả lời của Trình Duệ Mẫn nằm ngoài dự liệucủa cô, anh nói: “Lúc đó anh cảm thấy mình thật không may mắn khi theonhầm sếp.”

“Hả? Tại sao? Chẳng phải cô ấy đối với anh rất tốtsao?” Đàm Bân ngồi xuống, khẽ kéo tai anh. “Chẳng phải anh là người biết thương hoa tiếc ngọc sao?”

“Đi ra chỗ khác, còn làm loạn nữa là anh không nói đâu!”

“Thôi được, thôi được, em không nói nữa.”

“Khi đó còn trẻ, chí tiến thủ rất lớn…”

“Chí tiến thủ sao? Có mà hám danh ấy!” Đàm Bân lại đánh giá, thấy Trình DuệMẫn trợn mắt vẻ tức giận, cô vội vàng giơ hai tay lên.

“Kinhnghiệm mấy chục năm lăn lộn chốn quan trường của bố anh đã dạy anh hiểumột điều, muốn tiến thân thì việc theo chân cấp trên là vô cùng quantrọng. Một người sếp tốt không chỉ mang lại cho em rất nhiều sự chỉ bảovà lương bổng, mà còn cho em cơ hội thăng tiến theo sự thăng tiến củaông ấy, nếu ông ấy chỉ đứng ở một vị trí cố định thì em cũng chỉ có thểgiậm chân tại chỗ mà thôi.”

“Vì thế anh cho rằng Trương Đồng không phải là một người sếp tốt, là vì cô ta không thể thăng tiến?”

“Cô ta là người rất có năng lực, chỉ vì làm việc quá cảm tính, quá cứngrắn, đắc tội với không ít người xung quanh, hy vọng tiến thân của cô tarất mong manh, anh nhìn thấy tiền đồ của mình cũng rất mờ mịt.”

Trình Duệ Mẫn như đang hồi tưởng, mắt nhìn xa xăm, những tháng ngày đó giống như những thước phim hiện về trước mắt anh.

Hồi đó, anh theo Trương Đồng từ khi còn là một kiến tập sinh. Lời nói củacô ta rất hà khắc, dạy bảo anh không chút thương tình, cô ta tận tay dạy anh làm những công việc đơn giản nhất, từ sử dụng máy fax, cách ứng xửcơ bản khi gặp khách hàng đến chiến thuật tâm lý trong đàm phán, phongcách làm việc của anh gần như là bản sao của cô ta.

“Cô ta ra đi là do có người cố ý hãm hại, thực ra anh có thể nói giúp cô ta, nhưng anh không…”

Khoảnh khắc nhạy cảm đó, im lặng tức là thừa nhận, cuối cùng Trương Đồng chỉ có thể lặng lẽ ra đi.

Đàm Bân nghe vậy, lặng người, vì Trương Đồng, cũng vì bản thân cô. “Anhmuốn nói Chu Dương cũng coi em như một chướng ngại đối với sự tiến thâncủa anh ta?”

“Suy nghĩ của đàn ông đều giống nhau.” Trình DuệMẫn mỉm cười. “Anh biết một điểm của tên Chu Dương này, đó là nếu chịukhó bồi dưỡng anh ta, anh ta sẽ có thể trở thành một giám đốc kinh doanh giỏi, quan trọng nhất là em phải biết cách điều khiển anh ta, nếu không khống chế được, anh ta sẽ trở thành một con ngựa hại cả đàn.”

Đàm Bân im lặng hồi lâu, áp mặt vào cổ anh, rồi đột nhiên cắn vào bả vai anh.

Trình Duệ Mẫn đau quá kêu lên: “Em làm gì thế?” Anh giơ tay lên định dạy dỗ cô, nhưng nghĩ sao lại không nỡ, liền hạ tay xuống.

“Em hận họ!” Đàm Bân chán nản đến cực điểm. “Mẹ kiếp, em không thèm làm nữa!”

Trình Duệ Mẫn vô tình nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên đầu giường, đã một giờ bốn mươi rồi, anh tỏ vẻ ngạc nhiên. “Muộn thế này rồi cơ á?” Anh ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng. “Được rồi, được rồi, em đừng nghĩ ngợi nữa, chuyện gì cũng để ngày mai hãy tính.”

Cũng may hôm sau là thứ Bảy, sau khi bắt đầu công việc thu mua, đây là ngày cuối tuần thực sự đầu tiêncủa cô, cô ngủ một mạch đến mười giờ mới dậy, chuyện tối qua cũng đãquên sạch.

Hôm đó, Trình Duệ Mẫn có mấy cuộc phỏng vấn, vì thếmới sáng sớm anh đã đi rồi. Đàm Bân cũng có hẹn phải đi với con gái củaĐiền Quân, Điền Dục Tình.

Trong kỳ thi giữa kỳ này, thành tíchcủa Tình Tình nhảy vọt lên mười lăm bậc, Đàm Bân đồng ý tặng cô bé mộtmón quà, còn mua một cặp vé nhạc kịch, dẫn cô bé đi xem.

Món quà là một chiếc iPod đời mới nhất, cô đã nhờ một đồng nghiệp đi công tác ở Mỹ mua giúp.

Tình Tình nhìn thấy iPod, quả nhiên vô cùng sung sướng.

Đàm Bân hỏi cô bé: “Có thích không?”

Tình Tình lập tức sà đến, ôm lấy cổ, thơm nhẹ lên má cô. “Cô Đàm, cháu yêu cô!”

Chiếc váy màu xanh lá, đôi bốt màu trắng sữa và chiếc vòng cổ bằng đá màutrắng trên người cô bé được phối hợp rất hài hòa, tất cả đều là nhữngmón quà mà Đàm Bân tặng cho nó.

Cô bé không có hứng thú với nhạc kịch mà điều khiến nó thích thú chính là không khí ở đó. Bước ra khỏinhà hát Bảo Lợi, mặt nó tràn đầy niềm vui sướng đến nỗi đỏ hây hây.

“Trước đây cháu đã từng xem nhạc kịch chưa?” Đàm Bân vừa lái xe vừa hỏi.

“Rồi ạ, cháu đã từng xem vở nhạc kịch Mèo ở nhà hát Bắc Triển hồi nghỉ hè.”

“Mẹ cháu đưa cháu đi xem à?”

“Không phải, là chú Tiểu Trình ạ!”

Đàm Bân lập tức quay đầu lại. “Chú Tiểu Trình nào cơ?”

Tình Tình rút điện thoại ra, mở một bức ảnh, đưa cho cô xem. “Cô Đàm xem đi, đây chính là chú Tiểu Trình.”

Đàm Bân quan sát xung quanh, thấy không có cảnh sát, cô liền cầm điện thoại lên xem, người trong ảnh khiến cô vô cùng ngỡ ngàng.

Người ôm chặt cô bé Tình Tình đứng trước tấm áp phích quảng cáo vở nhạc kịchMèo, mặt tươi cười hướng đến ống kính máy ảnh không ai khác chính làTrình Duệ Mẫn.

“Đẹp trai không cô?” Tình Tình hỏi. “Cháu rất quý chú Trình. Các bạn nói, chú ấy còn đẹp trai hơn cả Phí Vân Phàm trongNhất liêm u mộng[2].”

[2] Nhân vật nam chính trong bộ phim truyền hình Nhất liêm u mộng (Một thoáng mộng mơ), nguyên tác: Quỳnh Dao.

Ôi trời! Nhất liêm u mộng! Tim Đàm Bân đập thình thịch, cô biết rõ sức hút của bộ phim truyền hình này đối với những cô gái mới lớn. Cô xoay xoayđiện thoại, nghĩ ngợi hồi lâu rồi hỏi: “Chụp rất đẹp, kỹ thuật khôngtồi, ai chụp vậy?”

“Bố ạ!”

“Thế à?” Đến đây trái timđáng thương của Đàm Bân mới đập bình thường trở lại, cô trả điện thoạicho Tình Tình, sau đó nhìn vào gương chiếu hậu, làm bộ mặt ma.

Tình Tình ngập ngừng nhận lại điện thoại.

Đàm Bân vuốt vuốt tóc cô bé, đột nhiên nhớ đến một chuyện. “À, Tình Tình, anh bạn khóa trên của cháu thế nào rồi?”

Tình Tình bĩu môi, nói một câu mà suýt nữa khiến Đàm Bân cười đến phát sặc.Cô bé nói: “Anh chàng Tiểu Dũng đó chẳng có gì thú vị cả, cháu đá anh ta lâu rồi, thật ấu trĩ.” Cô bé ưỡn ngực, trịnh trọng tuyên bố: “Bây giờcháu chỉ thích những chú chín chắn, giống như chú Trình thôi.”

“Ái dà, cô bé này cũng khá đấy chứ!” Đàm Bân cố nhịn cười, đến nỗi mặt mày nhăn nhó.

“Nhưng…” Tình Tình buồn bã nói. “Lâu lắm rồi chú ấy không đến nhà cháu.”

Đàm Bân giật mình, không ngờ mối quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân lại thân thiết đến mức ấy. Cô hỏi: “Chú Trình có hay đến nhà cháu chơikhông?”

“Trước đây chú ấy thường đến, nhưng mấy tháng nay không thấy chú ấy đến nữa.”

Đàm Bân xâu chuỗi những thông tin của Tình Tình lại, theo cách nói của côbé, mối quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân đã từng rất thân thiết.

Điều này cũng không bất ngờ lắm, hồi tháng Chín, tại câu lạc bộ tennis, côđã thấy hai người đi với nhau. Cô chỉ không ngờ rằng Trình Duệ Mẫn lạikhiến mối quan hệ này trở nên khách sáo, điều này thật hiếm gặp.

Đưa Tình Tình về nhà xong đã đến giờ ăn tối, cô gọi đến nhà Trình Duệ Mẫn,người nghe điện là chị Lý giúp việc: “Tiểu Trình vẫn chưa về… Cậu ấy nói có việc… không… không về ăn cơm.”

Đàm Bân lái xe chậm lại, suynghĩ xem đi đâu để giải quyết bữa tối, nhớ ra đã lâu không gặp Văn HiểuTuệ, thế là cô gọi điện hẹn cô ấy đi ăn.

Bốn mươi phút sau, VănHiểu Tuệ mới đến nơi, nhân viên phục vụ đưa cô đến chỗ Đàm Bân đang chờ. Nhìn thấy Hiểu Tuệ, Đàm Bân trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.

Cô ấykhoác một chiếc áo khoác da ngắn đơn giản, áo sơ mi và quần jean, tóctết kiểu đuôi ngựa, trang điểm rất nhẹ nhàng, trông cô ấy xinh đẹp mộtcách lạ thường.

“Hi hi, mặt trời mọc từ đằng tây kìa.” Đàm Bân kéo tay áo Hiểu Tuệ. “Cậu bị cú sốc nào mà phong cách lại thay đổi thế này?”

“Nhàm chán thì đổi phong cách khác.” Cô ấy ngồi xuống nói.

“Mấy hôm nay cậu bận gì vậy? Rất ít khi thấy cậu trên MSN và QQ.”

“Tớ vừa mới đổi việc, bây giờ đang làm cho một công ty nhỏ của Bắc Mỹ, đang dần thích ứng đây.”

“Trời!” Đàm Bân đưa tay bịt miệng. “Chuyện lớn như thế, sao bây giờ cậu mới nói với tớ?”

Văn Hiểu Tuệ cười. “Cậu còn chưa lo được cho bản thân, còn lo cho ai nữa.”

“Công ty này trả lương thế nào?”

“Cũng tương đương chỗ cũ.”

“Chức vị thì sao?”

“Cũng tương đương, vẫn là Office Manager[3]. Tuy nhiên, trước đây dưới tớ còn có bảy, tám người, bây giờ chỉ có mình tớ.”

[3] Có nghĩa là: Quản lý văn phòng.

Đàm Bân há hốc miệng. “Vậy thì đổi việc làm gì? Làm việc mới không bằng làm việc đã quen, cậu điên rồi sao?”

Văn Hiểu Tuệ cầm tách trà lên, nhìn xuống. “Lương không tăng, nhưng phongcách làm việc của công ty mới rất đơn giản, tớ cảm thấy thoải mái hơn,cũng không cần phải trích ra hơn một nửa thu nhập vào việc mua quần áovà mỹ phẩm nữa.”

Đàm Bân ngạc nhiên nhìn cô. “Để làm gì?”

“Dự định tiết kiệm chút tiền, sang năm mua nhà.”

Câu nói này phát ra từ miệng Văn Hiểu Tuệ nghe vô cùng chói tai, Đàm Bânchép miệng. “Chẳng phải cậu đã từng thề, kiên quyết không tự mua nhà hay sao?”

“Thay đổi theo thời thế thôi cô ạ!”

“Kỳ lạ, rốt cuộc thì ai đã khai thông tư tưởng cho cậu vậy?”

Văn Hiểu Tuệ không trả lời, mặt đỏ lên rất khả nghi.

Đàm Bân phát hiện ra hôm nay Hiểu Tuệ rất lạ, liền hỏi dồn: “Nói thật đi, là ai vậy?”

Văn Hiểu Tuệ trả lời: “Người này cậu cũng quen.”

“Ừ, nói tiếp họ tên, tuổi, nghề nghiệp.”

“Chính là bác sĩ khoa tim mạch Cao Văn Hoa đó.”

“Bác sĩ Cao?” Đàm Bân ngạc nhiên, gần như đứng bật dậy. “Trời ạ, hai người quyến rũ nhau như thế nào vậy?”

Lần trước, khi bị sốt, bởi vì chia tay Thẩm Bồi nên tâm trạng Đàm Bân vôcùng tồi tệ, cô trốn tránh không chịu gặp ai, mấy hôm đó đều là Văn Hiểu Tuệ đưa cô đi truyền nước.

Đàm Bân hỏi được tên và phòng làm việc của bác sĩ Cao qua y tá, cô mua hoa quả đến để cảm ơn anh.

Vừa gặp Văn Hiểu Tuệ, Cao Văn Hoa liền nhìn cô ấy không chớp mắt. Đàm Bânthấy vẻ thất thần của anh ta, liền nháy nháy mắt với Văn Hiểu Tuệ, nhưng căn bản cũng không để trong lòng.

Nhưng họ cũng chỉ gặp nhaumột lần, hôm đó Văn Hiểu Tuệ cũng không tiết lộ chút thông tin cá nhânnào, tại sao anh ta lại có thể tìm được cô ấy? Đàm Bân không thể hiểunổi.

Văn Hiểu Tuệ mỉm cười: “Ngày nay công nghệ tìm kiếm phát triển như thế, muốn tìm một người đâu khó.”

Đàm Bân cúi đầu, nhất thời không biết nói gì, đành im lặng.

Bởi vì từ trước tới nay, Văn Hiểu Tuệ thường chỉ thích những người đàn ông thông minh, lanh lợi và hào phóng.

Còn anh chàng Cao Văn Hoa dường như không phải là người như thế. Mặt mũianh ta cũng bình thường, không có điểm gì nổi bật. Đàm Bân có gặp mấylần thì chắc cô cũng chẳng có chút ấn tượng sâu sắc nào.

Đến cái tên của anh ta cũng rất đỗi bình thường, Cao Văn Hoa, chẳng đẹp chút nào cả.

Văn Hiểu Tuệ hiểu cô đang nghĩ gì. “Đàm Bân, cậu còn nhớ chuyện hồi đại học năm nhất không? Một người đã đưa ra một câu hỏi lựa chọn, có hai ngườiđàn ông, một người có một nghìn tệ, đồng ý chi một trăm tệ vì bạn, mộtngười khác trong tay chỉ có mười tệ, nhưng anh ta lại đồng ý chi tất cảcho bạn, bạn sẽ chọn người nào?”

“Đương nhiên tớ còn nhớ. Tớ vàcậu đã không do dự mà chọn ngay người thứ nhất…” Nghĩ lại chuyện cũ, Đàm Bân lắc đầu thở dài. “Trong lòng ai cũng nghĩ như thế nhưng không nóira, chỉ có hai chúng ta thật thà, nói cái gì mà vợ chồng nghèo trăm nămkhốn khó, kết quả bị mọi người coi thường suốt bốn năm trời.”

“Thật thà cái gì? Cậu đừng nói hay về mình nữa. Trong mắt người khác, chúngta là hai đứa con gái thực dụng, vừa tham tiền vừa háo sắc.”

“Vì vậy bây giờ cậu muốn thử loại người thứ hai?” Đàm Bân nhìn cô hỏi.

“Chính xác.”

Đàm Bân chần chừ một lát, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn hỏi: “Cậu chắc chắn không phải là cậu đang lãng phí thời gian chứ?”

“Tớ không biết.” Văn Hiểu Tuệ nhìn xuống, ngón tay xoay tách trà một cáchvô thức. “Là thật, Đàm Bân. Lúc đầu cũng chỉ là qua lại. Sau này, tớphát hiện ra rằng, thì ra có người thực sự yêu mình, từ trong đáy lòngluôn coi trọng mình thì sẽ không bao giờ mang đến cho mình bất cứ áp lực nào. Cảm giác đó hoàn toàn khác lạ, tớ rất muốn có được cảm giác đó.”

Đàm Bân cố gắng nhớ lại hình dáng của Cao Văn Hoa, thầm nghĩ anh ta khôngxứng với Văn Hiểu Tuệ. Chỉ có duy nhất một điều cô thấy được, đó là nụcười và sự ngăn nắp, sạch sẽ của anh ta, đôi tay anh ta rất linh hoạt,móng tay sạch sẽ, nhẵn bóng, đôi tay điển hình của một bác sĩ.

Đương nhiên cũng có thể bao gồm hai chú cún con lông vàng lanh lợi, đáng yêu đó nữa.

“Được, bạn yêu, chúc mừng cậu! Hy vọng anh ta thực sự là Mr. Right[4].”

[4] Chỉ người đàn ông thực sự dành cho một cô gái.

Trong lúc hai người nói chuyện, phục vụ đã mang thức ăn lên. Văn Hiểu Tuệnâng cốc trà, chạm nhẹ vào lon Coca của Đàm Bân. “Mong rằng mọi chuyệnnhư ý cậu nói, cảm ơn cậu!”

“Hừm, nhìn vẻ mặt sung sướng của cậu kìa, anh chàng đó thật may mắn.” Đàm Bân vẫn tỏ vẻ không hài lòng.

Văn Hiểu Tuệ chống tay lên cằm, trong nụ cười dường như ẩn chứa sự chuachát. Cô nhìn dòng người bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Những chuyệnđã trải qua trước đây không thể quên đi tất cả, chỉ có thể vứt chúng vào một góc nào đó, ba năm, năm năm có lẽ có thể giả vờ mà quên đi sự tồntại của chúng. Nhưng biết nói sao bây giờ, lúc chúng khiến bạn buồn đaucũng là lúc chúng ép bạn phải suy nghĩ rất nhiều chuyện, bắt bạn phảinhìn thấu một số thứ, củng cố một số thứ, hiểu rõ điều gì cần kiên định, điều gì có thể bỏ qua.”

Đàm Bân gật đầu. “Bây giờ thì tớ đã tin rằng một cánh cửa đóng trước mặt bạn, Thượng đế nhất định sẽ mở cho bạn một cánh cửa khác.”

“Cậu thì sao? Vẫn ổn chứ?” Văn Hiểu Tuệ thấu hiểu tâm sự của cô, cười hỏi.

“Cũng không biết được là tốt hay không.” Đàm Bân nhìn vào hiện thực. “Đọcđược tin tức về Thẩm Bồi, nhớ lại những chuyện quá khứ, trong lòng tớvẫn rất buồn. Theo như cách nói của thị trường chứng khoán thì có lỗ sẽcó lãi, nhưng tại sao trong chuyện này tớ lại không nhìn thấy ngườichiến thắng? Ngay cả Trình Duệ Mẫn, anh ấy cũng thường không nói gì,nhưng không có nghĩa là anh ấy không để ý…”

“Ồ, anh ấy nhỏ nhen thế á? Lấy một ví dụ xem nào?”

“Ví dụ, anh ấy không muốn nhìn thấy tranh của Thẩm Bồi, nhưng không nói ra, chỉ cố gắng kiếm cớ không về nhà cùng tớ, sau này tớ mới nhận ra.”

Văn Hiểu Tuệ không nhịn được cười. “Cũng may, đó là phản ứng bình thường của một người đàn ông bình thường.”

Đàm Bân khoanh tay, lắc đầu liên tục. “Nói thật, tớ rất sợ anh ấy.”

“Vì sao?”

“Con người này rất… Tớ không thể hình dung được, chính là kiểu người bềngoài thì rất cởi mở nhưng thực ra chuyện gì cũng giấu trong lòng. Cậubiết đấy, tớ lúc nào cũng kiên trì trui rèn chính là để có thể có cáchchuyển dời áp lực. Nhưng anh ấy thì khác. Bình thường anh ấy rất kín kẽ, không biểu lộ gì cả, nhưng tớ sợ một ngày… sự chịu đựng của anh ấy lênđến đỉnh điểm sẽ bộc phát.”

“Những người có xuất thân như anh ấy đa phần đều như vậy, luôn thiếu niềm tin đối với người khác, địa vị cócao hơn nữa cũng vô dụng mà thôi.” Văn Hiểu Tuệ gõ tay lên bàn. “Nóithật nhé Đàm Bân, cậu đối với đàn ông luôn nhân từ, độ lượng, bao giờcậu mới có thể nghĩ cho bản thân đây?”

Đàm Bân đưa hai tay ra,nhún vai làm điệu bộ không biết phải làm sao. “Thói quen khó sửa, tớkhông bao giờ làm được như cậu, huống hồ…” Cô cười cười. “Tớ yêu anh ấythật lòng.”

“Ai da, sởn cả da gà!” Văn Hiểu Tuệ ôm quai hàm, làm ra vẻ đau răng.

Bữa cơm hôm đó kéo dài đến tận chín rưỡi tối mới kết thúc, lúc chia tay,hai người ôm hôn nhau, giống hệt lễ tiết của người phương Tây, khiến mấy cô lễ tân đứng trước cửa nhà hàng cũng phải ngạc nhiên.

Lúc Đàm Bân về đến chỗ ở của Trình Duệ Mẫn đã là gần mười rưỡi. Điều kỳ lạ là chị Lý vẫn còn ở đó.

“Tiểu Đàm!” Thấy ánh mắt ngạc nhiên của cô, chị Lý nói nhỏ. “Tiểu Trình ngã ở trong nhà tắm, nhưng không để tôi báo cho cô. Tôi không yên tâm nênkhông dám đi.”

Mặt Đàm Bân lập tức biến sắc. “Anh ấy ngã có sao không? Xương có bị sao không?”

“Vẫn có thể tự đi được, xương chắc cũng không sao.” Chị Lý lấy đôi dép đitrong nhà cho cô, lẩm bẩm. “Tôi nghe thấy bên trong có tiếng kêu xuýtxoa, biết có chuyện chẳng lành, nhưng lại ngại không dám vào, một lúcsau mới thấy cậu ấy đi ra, mặt trắng bệch, trông rất đáng sợ.”

Đàm Bân đá đôi giày dưới chân ra. “Anh ấy đâu?”

“Trong phòng ngủ, hình như là ngủ rồi.”

Đàm Bân vội vã chạy lên lầu, mở cửa phòng ngủ, trong phòng chỉ có ánh sángtỏa ra từ bóng đèn tường. Trình Duệ Mẫn nằm bò ra giường, trên người vẫn quấn khăn tắm, trên chiếc tủ bên giường và thảm trải sàn vương vãi rấtnhiều giấy A4.

Cô nhón chân bước qua, nhặt từng tờ giấy dưới đất để lên mặt tủ giường, vừa mới đưa tay ra vuốt vuốt trán anh, Trình DuệMẫn đã trở mình tỉnh dậy, thần sắc trông vẫn hoàn toàn bình thường. “Emvề rồi à?”

“Anh làm em lo chết mất.” Thấy anh không sao, Đàm Bân lúc này mới ngồi sát bên anh, đặt tay lên ngực anh. “Có chuyện gì thếanh?”

“Hôm nay anh nói nhiều quá nên hơi mệt.” Anh dựa vào vaicô, giọng nói có vẻ mệt mỏi. “Anh ngồi trong bồn tắm lâu quá, lúc đứnglên bị choáng nên ngã,”

“Sao không báo cho em?”

“Khó khăn lắm em mới có ngày nghỉ ngơi, anh cũng không sao mà.”

“Bị đau ở đâu? Để em xem nào.”

“Xương cụt.” Trình Duệ Mẫn vừa nghiêng người cho cô xem vừa cười nói. “Khi đóanh kêu lên một tiếng, mãi mới đứng dậy được. Chị Lý đứng ngoài nghethấy, nhưng anh không mặc gì, người trần như nhộng…”

Đàm Bân cẩn thận ấn bóp một hồi, thấy xung quanh không có gì khác lạ, mà anh cònnói nhiều thế, xem ra đúng là không sao, lúc đó cô mới yên tâm một chút. “Ngày mai đến bệnh viện chụp xem có bị rạn xương không, rồi bảo chị Lýnấu một nồi canh đuôi lợn tẩm bổ, cẩn thận có ngày uống rượu Hùng hoàngxong, “biu” một tiếng, đuôi cáo sẽ lộ ra…”

Trình Duệ Mẫn ôm chặt cô, đè xuống giường, chỉ cười, vẫn chưa kịp làm gì thì điện thoại đặt ở đầu giường rung lên, anh lập tức thả cô ra, nhoài người với lấy điệnthoại. Đàm Bân tận dụng cơ hội này chạy thoát thân xuống lầu, bảo chị Lý có thể về được rồi, sau đó lấy mấy cục đá trong tủ lạnh bỏ vào túichườm, mang lên trên tầng.

Trình Duệ Mẫn vẫn đang nói chuyện điện thoại, nghe có vẻ như bên kia là nhân viên của anh.

Đàm Bân ra hiệu cho anh nằm quay lại, cô thử đặt túi đá lên tay mình, sauđó vén chiếc khăn tắm trên người anh lên, chà chà vào chỗ xương cụt củaanh.

Tuy quấn chiếc khăn tắm dày nhưng thời tiết giữa tháng Mười một, lại bị chườm đá lạnh, Trình Duệ Mẫn không chịu nổi, kêu lên mộttiếng, lập tức nắm chặt tay cô, vừa xuýt xoa vừa tiếp tục nói chuyệnđiện thoại. Đàm Bân chỉ có thể để anh nắm tay, vỗ vỗ nhẹ lưng anh cho cơ bắp rắn chắc của anh dần buông lỏng.

Tắt điện thoại, Trình Duệ Mẫn nói với cô: “Đàm Bân, anh có việc gấp phải giải quyết, thứ Hai anh phải đi Thượng Hải.”

“Khó khăn lắm em mới rảnh rỗi được một chút, anh lại đi mất. Hôm nào anh về?”

“Anh về ngay tối hôm đó thôi.”

“Trong ngày á, anh có chịu được không? Trước đây em cũng đã từng nếm mùi vị đó rồi, cực kỳ mệt, phần hông suýt sữa thì đã lìa khỏi người.”

“Không còn cách nào khác, sáng thứ Ba phải gặp khách hàng, thứ Tư còn phải điVũ Hán và Trịnh Châu.” Trình Duệ Mẫn suy nghĩ một lát rồi lại nói: “Thực ra anh không nỡ rời xa em.”

“Thôi đi!” Đàm Bân vò vò tóc anh. “Sao lúc nào cũng là anh phải đi thế? Còn bao nhiêu nhân viên cấp dưới của anh làm cái gì?”

“Đừng coi thường nhóm của bọn anh, nghi ngờ họ chính là nghi ngờ con mắt nhìn người của anh. Đa số họ mới vào công ty, cần có thời gian tìm hiểu công việc.”

“Hừ, sao chẳng thấy anh bảo vệ em như thế?”

“Em ghen à?”

“Ghen cái khỉ gì?”

“Sao tiểu cô nương lại ăn nói thô lỗ thế… Ai da… ai da… Trên đời này độc ácnhất chính là trái tim phụ nữ… Ê… ê… ê… Anh là thương binh, em cám dỗanh như thế, thật là quá thiếu đạo đức đấy, biết không?”

Câu trả lời của Đàm Bân là há miệng ra, tiến lại, cắn vào tai anh như gặm hạt hạnh nhân Mỹ.

Trình Duệ Mẫn thò tay tắt đèn.

“Sao anh lại tắt đèn?”

“Đổi cách thức cảm nhận em.” Anh dùng tay và môi thăm dò cơ thể cô.

Khi khoái cảm trào dâng, so với lúc trước, cô cảm nhận rõ sự di chuyển của anh trong cơ thể mình.

Cô mở to mắt, trước mắt lại có một vệt sáng vụt qua, thế giới của cô dường như dừng lại trong ba giây, các giác quan như bị tê liệt, chỉ còn lạisự ấm áp giống như ánh chớp từ phần bụng lan khắp cơ thể.

Sau đó cô nghe thấy tiếng nói nhỏ bên tai: “Bảo bối, em có yêu anh không?”

“Em yêu anh!” Cô trả lời, không chút do dự.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương Góp ý xây dựng phát triển truyenfull.com