Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 49: Nổi điên



"Nếu không thì sao?" Mục Thiên Dương cười cười.

Mục Thiên Tuyết nghe vậy, ánh mắt nhìn Uyển Tình không khỏi lại mang theo vài phần khinh thị.

"Tôi còn nghĩ cô thật sự là thiên kim tiểu thư, không nghĩ tới cư nhiên là bị bán"

"Thiên Tuyết!" Mục Thiên Dương lớn tiếng quát lớn, "Ai dạy em nói lời nói này? Thành bộ dáng gì rồi?!" Một cái thiên kim Đại tiểu thư, mở miệng ngậm miệng "bị bán ", cô cũng không cảm thấy dọa người a!

Mục Thiên Tuyết bị hắn một rống, vừa tức vừa giận: "Cô ta dám làm, sao không dánh để người khác nói!" Nhìn hắn nắm tay của Uyển Tình, lại nổi trận lôi đình, "Anh buông cô ta ra! Cô ta chỉ là một cái nữ nhân thấp hèn thôi!"

"Nếu còn ăn nói không sạch sẽ như thế anh sẽ nói cho ông nội!"

Nhắc tới đến Mục gia lão gia tử, Thiên Tuyết nhất thời ỉu xìu, quay đầu liền bụm mặt khóc nức nở. Trở lại biệt thự, cô chết cũng không chịu xuống xe, phải A Thành đưa cô quay về đại trạch.

A Thành khó xử nhìn Mục Thiên Dương, Mục Thiên Dương hừ lạnh: "Mặc kệ nó! Càng sủng càng kiều! Ngươi trực tiếp lái xe đi rửa, em ấy có nói gì cũng không được nghe theo!"

Mục Thiên Tuyết vừa nghe, lao xuống xe như nhanh bay, đuổi theo đánh giỏ xách vào trên đầu hắn. A Thành cùng Uyển Tình thở hốc vì kinh ngạc, Mục Thiên Dương lại nhíu nhíu mày, xoay người đã đem tay cô kiềm lại.

Mục Thiên Tuyết đá một cái la to: "Đứa em hỗn đản! Ta là anh của ngươi đấy!"

"Người tới!" Mục Thiên Dương mắt cũng không nháy một chút, "Đưa em ấy về đại trạch!"

"A ——" Mục Thiên Tuyết lớn tiếng thét chói tai, càng điên cuồng mà đánh tiếp, "Anh khi dễ em! Khi dễ em! Vì một nữ nhân không thân thích mà ngay cả em cũng đánh … Ô ô ô… Ngươi không phải anh của ta…"

Uyển Tình bị cô hù doạ sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm. Ở trường học, Mục Thiên Tuyết là cỡ nào cao ngạo có khí chất, lúc này như thế nào điên rồi?

Trong biệt thự của bà Trương nghe thấy âm thanh, cũng lặng lẽ lại đây thăm hỏi, kinh ngạc hỏi Uyển Tình: "Sao, làm sao vậy?" Này chẳng lẽ là bạn gái chính quy của tiên sinh, phát hiện tiên sinh Kim ốc tàng kiều*, cho nên tới cửa đến tính sổ?

* nhà vàng cất người đẹp

Uyển Tình ngơ ngác lắc đầu, nhỏ giọng đẩy cô: "Người mau vào đi."

Bà Trương đương nhiên biết chính mình không nên quản chuyện của chủ nhân, lập tức đi vào. Vẫn là trước nấu cơm đi, xem ra nhiều lắm chỉ một người ăn thôi......

Mục Thiên Tuyết náo loạn nửa ngày, giống đánh vào bông. Nhất thời tức nhịn không được, thấy Uyển Tình đứng ở bên cạnh, một cước đạp tới, ở ngaygiữa bụng Uyển Tình.

"A ——" Uyển Tình quát to một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất, cái ót đụng vào trên khung cửa, đau đến nước mắt cô chảy thành dòng.

"Mục Thiên Tuyết!" Mục Thiên Dương hét lớn một tiếng, thật là tức giận. Hắn bỏ ra cô, xoay người nâng dậy Uyển Tình, "Bị thương sao?"

Uyển Tình đau đến lưng đều là tê dại, nhưng vẫn lắc đầu. Mục Thiên Dương ánh mắt nhíu lại, cuối xuống ôm lấy cô. Bước vào phòng khách, đặt cô trên sô pha. Hắn đỡ lưng cô, làm cho cô dựa vào trên đùi mình, kiểm tra đầu của cô: "Đau?"

"Ô......" Uyển Tình nắm ống quần hắn.

Mục Thiên Dương thân mình chấn động, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đưa một cái gối ôm cho cô: "Đừng sờ loạn!" Chỉ đụng thôi hắn đều có phản ứng rồi.

Uyển Tình cứng đờ, muốn đứng lên. Như vậy hắn đều có thể có phản ứng, hắn là cầm thú sao?

Hắn ngăn chặn lại cô: "Làm gì?"

"Tôi......" Uyển Tình làm sao còn dám động, đành phải ngoan ngoãn nằm úp lại.

Mục Thiên Tuyết đi vào đến, trong đầu có chút sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn là một bộ biểu tình kiệt ngạo bất tuân. Mục Thiên Dương liếc cô một cái, nói với Uyển Tình: "Về sau em ấy nổi điên, em trốn xa một chút."