Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc

Chương 60: Trở về bên anh



Đôi bàn tay Ái Hy siết từ từ lấy Minh Vỹ, cô ôm anh một cách thận trọng, như thể không muốn để anh tổn thương kể cả linh hồn và thể xác.

Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến Hạo Thần sững người, anh đứng yên không cử động, không hề có bất kỳ hành động nào khác cả.

Mưa vẫn rơi…

Ái Hy bắt đầu cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của cơ thể Minh Vỹ.

Tại sao cô lại không tin anh?

Là do cô không tìm hiểu rõ mọi chuyện và kết luận vội vàng, nên đã khiến anh tổn thương.

Cô đã gần như mất hết khả năng suy nghĩ sau khi dùng chính đôi tay mình dìm anh xuống bể bơi, nhưng cô lại không đành lòng để mặc anh như thế…

Cô hận anh, nhưng không có nghĩa là cô muốn anh chết!!

Cũng vì một phút mềm lòng, vì cô vẫn còn rất yêu anh, mà đôi chân lại vô thức quay về điểm xuất phát… để cứu anh.

Cảm ơn trời!! Nhờ quyết định đúng đắn này của cô… khi quay lại, sự thật đã được phơi bày, và sinh mạng của Minh Vỹ cũng được cứu sống.

Thì ra hơn ba năm qua, người luôn chăm sóc và dồn cho cô những thứ tư tưởng không tốt về Minh Vỹ mới thực sự là kẻ *** hại anh.

Anh Triết Dạ và gia đình cô là do Điền Huân giết, nhưng hắn đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Còn Hạo Thần là người biết rõ mọi chuyện, nhưng lại cố tình nói dối cô, khiến cô và Minh Vỹ đi đến bờ vực đoạn tuyệt.

Nước mắt cô lăn dài, nhưng cô lại mạnh mẽ gạt nó đi một cách dứt khoát…

Vì cô không muốn cho kẻ ******** như Hạo Thần trông thấy mình khóc!

Ái Hy cúi đầu xuống quan sát Minh Vỹ, đôi mắt anh anh khép hờ, nhưng một bàn tay của anh đang nắm chặt lấy cổ tay của cô.

Anh tự cắn môi mình đến mức bật máu, để có thể tỉnh táo trong lúc này… vì anh biết đây là thời khắc quan trọng đánh dấu cho sự khởi đầu mới giữa anh và cô.

Cơn buồn ngủ do viên thuốc của cô mang đến khiến mi mắt anh nặng trĩu, nhưng lý trí và giác quan của anh vẫn còn hoạt động.

Anh biết… cô gái đang che chở và ôm anh, cũng là người anh yêu nhất.

Cô quay lại là để cứu anh, và lúc này dù không thể chắc chắn được, nhưng cô đang sắp quay về bên anh, anh biết điều đó.

Lý do anh không hề mở miệng giải thích với cô dù là nửa lời… vì anh biết rõ, cô sẽ không hề tin anh khi chính bản thân và tâm trí cô đã xác định anh là một kẻ sát nhân.

Dù sao anh cũng đã từng trải qua tất cả mùi vị cay đắng của cuộc đời rồi. Vào lúc cô có ý định giết anh, anh đã từng nghĩ có lẽ cái chết sẽ khiến anh nhẹ nhõm và thanh thoát hơn!

Mưa nặng hạt, thiếu nữ đáng yêu rơi nước mắt không ngừng, cô gạt những giọt mưa buốt giá ra khỏi mặt chàng trai, phát ngôn đầy trách cứ.

“Anh đúng là đồ ngu ngốc!! Ngốc nhất trên đời, tại sao lúc đó không ngăn em lại mà để yên cho em giết anh như vậy?!”

Cô cúi người, đôi môi cô chạm nhẹ vào môi anh, phớt nhẹ nhưng đủ để sưởi ấm cõi lòng anh.

Vị giác của cô bị bao phủ bởi sự tanh nồng của máu qua làn môi của anh, anh đúng là tên ngốc mà!!

Cô mặc kệ Hạo Thần muốn làm gì, không quan tâm nữa, cô chỉ muốn bảo vệ Minh Vỹ trong lúc này mà thôi…

Từ phía xa xa, cô gái che ô bước đến gần Hạo Thần, cô ta gắt gỏng.

“Những chuyện này là sao hả, Hạo Thần?” Cô ta nhìn Ái Hy đang ôm lấy Minh Vỹ thật chặt, rồi lại nhìn sang Tịnh Nhi đang quỳ và cúi mặt xuống đất nấc lên không ngừng. “Vậy còn chuyện Minh Vỹ chính là kẻ khiến công ty của gia đình tôi phá sản và tống khứ tôi ra khỏi trường có phải là sự thật không?”

Cô ta nheo mắt, dù rằng hơi nghi hoặc nhưng khả năng sự thật bị Hạo Thần làm sai lệch là rất cao.

Nhìn cảnh tượng này, cô ta cũng không ngốc đến mức không biết Hạo Thần đã làm những việc gì.

“Ừ, chuyện đó là do tôi và Điền Huân đã làm đấy! Cô đúng là thứ không có đầu óc khi tin tôi, tất cả mọi người ở trường Star đều biết rõ tên Minh Vỹ, hắn không bao giờ để ý và xen vào chuyện của người khác. Cô tìm cách gây sự với Ái Hy vì thích hắn, hắn có thừa sức bảovệ cô ấy, việc gì phải đạp đổ gia đình cô.” Hạo Thần bật cười thật lớn, Ái Hy đã biết tất cả… biết tất cả rồi, không có việc gì để che giấu cả.

Ba năm trước, cậu đã đưa Ái Hy đến căn phòng đã sắp xếp và hẹn trước Nhã Tuệ và Tịnh Nhi, mục đích là để khơi dậy nỗi đau của cô và bôi nhọ hình ảnh Minh Vỹ trong cô.

Quả nhiên mọi việc tiến triển rất đúng theo dự tính, Ái Hy hoàn toàn tin cậu sau khi được đưa đến căn phòng và nói chuyện với cả hai người họ.

Cô đã ôm hận… nhưng cậu không ngờ là cô vẫn còn rất yêu hắn, và tất cả đều quay lưng lại với mình.

Cậu ném con dao trong tay sang một bên, đưa bàn tay về phía Ái Hy… để tìm một cơ hội cuối cùng…

Nhưng ánh mắt cô chỉ lướt qua cậu một giây, rồi lại dừng ở khuôn mặt anh tuấn của Minh Vỹ.

Còn Nhã Tuệ, cô tức giận giáng cho Hạo Thần một cái tát thật mạnh, sau đó xin lỗi Ái Hy và Minh Vỹ rồi bỏ đi.

Về phía Tịnh Nhi, cô khóc đến cạn nước mắt, đau rát cả cổ… cô hận, hận Hạo Thần đã dùng cái chết của Triết Dạ để khiến cô trở thành một quân cờ trong tay hắn.

“Hạo Thần… anh về đi, đừng để tôi trông thấy mặt anh thêm bất cứ một lần nào nữa! Nếu không thì đừng trách tại sao tôi nhẫn tâm!” Cô phát ngôn nặng nhọc, võng mạc vẫn đọng nước mắt, mọi thứ trước mắt cô đang mờ dần đi. “Nếu là con người… thì anh làm ơn… Gọi người đến cứu anh ấy đi…”

Đến lúc này thì cô không thể nào kìm lại được nữa, cô nấc lên và đưa một tay ôm lấy mặt, tay còn lại giữ lấy người Minh Vỹ…

Tay anh, người anh và cả thân nhiệt đều lạnh quá mức cho phép rồi!! Nếu không có người cứu, Minh Vỹ sẽ chết mất…

“Làm ơn… làm ơn… cứu anh ấy…”

Nhìn Ái Hy và Minh Vỹ, Hạo Thần chỉ cười nhạt rồi quay lưng bỏ đi.

Sấm vang trời, mưa không ngớt, nước mắt hoà lẫn trong màn mưa lạnh buốt…

Tất cả đã kết thúc!!



*Sân bay*

Hạo Thần quyết định ra nước ngoài định cư, cậu không muốn ở lại nơi đã gây ra quá nhiều thương tổn cho người khác.

Bỏ mặc công danh và sự nghiệp ở lại… cậu bước lên khoang máy bay, ra đi mà không nói bất cứ ai một lời nào…

Phải tập quên hình bóng một người không thuộc về mình thật không dễ dàng chút nào, nhưng cậu không thể ở lại đây thêm một phút giây nào nữa.

Xin lỗi Tịnh Nhi vì câu chuyện của Triết Dạ!

Xin lỗi người con gái cậu yêu vì đã khiến cô đau lòng!

Hạo Thần ngồi trên ghế máy bay, bàn tay nắm chặt bức ảnh…

Trong hình, Ái Hy đang ôm chặt con gấu bông, cô không cười và cũng không khóc, gương mặt như người mất hồn.

Chính cậu đã khiến cô đánh mất nụ cười trong một quãng thời gian quá dài, và có lẽ bây giờ sẽ có người đủ sức khiến cô lại mỉm cười!

Một bóng người ngồi phịch lên chiếc ghế bên cạnh Hạo Thần, cô ta giằng lấy bức ảnh cậu đang ngắm nhìn… là Tịnh Nhi!

“Bỏ lại tất cả để ra đi sao? Tôi đã hứa với Ái Hy là phải trông chừng anh, và chắc anh Triết Dạ sẽ rất vui vì tôi đã giúp em gái anh ấy làm một việc ý nghĩa!”

Tịnh Nhi tiện tay cho bức ảnh vào túi xách, sau đó nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài cửa kính.

Có lẽ anh Triết Dạ đang mỉm cười và dõi theo cô từ một nơi nào đó trên bầu trời này.

Hạo Thần cũng ngồi lặng im… cho đến phút cuối Ái Hy vẫn tha thứ và đồng cảm cho cậu, chẳng trách tại sao cô ấy lại yêu Minh Vỹ đến thế…

Bầu trời tươi sáng, Dương Hạo Thần đang bắt đầu một cuộc sống mới ý nghĩa hơn xưa!!



Ba ngày sau…

*Bệnh viện XX*

“Bệnh nhân Hàn Minh Vỹ, anh đang làm thái độ gì với em thế hả?” Ái Hy buồn bã ngắm nhìn gương mặt góc cạnh đầy sức hút của anh, đôi mắt ứa lệ nhưng vẫn cố gắng không bật khóc, “Này, anh định lơ em như thế này cho đến khi nào?”

Từ ngày nhập viện, Minh Vỹ không thèm đưa mắt nhìn cô dù chỉ một cái… đây là lần đầu tiên anh hất hủi cô!!

Từ trước đến giờ, chưa bao giờ anh đối xử với cô lạnh nhạt như thế…

Anh đang giận cô, lần đầu tiên anh giận cô…

Tại sao lúc gặp lại nhau, cô không hề để tâm đến anh mà lại muốn *** hại anh thế này?

Những việc cô đã làm thật đáng trách, nhưng tại sao anh không nói bất cứ điều gì cả mà cứ im lặng như thế này?!

Minh Vỹ vẫn im lìm, đôi mắt đang có một hướng nhìn vô định về phía bên ngoài cửa sổ cạnh giường bệnh.

Ái Hy ghì chặt lấy tay áo của anh, cúi đầu và lặng lẽ rơi nước mắt…

“Đừng khóc…”

Hai từ được phát ra từ phía Minh Vỹ khiến Ái Hy ngạc nhiên ngước mặt lên…

Anh vẫn bình thản nhìn ra bầu trời rộng lớn bên ngoài, nhưng da thịt anh lại cảm nhận rõ rệt những giọt nước mắt nóng ấm đang rơi trên vai mình.

Không giận cô, nhưng anh thật sự không biết nên đối diện với cô như thế nào.

“Anh chọn em làm vợ không phải vì em giống Thy Thy… anh đã biết em, từ rất lâu rồi.” Anh tuy không biết nên nói gì trong lúc này, nhưng anh muốn cô biết rõ… anh yêu và cần cô, không phải vì đơn thuần cô sở hữu những nét giống hệt Thy Thy.”Em… trở về bên anh, được không?”

Ái Hy tròn mắt nhìn Minh Vỹ… xem kìa!! Gương mặt anh đang đỏ ửng lên kìa!!

Một người như anh lại đỏ mặt khi nói những lời này với cô ư? Đây đâu phải là lần đầu tiên anh nói ra những lời yêu thương này!!

Ái Hy chợt đứng phắt dậy, bước ra thật xa khỏi chiếc giường bệnh anh đang nằm…

Hai bàn tay cô dang rộng, đôi môi nở một nụ cười hạnh phúc.

“Dĩ nhiên… em sẽ trở về, chồng Minh Vỹ ạ!”

Minh Vỹ cũng lập tức bước xuống giường, anh chạy đến nâng người cô lên, sau đó ôm chặt lấy…

“Cuối cùng cũng bắt được em…” Bàn tay anh tiếp tục siết chặt hơn, như thể sợ cô biến mất dù chỉ trong khoảnh khắc, “… vợ ngốc Ái Hy!”

Anh nới lỏng tay, đôi môi hôn nhẹ lên trán, lên mắt và cuối cùng dừng lại ở môi cô.

Hoa tường vi toả hương thơm ngát, bồ công anh theo làn gió bay khắp thế gian…

Thời gian như ngừng lại, không khí đong đầy hạnh phúc…

Trên thế gian, hai sinh mệnh sinh ra đã gắn kết với nhau… dù là những con người khác nhau hoàn toàn, nhưng họ vẫn không thể nào làm trái với quy luật của tự nhiên…

Thế gian cũng đã sắp đặt, cô và anh thuộc về nhau!

* END *