Tất cả
Bánh Mì Thơm, Cà Phê Đắng
Khó ai ngờ tác giả của những cuốn "Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương", "Sóng xanh" lại có một "tâm hồn ăn uống" rất phong phú. Cô gái đam mê du lịch ấy còn tự nhận mình là "tín đồ" sùng bái chuyện ăn uống. Trên con đường rong ruổi khắp đó đây, ngõ ngách cùng với việc khám phá những vẻ đẹp nguyên sơ của cảnh vật quanh mình, cô đã thưởng thức không ít những món ngon vật lạ ở những nơi mình đã đặt chân qua.


Không hề màu mè hay dài dòng, đơn thuần chỉ là sự kết nối cảm xúc theo hứng chủ quan của tác giả sau khi dùng qua những món ăn mới nhưng đều đặc biệt là những điều thú vị và đặc sắc sẽ tự nhiên xuất hiện trong tâm trí ta. Như có thể ngửi được mùi thơm thoang thoảng của món mứt hoa hồng  Bồ Đào Nha, như có thể cảm nhận được vị tinh tế của món cá tuyết Thụy Điển được chế biến rất cầu kì... qua từng câu chữ của tác giả. 


Những gì cao lương mỹ vị ở đâu, thì Uyên đã xác nhận một điều rằng - món ăn của mẹ nấu vẫn là số một. "Dường như chất nước mắm thấm vào tận xương tủy" - đó là điều cô đã xác nhận như là để nói rằng dù có ở đâu, dù có ở chốn nào đi chăng nữa thì con người ta sẽ không thể quên được cái hương vị của chính gia đình, quê hương mình. Cuốn sách như  là sự kết nối những xúc cảm cực kì rung động, đánh thức những hưởng thụ, những tưởng tượng và sự hài hòa đơn thuần trong hương vị "thơm" và "đắng" của tiêu đề, một sự quen thuộc trong ẩm thực Việt Nam.

Bình luận truyện