Tất cả
Anh Ấy Đẹp Đến Từng Ngón Tay

Hứa Trì đã quỳ xuống giữa hai chân anh, liếm lên thân dưới anh, liếm mấy cái lại ngậm lấy, vừa liếm vừa nuốt vào nhả ra. Thẩm Triệt run rẩy toàn thân, ngón tay vô thức luồn vào tóc Hứa Trì, muốn bảo đối phương dừng lại, nhưng rất nhanh, hai mông lại bị hắn nâng lên, bộ vị đi sâu vào trong cổ họng ấm áp, đầu lưỡi mềm mại liếm mút, mông bị nâng lên lại không thể rụt về, chỉ có thể để mặc cho hắn chuyển động, khiến cả người anh run lên. Bùi Ưu vẫn còn nói: “Thật ra từ lần đầu tiên gặp anh, đã cảm thấy anh rất đáng yêu rồi, ngoại hình ưa nhìn, tính tình cũng tốt, chỗ nào cũng tốt cả.” “Bùi Ưu, chúng ta đừng… A… Liên lạc nữa…”


Thẩm Triệt liều mạng cắn môi dưới không để mình rên lên, nhưng tiếng thở dốc đã hợp lại cùng nhịp điệu đưa đẩy, Hứa Trì tăng thêm lực ở môi lưỡi, sau đó hai chân bị gác lên vai Hứa Trì. Anh chỉ cảm thấy mình vào sâu trong cổ họng hắn, mông cũng bị nắn bóp, đành phải mềm nhũn mà rụt về sau, ngay cả sức lực vực người dậy cũng không có. Cuối cùng Bùi Ưu cũng phát hiện điều khác thường, hỏi: “Làm sao vậy? Bây giờ không tiện nói chuyện sao?”


“…” Thẩm Triệt đã nói không lên lời, Hứa Trì đỡ dương v*t anh lên, chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhịp nhàng lên xuống, anh cũng không nhịn được mà hùa theo, cánh tay vòng ra sau cổ Hứa Trì, chủ động đẩy đưa. Cho dù vẫn còn một chút tỉnh táo, biết điện thoại còn chưa tắt, nhưng trong khi đối phương không ngừng tăng nhanh động tác, dần dần cũng chẳng còn lý trí nòi gì nữa. Thanh âm thể xác giao hợp kịch liệt bên tai, sofa cũng lắc lư ghê gớm, như sắp đổ ra đến nơi, khoái cảm như nước biển nhấn chìm anh, khiến tiếng rên rỉ mất khống chế rốt cuộc tuôn khỏi miệng anh: “Ư… A…”


Bình luận truyện