Tất cả
Anh Là Bầu Trời Của Em

Trên chuyến xe lắc lư nhồi nhét đông nghịt người lên Hà Nội nhập học, Duy Anh ôm trọn chiếc ba lô và một túi lớn đồ lỉnh kỉnh, cố gắng thu người lại. Bánh xe từng vòng lăn đi, cũng như dồn dập cảm xúc lần đầu xa quê hương tới bối rối, nghẹn ngào. Ông Bốn đứng nhìn theo chiếc xe dần dần nhỏ lại, mất hút đi theo những cuộn khói mờ. Thương con đứt ruột. Nhưng đôi chân này chỉ còn một bên, đi đứng không tiện, làm sao có thể đưa Duy Anh tới tận nơi tận chốn được. Người đàn ông lam lũ què cụt, lủi thủi chống đôi nạng tiến đến chỗ chiếc xe máy “ ba bánh” mới được ông Đàn tặng, ra về. 


Đời người, là một chuỗi những bi ai. Ông vốn là một thanh niên cao ráo đẹp trai trong làng, thời trẻ nhiều cô mê tít giọng quan họ ngọt lịm của ông, thế rồi cũng bởi bản giao duyên, lại lấy được người vợ đẹp, con nhà khá giả làng bên, sinh được ngay con trai đầu lòng - Duy Anh trắng trẻo bụ bẫm, đẹp hết nét hết phần của cha mẹ.  Ai cũng bảo là phước đức tổ tiên mới được vậy. Thế mà, có ngờ đâu, thời máy cày mới về làng, nhà ông chắt bóp hết mới mua được một cái, lại chính là tai nạn khiến ông đứt phăng đi một chân này.  Sau tai nạn ấy, để cứu chồng, vợ ông cũng không quản bán hết đất cát, mang hết của hồi môn ra mà đổi mạng.

Bình luận truyện