Anh Hận Anh Yêu Em

Chương 105



Tạm thời lúc này Hình Khải đang rơi vào trạng thái bị động, để mặc HìnhDục hôn lên tai anh, cổ anh, nhưng anh không ngờ, cô lại mạnh mẽ chuyểnsang môi anh, ngay sau đó ra sức cắn mạnh một cái.

Mùi máu nhàn nhạtlan tỏa trong miệng của cả hai, Hình Dục không rút lưỡi ra, mà càng cuốn lấy lưỡi anh chặt hơn, cô dùng đầu lưỡi liếm sạch máu trên môi anh, hivọng máu của anh sẽ hòa vào cơ thể mình, như thế, sẽ không bao giờ bịchia cắt nữa.

Mặc dù Hình Dục không nói gì, nhưng Hình Khải biết vìcô giận nên mới cắn anh, anh hiểu cô, cho dù cô có quên cả thế giớinhưng sự bất an trong lòng không biến mất cùng trí nhớ.

Thế là, anhôm chặt cơ thể run rẩy của Hình Dục, cuồng nhiệt hôn lên người con gáiđang nằm trong lòng mình… anh không thể nhượng bộ nữa, cũng có thể càngcẩn thận chăm sóc cô, càng khiến cô hiểu nhầm rằng thứ tình cảm đó không phải là tình yêu.

“Ôi!”

Một lúc sau.

“Hình Khải… Hình Khải… Em…”

Hình Dục thở dốc, không thể dùng lời để diễn đạt cảm xúc mình lúc này, côchỉ biết không ngừng gọi tên anh. Đôi môi Hình Khải như có ma lực, cơthể cô từng chút từng chút một bị hút rỗng, cổ họng khô khốc khó chịu,cô chắc chắn, chỉ có Hình Khải mới có thể giải cứu cô.

“Hình Khải…”

Cô khẽ chau mày, bất giác liên tục gọi khẽ. Có điều, tiếng gọi của cô, sớm đã chuyển từ trong sáng sang trạng thái dịu dàng như nước, cô vòng ômlấy đầu anh, những ngón tay thon dài lùa vào tóc anh.

Từ bao giờ, côcũng đã từng cùng anh tận hưởng niềm vui hoan hỉ này, anh thân thuộc cơthể cô, giống như cô thân thuộc nhu cầu của anh vậy, như có sự thỏathuận ngầm đầy ăn ý.

Nhưng có chỗ không giống là, Hình Dục ngày ấykhông dám thả lỏng bản thân trong lúc “yêu”, cô chọn cách nằm đờ đẫn bên dưới anh như một khúc gỗ, cẩn thận che giấu sự mãnh liệt của mình.

Còn cô bây giờ, cô dùng những tiếng rên xiết để thể hiện niềm vui, cô thểhiện tình yêu sâu đậm của mình dành cho anh không chút do dự, trong mắtcô viết rất rõ ràng là: Cô cần anh, không thể không có anh.

Sau đó.

Hình Dục nằm gối đầu lên cánh tay Hình Khải, lười biếng, nheo mắt cười.

Hình Khải hôn lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp.

“Tiểu Dục, anh yêu em…”

Hình Dục dựa vào vai anh, mắt sáng lên, cô siết chặt vòng tay, ra sức gật đầu.

“Hình Khải, em cũng yêu anh.”

Động tác chuẩn bị châm thuốc của Hình Khải đột ngột dừng lại, anh vừa nghe thấy gì?

Hình Dục cảm thấy cơ thể mình khựng lại, cô nghĩ Hình Khải nghe không rõ, vì vậy nhắc lại từng câu từng chữ một cách rõ ràng:

“Hình Khải, em yêu anh.”

“Em… có biết yêu nghĩa là gì không?” Trái tim Hình Khải, sắp vỡ tung rồi.

Anh thầm cầu nguyện trong lòng, hi vọng lời thổ lộ của cô là thật lòng, nhưng…

“À, yêu ạ… chính là thích, chính là không bao giờ rời xa, chính là không thể không có anh, hi hi.”

Hình Dục từ từ ngẩng đầu lên, giơ một ngón tay ra nâng cằm Hình Khải, kiênđịnh nói: “Đợi bao giờ em lớn, nhất định sẽ làm vợ anh, anh là của em.”

“Ừ, em là của anh.” Hình Khải xịu vai xuống, cô ấy vẫn nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ.

Song, chính vào lúc Hình Khải buồn bã.

Đột nhiên, Hình Dục ngồi thẳng dậy, giữ thẳng mặt Hình Khải, đầu tiên làlấy tay vuốt thẳng những nếp nhăn trên trán anh, sau đó nghiêm túc nói:“Em quyết định rồi, sau này ngày nào em cũng sẽ nói với anh. Hình Khải,em yêu anh.”

Hình Khải ừ một tiếng, vuốt vuốt tóc cô.

Anh kéo Hình Dục nằm xuống ngực mình, một sự thất vọng nho nhỏ dậy sóng, nhưng không có nghĩa anh không cảm động, có người nói câu “em yêu anh”, rõ ràng chỉ là nói suông, nhưng anh biết Hình Dục không như thế, cô ấy cái gì cũngcho mình cả rồi, một câu “Em yêu anh”, dường như trở thành thừa thãi cócũng được không có cũng không sao, hoặc, anh chỉ là vì muốn thỏa mãnlòng tham của mình mà thôi.