Bảo Bối Trong Lòng Phúc Hắc Tổng Tài

Chương 6



Phải biết rằng, ở xã hội hiệnnay, chỉ có tài hoa là không đủ, còn phải có điều kiện khác mới có thể thể hiệntài năng, nếu không cũng sẽ chẳng có nhiều người có tài nhưng không gặp thờitới vậy, oán thán không gặp mặt được Bá Nhạc, đợi không được thời cơ.

Ước chừng nửa tháng sau, dưới đề nghị của Thiệu Kì Á, Dụ Bảo Đế đem bản vẽtrong sổ thiết kế scan lên máy vi tính, lưu vào trong USB, đưa cho nhà thiết kếtrong công ty cô nhận xét. Trước mắt tuy rằng đang giữa mùa hè nắng nóng, nhưngbên trong công ty đã khẩn trương chuẩn bị trang phục mùa đông, cho nên cô khôngkhỏi âm thầm kỳ vọng thiết kế của mình ít nhiều có thể được sử dụng, đáng tiếckết quả là toàn bộ bị trả về.

Buổi tối tại quán cà phê Nhật An, trong con hẻm nhỏ yên tĩnh, lấp lóa ánh sángvàng ấm áp, Thiệu Kỳ Á cùng Dụ Bảo Đế ngồi trên ban công, hưởng thụ làn gió tựnhiên hiếm có cùng mùi hoa lạ phiêu đãng trong không khí.

“Đều không được?”

Thiệu Kỳ Á nghe lời của Dụ Bảo Đế xong, âm lượng đột nhiên tăng cao, phá vỡ bầukhông khí yên tĩnh.

“Ha, nhà thiết kế Hà Lỵ nói thiết kế của em xem qua thì thấy cũng được, nhưngngười chuyên nghiệp nhìn vào sẽ thấy ngay là chưa đủ hoàn thiện, chi tiết còncần tỉ mỉ hơn nữa.” Dụ Bảo Đế thuật lại lời nhận xét, mặc dù có chút mất mát,nhưng cô không có vì vậy mà cảm thấy uể oải, bởi vì còn có phương hướng cảitiến.

Thiệu Kỳ Á nhíu mày nhìn cô, đáy mắt lộ ra nghi hoặc.

Ý nói là anh không phải dân chuyên nghiệp, cho nên cái nhìn không chính xácsao?

Cho dù anh không phải chuyên nghiệp, nhưng anh là kẻ kinh doanh, anh tự tinrằng độ nhạy bén với thị trường của mình tuyệt đối không thua kém với nhà thiếtkế, ánh mắt cũng không đến nỗi kém như vậy, tác phẩm của Bảo Đế cho dù khônglấy tư tâm mà nhận xét, cũng tuyệt đối có giá trị áp dụng, làm sao có thể toànbộ bị loại?

“Ai, nhất định là có chỗ nào đó không tốt mới có thể bị trả về, đây cũng khôngphải chuyện gì lớn, người mới đều là như vậy đúng không?” Thấy anh có vẻ đangsuy nghĩ muốn bất bình giùm cô, cô trái lại lên tiếng trấn an. “Đáng mừng là,em có nhận được ý kiến và hướng dẫn của nhà thiết kế, về sau có thể tiếp tục sửachữa, tiếp tục tiến bộ.”

“Em nói cũng đúng.” Anh ung dung nhếch môi, không khỏi thưởng thức thái độ họctập khiêm tốn của cô.

“Đúng rồi, anh có mua một món đồ chơi nhỏ cho em.”

Cô nhìn thấy bình thuỷ tinh đựng đầy những hạt tròn màu hồng, buồn bực hỏi: “Đây là cái gì?”

“Cái này gọi là cây trồng ion âm (anion plant: không biết gọi là gì nữa), emđem hạt giống bỏ vào trên hạt màu, thêm nước cho cao bằng chúng, mỗi ngày tướinước, đại khái từ năm đến mười hai ngày nó sẽ nẩy mầm.” Đây chính là thứ anh pháthiện ở trên bàn thư ký, cảm thấy chẳng những thú vị còn rất ý nghĩa, liền muốnthư ký giúp anh mua một cái. Nhưng bởi vì bên trong có chứa huyền cơ, cho nênanh đã vứt đi vỏ bao có tiết lộ đáp án, đem bí mật cất giấu ở trong đầu.

“Muốn em trồng hoa, tu thân dưỡng tính sao?” Cô vừa thưởng thức, vừa cười hỏi.

Trồng hoa là sở thích của chị hai, cho nên cây cối ở ban công trong nhà đều làchị hai gieo trồng chăm sóc, mà cô bình thường chỉ phụ trách thưởng thức thôi.

“Nếu em chăm sóc nó tốt, sẽ phát hiện một bí mật.” Ánh mắt anh nhìn cô thâmthúy, mang theo dụng ý sâu xa mỉm cười dụ dỗ cô.

“Bí mật gì?” Lòng hiếu kỳ bị khơi mào khiến ánh mắt cô sáng ngời.

“Nói ra sẽ không có ý nghĩa nữa, phải đợi chính em tự khám phá.” Thiệu Kỳ Á cốý thừa nước đục thả câu, biết như vậy mới có thể hấp dẫn cô bé này ngoan ngoãnchăm sóc nó.

“Hừ, quỷ hẹp hòi, nói cho người ta một chút cũng đâu có sao đâu!” Cô bĩu môiliếc nhìn anh, cầm lấy bình thủy tinh nhỏ cố gắng nghiên cứu, muốn nhìn ra đượcmanh mối, đột nhiên lại lo lắng. “Không phải đến cuối cùng sẽ nở ra cái gì quáidị đó chứ?”

“Đáp đúng rồi, sẽ nở ra một cái cây hình thù quái dị.” Anh phản ứng rất nhanhmở miệng phụ họa, hé môi cười với cô. “Như vậy em hài lòng chưa?”

Cô tức giận làm cái mặt quỷ, cùng anh tranh cãi lên, thời gian vui vẻ trôi qua,mãi đến khi mưa bụi theo gió thổi đến gần, da thịt cảm giác được ẩm ướt, haingười mới giật mình nhận ra thời tiết thay đổi.

“Trời mưa rồi!” Cô chìa tay cảm nhận nước mưa, ngay sau đó nhớ tới thời gian,nhanh chóng nhìn vào đồng hồ.

“A, đã trễ như vậy rồi, ngày mai em còn phải đi làm nữa chứ!”

Mắt Thiệu Kỳ Á nhìn đồng hồ, cũng cảm thấy kinh ngạc. “Đúng rồi, bất tri bấtgiác đã mười giờ rồi!”

Ở bên cô đúng là có cảm giác thời gian qua mau, mỗi lần chia lìa đều cảm thấy rấtkhó khăn, hận không thể có cái nút khống chế làm chậm thời gian, tốt nhất còncó có chức năng ngừng, giữ lại thời khắc vui vẻ, cũng giữ cả cô lại.

“Thừa dịp hiện tại mưa còn nhỏ, đi nhanh thôi.” Dụ Bảo Đế đứng dậy, lục cây dùtrong túi xách ra.

“Được.”

Anh cầm hóa đơn xuống lầu trả tiền trước, hai người che chung dù đi ra khỏiquán cà phê, Thiệu Kỳ Á một tay cầm dù, một tay nắm bả vai cô, chiếc dù nho nhỏgiống như đang giữ hai người bọn họ trong vùng trời riêng.

Mưa càng lúc càng lớn, bọn họ càng dựa càng gần, Bảo Đế cho dù dây thần kinh cóthô hơn nữa cũng cảm giác được khoảng cách thân mật giữa hai người, cùng với sựbiến chuyển tinh tế trong không khí...

“Vào gần đây một chút, ướt hết rồi!” Phát hiện bả vai cô bị ướt, cánh tay mạnhkhỏe dùng sức kéo cô vào trong dù, nhưng dù quá nhỏ, anh đành hy sinh chínhmình nửa người lộ ra trong mưa.

“Nhưng anh cũng không che đủ...”

“Anh không sao.”

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, đầu tóc anh toán loạn, nước đọng ởtrên trán, đôi mắt đen trong đêm tối sáng như ánh sao, mà phản chiếu trong đó,là cô.

Cô bỗng nhiên rung động, tim không tự chủ được mà tăng tốc.

Từ khi biết anh tới nay, anh luôn nhường nhịn cô, che chở cô, thật sự chỉ làxuất từ tình bạn thôi sao? Nếu anh đối với cô đã tốt như vậy rồi, hẳn anh đốiđãi với bạn gái khẳng định còn chu đáo hơn?

Nghĩ đến mình không phải là người duy nhất anh cưng chiều, thậm chí còn xếphàng thứ yếu, lòng của cô đột nhiên cảm thấy chua xót, có chút khó chịu... Côgiống như trở nên tham lam, đối với anh sinh ra ham muốn giữ lấy, không muốn cómột ngày sẽ mất đi anh, mất đi sự cưng chiều của anh!

“Anh Thiệu, ngoại trừ mẹ em, hai chị, anh là người đối với em tốt nhất.”

Cô mỉm cười với anh, ngọt ngào giống như kẹo.

“Vậy có được coi là người rất quan trọng trong lòng em không?” Anh thử hỏi,muốn biết phân lượng của mình.

“Đương nhiên rồi!” Cô không chút do dự đáp, còn thực phóng khoáng kiễng chânkhoác lên bả vai rộng lớn của anh. “Chẳng qua có lúc em cũng cảm thấy kỳ quái,tại sao lại có người vô duyên vô cớ đối với em tốt như vậy chứ?”

Hành động của cô cùng câu hỏi thẳng thắn làm anh bật cười, cô nàng này thậtđúng là thiếu lãng mạn, anh đang muốn diễn màn tình cảm, cô lại khoác vai nhưkiểu anh em, làm hỏng cả không khí.

Bất quá, cũng chính vì cô tự nhiên đáng yêu như vậy, có chuyện liền nói thẳng,không hề làm ra vẻ giả dối, anh mới yêu thích cô đến thế!

“Em xác định anh là vô duyên vô cớ sao?” Anh chăm chú nhìn cô, trong đôi mắtđen sâu thẳm ẩn giấu nhu tình mật ý, nửa thật nửa giả nói. “Anh có tâm cơ, cómục đích đó.”

“A?” Bị ánh mắt nóng bỏng kia nhìn, hơn nữa nghe anh bất ngờ tuyên bố, hại timcô lỡ mất một nhịp. “Cái gì, mục đích gì?”

“Bởi vì anh thích em, cho nên hi vọng em quen với sự tồn tại cùng che chở củaanh, dần dần cũng thích anh...” Ngón tay thon dài chạm vào hai má trắng min củacô, ánh mắt thâm thúy mang theo ý cười phát ra mị lực mê hoặc người khác. “Emnói xem, tâm kế của anh có thành công hay không?”

Nhìn vào ánh mắt của anh, Bảo Đế liền hoa mắt chóng mặt, trong lòng như có vàiđội trống đang đánh loạn, bên tai cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, cùngtiếng nói trầm thấp của anh đang tỏ tình, toàn bộ thế giới như ngừng quay, chỉcòn lại có cô cùng người hôm nay đặc biệt mê hoặc lòng người - Thiệu Kỳ Á.

Anh hỏi cô, kế hoạch thâm nhập vào trái tim có thành công hay không?

Nếu như không có thành công, làm sao cô có thể cùng anh thường xuyên lui tớinhư vậy?

Nếu như không có thành công, làm sao cô có thể vừa gặp phải chuyện sẽ không tựchủ mà nghĩ đến anh, muốn cùng anh chia xẻ hỉ nộ ái ố của cô, muốn độc chiếm sựyêu thương che chở của anh

Đây... Đáp án đã rõ rành rành rồi!

Nhưng nếu không có suy nghĩ kỹ càng, cô còn không biết, chính mình đã thích anhtừ lúc nào, tự nhiên mà đem anh để ở trong lòng như vậy rồi!

“Không trả lời, chính là chấp nhận.” Anh ung dung hé môi, sủng nịch điểm nhẹlên chóp mũi cô, nhu tình trong đáy mắt nhộn nhạo dâng lên, trở nên mãnh liệtnóng bỏng.

“Anh Thiệu...” Dụ Đế hoảng sợ tim đập loạn nhịp, mặt đỏ tai nóng, ngây ngốcnhìn chằm chằm anh, cảm thấy anh đột nhiên trở nên rất không giống anh.

Anh kiềm nén nhiệt tình xúc động, chỉ kiềm chế cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lêntrán cô, nụ hôn dịu dàng mà bá đạo ── “Trở về chuẩn bị tâm lý thật tốt, ngàymai thức dậy, anh không còn là anh Thiệu của em nữa.”

※ ※ ※

Bình thường, một khi đầu dính vào gối rồi là Dụ Bảo Đế rất khó mất ngủ, nhưnghôm sau cô lại mang theo hai quầng thâm quanh mắt đi làm, cả một ngày trời lòngkhông yên tinh thần không tập trung, về đến nhà, ăn cơm tắm rửa xong muốn nghỉngơi thật tốt, nhưng cả đầu đều xoay quanh Thiệu Kỳ Á.

Anh nói “Ngày mai dậy, anh không còn là anh Thiệu của em nữa” rốt cuộc là có ýgì chứ?

Chẳng lẽ, anh sẽ không đối tốt với cô nữa sao?

Chỉ là nghĩ đến đây thôi, lồng ngực của cô liền giống như là bị đá đè, buồn bựckhó chịu.

“Đúng rồi!” Cô mở ngăn kéo ra, Thiệu Kỳ Á ngày hôm qua có cho cô cái bình thủytinh, Bảo Đế bỏ hạt giống vào, chạy huỳnh huỵch đi tưới nước, sau đó quay lạiphòng ngủ, ngồi xếp bằng ở trên giường, nghiêm chỉnh nghiên cứu bình thủy tinh.“Có cái gì bí mật đây? Đáp án có phải ở trong này hay không?”

Không đúng, ý tứ trong câu nói kia của anh không phải là không đối tốt với cônữa, bởi vì khi đó ánh mắt anh nhìn cô rất khác lạ, hơn nữa còn hôn trán củacô... Hồi tưởng lại một màn kia, cô đến bây giờ vẫn còn cảm thấy tim đập nhanh.

Ai, thật đáng ghét mà! Cũng không nói rõ ràng một chút, hại cô miên man suynghĩ, đầu cũng sắp trướng to lên rồi!

A, không nghĩ ra thì lên tiếng hỏi rõ ràng, điện thoại phát minh ra làm cái gìchứ?

Lấy di động ra, cô nhìn thời gian, hiện tại cũng đã hơn bảy giờ tối rồi!

Bình thường cô chưa có hết giờ làm đã nhận được điện thoại của anh rồi, nhưngngày hôm qua anh bỏ lại một câu làm cho cô như lạc trong sương mù xong, tại saohôm nay lại không hề có động tĩnh gì chứ?

Bấm một dãy số, cô che lấy tim, chờ đợi đầu bên kia nhấc máy.

Số điện thoại này cô đã gọi nhiều lần, nhưng chưa bao giờ lại khẩn trương giốngnhư lần này, trái tim đập thình thịch thật nhanh.

“Kỳ quái, tại sao còn chưa bắt máy chứ?” Chuyển vào hộp thư thoại, cô nhíu minói thầm, lại gọi một lần nữa, may mắn lúc này đây đã có người nhận.

“Bảo Đế?” Nhìn qua số điện thoại hiển thị, Thiệu Kỳ Á mở miệng hỏi, giọng nóibởi vì vừa tỉnh ngủ mà khàn khàn.Thanh âm xa lạ của anh làm cho Bảo Đế ngẩnngười, hoài nghi mình gọi nhầm số rồi. “A? Anh là ai?”

“Tiểu thư à, là em gọi cho anh, còn hỏi anh là ai?” Ngữ điệu của anh lườibiếng, hé môi nở một nụ cười, cô luôn ở trong lúc lơ đãng có thể làm cho tâmtình anh tốt đến bật cười.

“Giọng nói của anh làm sao lại biến thành như vậy? Giống như ông già vậy.” Côkinh ngạc hỏi.

“Có lẽ là do vừa tỉnh ngủ.” Anh nhìn đồng hồ báo thức, mới phát hiện mình đãngủ thật lâu.

“Hiện tại là mấy giờ mà anh mới vừa tỉnh ngủ?” Cô càng kinh ngạc.

“Anh bị cảm, cho nên uống thuốc rồi sau đó ngủ thiếp đi.” Anh giải thích, đạikhái là thể chất tốt, uống thuốc xong, ngủ một giấc, hiện tại tinh thần đã cảmthấy tốt hơn.

“Bị cảm? Vì sao?” Quen nhau lâu như vậy, cô chưa từng nghe thấy anh nói khôngthoải mái!

“Không phải vì ngày hôm qua bị mưa ướt chứ?”

Cô nhớ tới ngày hôm qua hai người cùng nhau chen chúc trong một cái dù mà mưathì càng ngày càng to, chịu đựng được đến chỗ anh dừng xe, nửa người anh đều đãướt đẫm, còn cô lại bình yên vô sự.

“Có lẽ vậy.”

“Vậy anh có khỏe không? Có nặng lắm không? Có đi bác sĩ chưa? Ăn cơm chưa?” Côlòng mang áy náy, lo lắng lên tiếng hỏi.

Anh chỉ muốn thay cô che mưa, nhưng chính mình lại không chú ý, nếu không bởivì che chở cho cô, anh cũng sẽ không bị ướt, càng sẽ không bị cảm!

Nghe thấy cô để ý như vậy, Thiệu Kỳ Á vốn là muốn kêu cô yên tâm, nay liềnnhanh trí thay đổi ý định trong đầu.

“Có xem qua bác sĩ rồi, nhưng vẫn không thoải mái cho lắm, không có sức rangoài ăn cơm...” Anh đổi giọng, ngữ điệu trở nên thật yếu ớt, nói xong còn hốitiếc thở dài, tranh thủ sự đồng tình của cô. “Ai... Người còn chưa có già, đãcảm thấy giống như người già sống một mình...”

Thật đáng thương... Bảo Đế nhíu đôi mi thanh tú, trong ngực chợt có cảm giácđau lòng.

“Vậy, em đây mua bữa tối cho anh ăn?” Cô buột miệng đề nghị.

Đầu bên kia điện thoại, Thiệu Kỳ Á nhịn không được nở nụ cười giảo hoạt. Cô béđơn thuần này, hoàn toàn trúng khổ nhục kế của anh rồi!

“Thật tốt quá, cám ơn em, nhà của anh ở...” Anh giả bộ yếu ớt nói lời cảm tạ.

“Em biết, anh nhẫn nại một chút nha, em tới ngay.” Cô vừa tắt điện thoại liềnvội vội vàng vàng sửa sang lại bề ngoài, hấp tấp chạy ra cửa.

Từ trước đến nay đều là anh chăm sóc cô, hiện tại anh cần cô, cô đương nhiên làkhông chút ngại ngần rồi!

Nghĩ đến anh đang đói bụng, thân thể lại không thoải mái, một mình cô đơn đợi ởtrong phòng, trái tim cô đều khó chịu, chỉ hận không thể lập tức bay đến bêncạnh anh, làm bạn anh.

Tính ra, Thiệu Kỳ Á cũng không phải hoàn toàn nói dối, bởi vì anh quả thực cóbị cảm, chẳng qua anh chỉ lợi dụng sự thật này, phóng đại nó hơn một chút thôi.

Bị cảm làm cho anh có một chút uể oải, nhưng không nhìn thấy Bảo Đế sẽ khiếnanh tâm thần không yên, bởi vậy anh mới nhất thời nảy lòng tham, dùng chút tiểuxảo dụ dỗ Bảo Đế đơn thuần đến thăm anh.

Tuy rằng đã quen biết một thời gian rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Bảo Đế đếnnhà anh, giả bộ bệnh thì giả bộ bệnh, dù sao cũng không thể lôi tha lôi thôi đểcô thấy, bởi vậy trong lúc chờ đợi, anh vội vàng thu dọn qua căn phòng, dặn dòquản lý tòa nhà có khách đến nhà anh, sau đó tắm rửa một cái, toàn thân sạch sẽkhoan khoái đợi cô đến.

Rất nhanh, tiếng chuông cửa vang lên, anh nhìn thời gian, mới qua 40 phút, cóthể thấy được cô thật sự rất lo lắng.

Vừa mở cửa ra, thấy Bảo Đế bơ phờ mệt mỏi chạy tới, anh tâm tình tốt trêu chọc:“Nhanh như vậy? Em bay tới sao?”

“Có người gào khóc đòi ăn đương nhiên phải mau chứ! Còn không phải sợ anh đóibụng sao?” Cô bĩu môi cãi lại, lo lắng quan sát anh. “Không phải anh nói sinhbệnh sao? Làm sao lại có vẻ tinh thần sảng khoái vậy?”

“Nghe thấy em tới, bệnh của anh liền tốt hơn phân nửa rồi.” Anh nghiêng ngườimời cô vào cửa, trên mặt tràn đầy vui vẻ.

“Thật hay giả vậy?” Cô liếc xéo anh, hoài nghi anh chỉ hù dọa cô.

“Đương nhiên là thật.” Anh đóng cửa lại, dẫn cô đi tới phòng bếp, chỉ tay vàovật chứng là túi thuốc đang đặt trên bàn ăn màu trắng. “Em xem, đây là thuốcnày.”

“Đây, em mua cháo, dưa cải cùng bánh bao, ăn no còn phải uống thuốc.” Cô ởphòng bếp thu xếp đồ ăn vừa mua.

“Cửa tiệm ở gần nhà em sao?” Anh ở một bên hỗ trợ.

“Đúng vậy.” Cô nhớ rõ anh từng nói thích thức ăn ở đó.

“Em ăn rồi sao?” Anh nhìn dáng vẻ tự nhiên của cô trong phòng bếp, trong ngựcchợt xông lên một cảm giác ấm áp.

“Vâng, chị hai có nấu.” Cô đem thức ăn bưng đến trên bàn ăn.

“Vậy anh ăn đây.” Anh ngồi xuống sau đó, nâng đũa ăn.

Khi anh dùng cơm thì cô ngồi một bên, ánh mắt liền lang thang khắp nơi nhìnđông nhìn tây, đối với không gian rộng lớn này cảm thấy líu lưỡi không nói nênlời.

“Một mình anh ở chỗ lớn như vậy sao?”

“Đúng vậy, rất cô đơn.” Anh biết cô mềm lòng, thuận miệng nói. “Cho nên có rảnhem có thể thường tới nhà của anh chơi.”

“Nhà anh có cái gì vui để chơi!” Cô kêu to một tiếng, tiếp tục đi tới phòngkhách.

“Nhà anh có rạp hát gia đình, xem phim nghe nhạc rất hay nha; còn có máy chơigame có thể chơi, dụng cụ tập thể hình... dù cho không có gì chơi, cũng có thểđến làm bạn với anh.” Anh vừa ăn vừa nói, dung túng cho cô tùy ý tiến vào lãnhđịa của anh, trao cho cô đặc quyền trước nay chưa từng có. “Em cứ xem đây nhưnhà mình không cần khách khí.”

Không hiểu là do ban ngày khó chịu ăn được ít, cho nên hiện tại đói bụng, haybởi vì đây là bữa tối cô mua đến, giờ phút này anh ăn thực ngon miệng, chỉ làcháo trắng đơn giản thêm hai món rau cùng bánh bao, anh đã cảm thấy như mónngon đặc biệt, hai ba miếng liền ăn sạch.

Dọn dẹp qua loa chén bát trên bàn, anh đặc biệt cầm hai chai nước trái cây đitới, tìm được cô ở phòng sách.

“Này, uống nước trái cây đi.” Anh mở ra nắp chai, đưa cho người đang xem sáchtrên giá.

“Cám ơn.” Cô ngồi dựa vào mép bàn gỗ, vừa uống vừa ngửa đầu nhìn về phía giásách trước mặt. “Những cuốn sách này anh đều xem qua rồi sao?”

“Đương nhiên, chẳng lẽ anh lấy sách làm vật trang trí à?” Anh cười nhìn vẻ mặtkhông tin của cô.

“Không phải chứ, em thấy có rất nhiều loại sách, toàn là tiếng Anh nữa, sách vềquản trị kinh doanh, tạp chí thời trang... Còn có niên giám sản phẩm Alston!”Cô tùy ý nhìn qua, bỗng nhiên giống như phát hiện châu lục mới, ánh mắt sánglên, âm lượng cũng tăng cao. “Em muốn xem, cho em mượn, cho em mượn!”

“Được... Muốn cái gì cứ việc lấy, không lấy tiền thuê sách của em.” Lời nói củaanh mang theo sự yêu chiều, cúi người xuống lấy ra niêm giám thật dày đưa chocô.

“A...” Cô vốn muốn vươn tay ra nhận lấy lại bất chợt kêu lên, nước trái câyđang cầm trong tay bị đổ lên người. “Xong đời!”

Thiệu Kỳ Á xoay người nhìn lại, lập tức phản ứng. “Không sao, em đừng dichuyển, anh đi lấy khăn lau.”

Dụ Bảo Đế ảo não ngồi yên ở trên bàn, nhìn tai hoạ mình gây ra. May mắn cònchưa có làm bẩn sách... Ai, thật sự là sơ suất cẩu thả!

“Đây, mau lau đi.” Thiệu Kỳ Á cầm khăn lông quay lại, vốn phản ứng trực tiếpmuốn thay cô lau dọn, nhưng thấy cô từ ngực đến bụng đều bị ướt, quần áo đềutrở nên trong suốt, tim anh lại đập dồn dập, cảm thấy nhiệt độ không khí quanhmình tăng nhanh. “Tự em lau đi, anh đi lấy đồ lau nhà với khăn.”

Anh mượn cớ rời đi, lúng túng che dấu bản thân mình đang bị thân thể mềm mạikia hấp dẫn, ngay cả khi cầm cây lau nhà quay lại, anh cũng tránh không nhìnthẳng vào cô, để tránh lại phát sinh ý nghĩ kỳ quái.

“Dinh dính thật đáng ghét, em sẽ bị kiến bâu mất?” Quần áo ướt sũng dính vàoda, Bảo Đế khó chịu nhăn mặt. “Em đi phòng tắm rửa sạch đã, anh có áo T-shirtkhông cho em mượn?”

Anh dẫn cô tới phòng tắm, sau đó tìm áo T-shirt cùng khăn tắm cho cô, còn mìnhthì đi dọn dẹp phòng sách, nhưng lau sạch nước bẩn lại không rũ bỏ được ý nghĩquái lạ trong đầu.

Cô gái mình yêu mến đang ở trong phòng tắm của anh, cô sẽ dùng sữa tắm của anh,khăn tắm của anh, thân thể thuần khiết của cô sẽ phản chiếu trong gương củaanh... Tiếng nước chảy ào ào như đang khơi gợi ý nghĩ tà ác, làm cho máu anhchảy nhanh hơn, thân thể nóng lên.

Chết thật! Mời cô tới nhà quả không phải là hành động sáng suốt, anh đã quên côđối với anh có bao nhiêu hấp dẫn, cô nam quả nữ ở chung một phòng, muốn khôngchút động lòng căn bản là chuyện cổ tích!

Anh vẫn nên sớm đưa cô trở về, nếu không anh sợ chính mình sẽ biến thành sóihoang ăn tươi nuốt sống cô!

“Ha ha, thật lớn quá!” Dụ Bảo Đế mang theo hương thơm từ trong phòng tắm đi ra,mỉm cười kéo áo T-shirt trên người.

Thiệu Kỳ Á xoay người nhìn về phía cô, vốn muốn nói đùa với cô giống như lúcthường, nhưng định thần nhìn lại, không khỏi nín thở ── áo T-shirt bình thường mặc trên cơ thể nhỏ xinh của cô, rộng đếnmức nhìn như là váy liền, cổ áo rộng lộ ra xương quai xanh khêu gợi, chiều dàivạt áo vừa vặn tới giữa đùi, thoạt nhìn không xác định được có mặc quần ngắnhay không, bất quá từ đống đồ bẩn trên tay cô, anh phát hiện thấy một đoạn quaiáo lộ ra, khẳng định lúc này, trong áo T-shirt cô không có mặc nội y.

Gợi cảm!

Lần đầu tiên anh phát hiện hai chữ “Gợi cảm” này có thể dùng trên người Dụ BảoĐế ngây thơ đơn thuần.

Vừa tắm rửa xong, hai gò má cô hồng hào, thoạt nhìn vừa trắng lại mềm, giốngnhư trái mật đào cám dỗ người khác hái xuống, cũng làm thân thể anh trở nêncăng thẳng.

Thấy ánh mắt anh sáng rực nhìn chằm chằm vào mình, Bảo Đế cảm thấy không đượctự nhiên.

“Làm sao vậy? Kỳ lạ lắm sao?”

“Không có kỳ lạ, rất đẹp mắt.” Anh thu lại ánh mắt, ngay cả giọng nói đều cũngtrở nên căng thẳng.

“Vậy là tốt rồi.” Cô yên tâm cong môi, ngay sau đó lại hỏi: “Có túi nhựa cho emđựng quần áo bẩn hay không?”

“Để anh tìm xem.” Anh đi về phía tủ bếp, Bảo Đế cũng theo sau.

Thiệu Kỳ Á ngồi xổm người xuống tìm túi, trong mũi vẫn ngửi thấy mùi thơm củacô, khiêu chiến tự chủ của anh.

“Em muốn trở về hay không?” Đem túi đưa cho cô, nhìn lọn tóc ẩm ướt của cô dínhtrên cái cổ trắng nõn duyên dáng, anh cảm thấy như thiên sứ cùng ác ma đanggiao chiến trong nội tâm.

“Vừa mới đến không bao lâu mà! Ngày mai cuối tuần, em không cần phải gấp gáptrở về!” Cô hồn nhiên không phát hiện ý nghĩ của anh, một chút ý thức nguy cơđều không có. “Hay là... anh có việc?” Vậy cô không nên quấy rầy anh nữa.

“Anh không có việc gì, nhưng anh sợ nếu em còn không đi, em sẽ có chuyện...” Anhbình tĩnh nhìn cô, đáy mắt lóe lên dã tính, báo hiệu khát vọng không cách nàongăn cản với cô.

“Em? Em sẽ có chuyện gì hả?”

Cô mở to đôi mắt đen láy, lông mi dài và cong như cánh quạt khẽ chớp, trongnháy mắt giống như những vì sao, vừa đáng yêu lại vô tội, làm cho người đàn ôngtrước mặt đang vô cũng khổ sở kiềm chế cuối cùng cũng không thể làm Liễu Hạ Huệđược nữa.

“Muốn biết sao?” Anh khàn giọng hỏi.

“Ừ.” Cô bé hiếu kỳ lại sa lưới lần nữa, gật đầu như bằm tỏi.

Thiệu Kỳ Á một tay ôm cô lại gần, giữ lấy gáy cô, nghiêng người lấy môi che đicái miệng nhỏ ngọt ngào của cô, lấy hành động nói cho cô biết đáp án... trôngcoi cô suốt một năm, hiện tại cơ hội đã tới, anh cần phải cố gắng đẩy nhanh kếhoạch rồi!

Edit: Tử Ly


Vài lời tâm sự: Hic, ta đúng là chỉ hợp với mấy thểloại trong sáng thôi, làm chương này mà chóng cả mặt. Khi đọc cảnh H cứ nghĩcũng dễ, ec, tới khi làm mới thấy hối hận. Khó kinh khủng. Cũng may có Ami giúpchỉnh sửa.


Mọi người đọc có chỗ nào không được thì cũng bỏ quacho ta nhé. Hic, công phu ta tới đây là cạn rồi. hichic