Tất cả

Ăn Vụng Dưới Miệng Sói - Chương 31

Truyện Ăn Vụng Dưới Miệng Sói

Tác giả Hốt Kiến Thanh Sơn

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Sủng Cổ Đại Nữ Phụ

Trước Tiếp
Tô Nhiên bĩu môi, chờ Ân Kỳ xoay người trở về, mới âm thầm “Xí” một tiếng, bản mặt không phục mà đuổi theo.

Chờ rời khỏi nơi này, nàng lấy được ngàn lượng bạc trắng, liền một phách hai tán*, tính tình thúi như vậy, lớn lên có đẹp cũng vô dụng.

(*chỉ những chuyện hoàn toàn cắt đứt, xem như chưa có gì xảy ra.)

Trở lại trong động, Tô Nhiên cầm cá sống cắt lát, thật cẩn thận cắn từng chút từng chút, nếm nếm, phát hiện hương vị thế nhưng không tồi.

Loại nước suối hình thành tự nhiên trong sơn cốc này, cá bên trong đều là cá không bị ô nhiễm mà thuần thiên nhiên hoang dại, hương vị tự nhiên tươi ngon.

“Thật đáng tiếc, có chút nước chấm thì tốt rồi.” Tô Nhiên nhắc mãi, vừa nhấc đầu thì thấy Ân Kỳ đang nhìn chằm chằm nàng, liền nhớ tới vừa rồi bị hắn phê bình.

Nàng âm thầm nhướng mày, nghĩ thầm ta sẽ không để ý tới ngươi, ngươi gãy chân, để xem ai sẽ cầu ai trước, chưa thấy qua cách ăn cá này đi? Cá sống cắt lát, cho ngươi thèm chết.

Giống như hắn ngay cả vẩy cá đều không đánh, bỏ luôn nguyên con vào trong miệng, quả thực là dã man.

“Tô Nhiên.” Ân Kỳ bỗng nhiên mở miệng, ngữ điệu mềm nhẹ, như có như không.

“Hửm?” Tô Nhiên đang chuyên tâm gắp xương cá, thuận miệng trả lời.

Ngay sau đó động tác ngừng lại, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng Ân Kỳ, đầu óc chuyển nhanh, xác định mình chưa nói tên cho hắn, liền hỏi: “Sao ngươi biết được tên của ta?”

“Ân Hoa đã xem qua bức họa.”

Thì ra là thế, hợp tình hợp lý, có thể tiếp thu.

“Ngươi là như thế nào nhận thức ta?” Ân Kỳ hỏi.

Tô Nhiên thản nhiên trả lời: “Thế tử của Túc Vương phủ ai không biết a?”

Ân Kỳ nhếch môi: “Quả thật có rất nhiều người biết, nhưng không ai dám trực tiếp kêu tên của ta.”

Tô Nhiên hơi há mồm, tròng mắt đảo nhanh, nàng có kêu sao? Khi nào?

Ân Kỳ nhìn nàng như vậy, liền biết nàng đã quên vừa rồi khi nhìn thấy bộ xương khô nàng đã kêu tên của hắn, những hai lần. Trừ phi là bằng hữu quen biết rất lâu mới có thể hô thẳng tên họ như vậy.

Hắn lại nói: “Khi ngươi ở cửa phủ nha nghe được Tào Vân Thiên gọi thế tử chắc cũng đã đoán ra thân phận của ta, một lòng muốn chạy trốn.”

Không chỉ như thế, nàng lúc ấy nhìn dáng vẻ của hắn, vẻ mặt không hề có sợ hãi, chỉ là tò mò, rất có loại ý tứ là “Ta biết ngươi đã lâu, hoá ra ngươi lớn lên như vậy a”.

Tô Nhiên nghĩ thầm, cư nhiên mấy cái này đều nhớ đến bây giờ, nàng ha hả cười nói: “Ta lại không phải Tào Ni thật, cho dù trên xe ngựa xuống là a miêu a cẩu, ta cũng phải chạy trốn a.”

Ân Kỳ không nói chuyện, môi mỏng nhẹ nhấp.

Tô Nhiên trên miệng nói thật thống khoái, cảm thấy tìm về được hai phân mặt mũi, khóe miệng hơi cong, đang muốn tiếp tục ăn thì bả vai phải đau xót, làm toàn bộ cánh tay phải tê dại, miếng cá trong tay rơi xuống đất.

“Suýt……” Tô Nhiên hút khí, che lại bả vai oán hận nhìn về phía Ân Kỳ.

Ân Kỳ mặt vô biểu tình: “Đây là cảnh cáo lần đầu, nếu lại quẹo cong mà mắng ta, cục đá ném tiếp theo chính là mắt phải.”

Tô Nhiên cắn môi, cầm mấy lát cá bỏ lên lá cây, chạy đến ngoài động.

Biết ném đá ghê gớm lắm sao?

Nàng ở dưới ánh mặt trời phơi nắng, chậm rì rì mà ăn xong cá lát. Khe núi này trong lành không ô nhiễm, nuôi ra cá hương vị tươi ngon, hơn nữa nàng cả ngày chưa ăn gì, xác thật rất đói bụng, cũng cảm thấy ăn khá tốt.

Nàng vẫn luôn ở bên ngoài ngốc đến khi mặt trời xuống núi, gió lạnh thổi đến mới trở lại trong động.

Vốn tưởng rằng rời đi nàng, Ân Kỳ nhiều ít sẽ không thuận tiện, lúc gặp lại nàng không dám nói là xin lỗi nhưng ít nhất sẽ có chút kinh hỉ linh tinh đi.

Kết quả không ngờ tới, nhân gia vậy mà đã nằm xuống ngủ, hơn nữa vẫn là nằm trên “Giường” của nàng, còn là vị trí nàng hay nằm.

Tô Nhiên thở phì phì đứng ở bên cạnh hắn, sau một lúc lâu cuối cùng cũng không có mặt mũi đánh thức hắn.

Người bệnh nha, tha thứ cho hắn đi, lại nói nhân gia vẫn là lão bản đó.

Nàng nhìn quanh bốn phía, cảm thấy trừ bỏ chỗ này, chỗ khác không có cách nào ngủ được.

Ở trong lòng thầm hung hăng một chút, Tô Nhiên nhẹ nhàng nằm ở bên cạnh Ân Kỳ, một lát sau, nàng trợn mắt, liếc cái hồ bào trên người Ân Kỳ.

Lặng lẽ vươn một bàn tay, lôi kéo hồ bào đắp lên trên người.

Ân Kỳ rốt cuộc chịu không nổi, ngồi dậy, nghiêm túc nhìn nàng: “Ngươi đang làm gì!”

Nếu nói hai đêm trước hắn bệnh đến mức hôn mê, hơn nữa nàng là nam trang, ngủ chung, hắn cảm thấy còn có thể lý giải.

Hiện giờ hắn đã thanh tỉnh, ban ngày hai người cũng nói rõ thân phận, đều biết nàng là nữ nhân, cư nhiên còn nằm bênh cạnh hắn, nữ nhân nhà ai sẽ như vậy?? Thật sự không xem hắn là nam nhân sao?

Tô Nhiên ngồi dậy theo, vẻ mặt sầu khổ. Nếu là nhường ra vị trí vốn dĩ của nàng, lại đem hồ bào cho nàng, nàng cũng không vội vàng nằm bên cạnh hắn a.

Nàng tận tình khuyên bảo: “Nếu ta không ngủ được ta sẽ sinh bệnh, nếu ta đông lạnh ta cũng sẽ sinh bệnh, nếu ta sinh bệnh, ai sẽ chiếu cố ngươi chứ?”

Ân Kỳ không nói lời nào, lạnh như băng mà nhìn nàng.

Thấy Ân Kỳ vẫn không phản ứng, Tô Nhiên cũng phiền: “Ngươi là một người bệnh, chân còn bị gãy, ngươi lại làm không được cái gì. Ta cũng không ngại……”

“Đúng không?” Ân Kỳ nhàn nhạt hỏi lại.

Tô Nhiên nhấp môi, cảm thấy mình có chút nói không lựa lời, nàng uyển chuyển khuyên nhủ: “Ngươi xem, chúng ta tốt xấu gì cũng xem như là đồng sinh cộng tử, sinh tử trước mặt, những cái khác đều là việc nhỏ, ngươi nói có phải hay không?”

Ân Kỳ nhìn nàng hồi lâu, động đậy thân thể đến dưới chân nàng, lưng dựa vách đá, nhắm lại mắt.

Tô Nhiên đợi một lát, thấy hắn không động tĩnh, nghĩ thầm chẳng lẽ hắn là muốn ngồi ngủ? Còn rất thủ lễ.

Nếu hiểu lễ như vậy, hồ bào dứt khoát cũng cùng nhau đắp với nàng nha. Tô Nhiên một mình nằm xong, lại vào bên trong tránh gió.

Ân Kỳ ngồi đến nửa đêm, cảm giác thân thể càng thêm khó chịu, chỗ này cái gì cũng không có, hắn lại có bệnh trong người, chỗ gãy chân sưng đỏ đau lên, thật sự cần nghỉ ngơi cho tốt.

Nữ nhân này thật biết chọn chỗ ở, toàn bộ trong sơn động chỉ có chỗ này là cản được gió.

Hắn thấy Tô Nhiên đã ngủ sâu, liền nhẹ nhàng đến phía trước nàng chậm rãi nằm xuống, tận lực không dán thân thể quá gần nàng, rốt cuộc đối phương vẫn là cô nương chưa xuất các.

Lại đem hồ bào mở ra, đắp ở trên người hai người.

Tô Nhiên mặt hướng vào vách đá, hai mắt nhắm nhưng khóe miệng nhếch lên, vẫn là chịu không nổi đi. Nàng muốn trêu chọc hai câu, môi mới vừa động liền nghe Ân Kỳ phía sau thấp giọng mệnh lệnh: “Câm miệng.”

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Tô Nhiên thức dậy phát hiện trong động không có ai.

Nàng dùng ngón tay tóm tóc lại, tùy ý dùng cọng dây buộc lại, đi ra ngoài động, mãi cho đi đến bên dòng suối mới nhìn thấy Ân Kỳ.

Hắn đang ngồi trên tảng đá, trong tay cầm đầu lâu hôm qua phát hiện trong suối.

Hắn đã ở trong động ngủ ba đêm, Hà Tiến hiệu suất cho dù kém cũng sẽ không có khả năng đến bây giờ còn không có chút động tĩnh gì.

Tô Nhiên cũng thấy không thích hợp, nàng đi đến bên cạnh Ân Kỳ, đầu tiên là nhìn chân bị gãy đã dùng nhánh cây buộc lại của đối phương, mở miệng hỏi: “Người của ngươi không phải sẽ không tới tìm ngươi chứ?”

Ân Kỳ lười trả lời.

Tô Nhiên đến bờ suối rửa mặt, ngoài miệng còn không ngừng nói: “Dù sao bọn họ còn có đứa con trai, thiếu ngươi cũng không có vấn đề gì nha.”

Lời tuy nhiên là trêu chọc, nhưng nàng từ nhỏ đã bị cha mẹ nửa vứt bỏ, vẫn luôn cảm thấy đối với cha mẹ mà nói, nàng là có chút dư thừa.

Ân Kỳ ngừng động tác trên tay, rất có thâm ý mà liếc nhìn Tô Nhiên một cái. Nghe một chút nàng nói cái gì, “bọn họ còn có đứa con trai”, ở trong miệng nàng, Túc Vương gia Vương phi chính là thuận miệng một câu “bọn họ”, thật giống như đang nói Vương thợ mộc nhà cách vách còn có đứa con trai.

Nếu Tô Nhiên muốn sống, cần phải hảo hảo quản tốt cái mồm này.

Hắn mở miệng, nói lại là chuyện khác: “Núi này phỏng chừng có ám đạo, chúng ta không thể ngồi chờ chết.”

“Hửm?” Tô Nhiên quay đầu, “Ý là chúng ta phải tự mình tìm ra đường? Không thể cứ chờ như vậy sao, vạn nhất có người tới tìm ngươi, bỏ lỡ làm sao bây giờ.”

Ân Kỳ đem đầu lâu đoan chính đặt xuống, nhấc lên thân thể, đi lên phía trước xem.

Một lát sau, hắn nói: “Chúng ta đi hướng đông.”

Tô Nhiên nhìn chân của hắn, có chút do dự mà nói: “Chân của ngươi……”

“Không sao.” Hắn chống gậy, chậm rãi đi về phía trước.

Tô Nhiên đi nhanh hai bước đến bên cạnh hắn.

Ân Kỳ quan sát địa hình cùng mặt trời lên xuống, cảm giác trong núi này có cốc trong cốc, bọn họ vừa lúc rơi vào nội cốc, chỉ có như vậy mới có thể giải thích vì cái gì mà Hà Tiến vẫn luôn chưa tới tìm hắn, lúc sơn động sụp đổ, Phó Đại Đao vì cái gì thà rằng bị chôn cũng không nhảy xuống cùng nhau.

Chỉ có một giải thích, bởi vì Phó Đại Đao biết phía dưới còn có đường, bị chôn sẽ không chết.

Lưu lại nơi này không phải đám người cứu viện, mà là chờ chết.

Hắn quay đầu nhìn Tô Nhiên, thấy trên mặt nàng cũng không lo âu, bỗng nhiên muốn dọa nàng.

“Chúng ta có thể không đi ra được.”

“Hả? Không có khả năng.” Tô Nhiên theo bản năng phản bác.

“Ngươi ở đâu ra tự tin đó?” Ân Kỳ nhìn phía trước, giống như vô tình hỏi.

Tô Nhiên thoáng suy tư, nàng là tác giả, nguyên chủ là tiểu vai ác, Ân Kỳ là đại vai ác, hai người bọn họ gánh vác sứ mệnh phụ trợ nam nữ chính thiện lương vĩ đại, sao có thể chết ở nơi như vậy.

Bất quá những lời này nàng không thể nói, vì thế nàng hướng Ân Kỳ cười cười: “Ngươi yên tâm đi, có ta ở đây, không chết được.”

Nàng vừa dứt lời, Ân Kỳ ném đi nhánh cây dùng để làm cây gậy. Hắn nhẹ buông tay làm nó rơi trên mặt đất, trở tay một phen đáp lên trên vai Tô Nhiên, xem dáng vẻ như là phải dùng nàng làm cây gậy bằng người.

Ân Kỳ: “Ngươi không phải nói có ngươi ở đây làm ta yên tâm sao.”

Tô Nhiên:…… Miệng ta sao lại xui như vậy.

Ân Kỳ nói tới nói lui, vẫn là nhanh chóng tìm lại một nhánh cây khác.

Hai người đi rất lâu về phía đông, đi đến cuối dòng suối, phía trước là vách núi cao cao, nước suối từ cửa động trên vách núi chảy ra.

Tô Nhiên nhìn về phía Ân Kỳ, chờ hắn quyết định, loại dã ngoại sinh tồn này không phải thế mạnh của nàng, thế mạnh của nàng là thành thị sinh tồn.

Ân Kỳ ngẩng đầu nhìn cửa động trên cao, ước chừng cao sáu bảy trượng, vách núi không phải đổ thẳng, nếu hắn chân hoàn hảo thì có thể chui vào trong động nhìn xem.

Hắn quay đầu nhìn Tô Nhiên, trong lòng rối rắm một lát, vẫn là từ bỏ ý tưởng kêu nàng bò lên trên.

“Đổi phương hướng khác đi.”

Nếu nơi này thật là cốc trong cốc, đại khái có thể là vòng tròn hoặc nửa vòng cung, lối ra có lẽ có nhiều chỗ.

Khi đi qua sơn động bọn họ ở, Tô Nhiên bắt đầu làm ký hiệu ở ven đường.

“Ta sợ đi xa quay lại không tìm được.”

Ân Kỳ không nói tiếng nào, nàng rốt cuộc lấy tự tin ở đâu mà nói “Yên tâm đi, có ta ở đây”.

Hai người đi hướng ngược lại ước chừng nửa ngày, ở giữa còn xuyên qua một sơn động giống như đường hầm, thế nhưng xa xa lại nhìn thấy con suối chảy ra từ vách núi phía trước.

Tô Nhiên há hốc mồm, hoá ra đi nửa ngày lại vòng trở lại.

Nàng liền tìm tảng đá bên chân đặt mông ngồi xuống, tay nắm thành quyền nhẹ nhàng đấm cẳng chân mỏi toan.

Đấm một lát, bỗng nhiên nhớ tới mình là người hầu của người ta, lại vội đứng lên, cười hỏi Ân Kỳ: “Ngài muốn ngồi chỗ này hay không? Ta cũng giúp ngài đấm bóp?”

Nàng mới nói xong thì sửng sốt, tiếp theo nhăn lại cái mũi hít hít.

“Giống như có mùi thịt nướng……” Tô Nhiên có chút hoài nghi có phải mình hai ngày này đói đến mức sinh ra ảo giác hay không.

Nàng lại cẩn thận ngửi ngửi, liền nghe Ân Kỳ nói: “Không sai, có mùi thịt nướng.”

Ánh mắt Tô Nhiên sáng lên, liền muốn đi tìm hướng phát ra mùi hương lại bị Ân Kỳ một phen giữ chặt.

“Có mùi thịt nướng, nói rõ nơi này có người, phải cẩn thận!”

Tô Nhiên đỡ trán: “Thật là, nhìn ta, chỉ mãi nghĩ đến thịt.”

Ân Kỳ lắc đầu, chậm rãi đi đến hướng truyền ra mùi thịt.

Nơi này cũng là một cái sơn động, bên trong bố trí đến rõ ràng so với cái kia của Tô Nhiên thoải mái hơn nhiều, người ở nơi này hiển nhiên rất có kinh nghiệm.

Kết cấu hình thức trong động chẻ đôi, bên trong nướng một con nhìn không ra là động vật gì, mùi hương đúng là từ này truyền ra.

Tô Nhiên nuốt nước miếng, ở trong động tìm một vòng, không thấy người, nàng đi vào trong vài bước, phát hiện trong một góc có chỗ lún xuống, chắc là nơi người nọ dùng để ngủ.

Chỉ là chủ nhân nơi này đi đâu vậy?

Ân Kỳ phía sau ở nàng, nhìn quanh chung quanh, khóe môi hơi nhếch. Hắn nhìn Tô Nhiên, thấy nàng đưa lưng về phía mình, vì thế từ trong lòng ngực móc ra một quả nhỏ, chính là lúc trước Tô Nhiên cho hắn.

Hắn động tác rất nhanh, bóp nhẹ quả một cái, chảy ra chất lỏng rơi vào thịt nướng.

Sau đó, hắn ném quả giấu vào trong đống lửa, đi đến bên cạnh Tô Nhiên, lôi kéo nàng nấp vào chỗ lún xuống kia.

“Im lặng.” Hắn mệnh lệnh nói.

Tô Nhiên trong lòng một trận kích động vì làm chuyện xấu mà khẩn trương, nàng tiến đến bên cạnh Ân Kỳ, thấp giọng thì thầm: “Có thể là Phó Đại Đao hay không?”

Ân Kỳ cảm thấy bên tai có khí nóng thổi qua, tê tê ngứa ngứa, hắn nhẹ nhàng tránh qua bên cạnh, nghiêng đầu nhìn nàng.

Tô Nhiên hai mắt toả sáng, vẻ mặt chờ mong, khóe miệng còn mang theo ý cười, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cửa vào sơn động.

**

Truyện chỉ đăng tại wattpad meoluoihamhoc.

Núi Hổ Trảo có cái gọi là cốc trong cốc, sau khi Phó Đại Đao phát hiện liền dựa vào thế núi ở trong trại sửa mấy cái ám đạo, sinh tử trước mắt dùng để chạy trốn.

Chốt mở ám đạo chỉ có thể dùng một lần, lúc sau liền vô pháp lại mở ra, trừ phi công nhân lại khai quật một lần nữa.

Hắn nhớ rõ sau khi ám đạo sửa xong, mãi cho đến hiện tại, chỉ có một cái mở ra, là dùng để kiểm tra ám đạo có thành công hay không.

Lúc ấy có một thợ thủ công không cẩn thận rơi vào, phỏng chừng sớm đã không còn xương cốt, ám đạo bị phá hư kia đến nay cũng chưa có trùng tu.

Phó Đại Đao không thể tưởng được, trong toàn trại, kẻ trước tiên dùng ám đạo chạy trốn cư nhiên chính là hắn.

Bất quá cũng may, hắn biết làm sao đi ra ngoài. Chỉ là sau khi hắn rời khỏi đây, phát hiện bên ngoài khắp nơi đều là địch nhân, so với trốn đông trốn tây, không bằng trước tiên đi vào trong cốc này trốn tránh, chờ khi đám người kia giải tán lại trở ra.

Làm sơn phỉ, bình thường hắn hành tẩu ở bên ngoài, loại đồ vật như mồi lửa này đều là vật tùy thân.

Lúc này, lửa nướng thịt không sai biệt lắm, hắn đem nước vừa mới hứng được để cạnh chân, mặt đối cửa động, ngồi dưới đất, cầm lấy thịt chuẩn bị ăn.

Ánh sáng trong mắt Ân Kỳ khẽ nhúc nhích.

Phó Đại Đao đang muốn đưa thịt đến bên miệng, dường như nghĩ tới cái gì liền đem thịt buông, đứng dậy cầm lấy đại đao, nhặt chút nhánh cây đi vào bên trong.

Tô Nhiên có chút khẩn trương, nhìn Ân Kỳ không hề phản ứng liền âm thầm kéo ống tay áo của Ân Kỳ, sờ đến tay của hắn, duỗi ngón tay viết hai chữ ở lòng bàn tay của hắn.

Ân Kỳ cảm nhận được động tác của Tô Nhiên, theo bản năng nắm lấy ngón tay nàng, muốn nàng thành thật một chút, tiện đà phát hiện nàng là đang viết chữ, liền tập trung chú ý phân biệt.

“Chủy thủ.”

Ân Kỳ minh bạch. Tô Nhiên là nhắc nhở chủy thủ của hắn ở chỗ nàng.

Tô Nhiên nghĩ tuy rằng Ân Kỳ bị gãy chân, nhưng nếu thật sự đánh nhau, chủy thủ ở chỗ hắn mới có tác dụng hơn so với để ở chỗ mình.

Mắt thấy Phó Đại Đao sắp đi đến đây, lại cầm nhánh cây trong tay ném xuống đất, lại xoay người rời đi.

Tô Nhiên nhẹ nhàng thở ra.

Còn chưa thở xong, Ân Kỳ đột nhiên duỗi cánh tay ra ôm lấy nàng, khom lưng ôm nàng lăn trên mặt đất một vòng.

Tô Nhiên nghe được bên tai có tiếng gió vun vút, nàng bị Ân Kỳ mang ngã trên đất, nghe được hắn nén rên.

Chỉ là giây lát, Ân Kỳ liền điều chỉnh tốt dáng ngồi, một tay đỡ ở trên chân gãy, đôi mắt nhìn chằm chằm Phó Đại Đao trước mặt.

Mũi đao đối diện ở trước mặt Ân Kỳ.

Tô Nhiên nửa bò nửa quỳ ở bên cạnh Ân Kỳ, một chút cũng không dám động.

Ân Kỳ: “Ngươi làm sao phát hiện?”

Phó Đại Đao: “Bóng trong nước.”

Trong lòng Tô Nhiên nảy ra một danh từ vật lý học —— khúc xạ ánh sáng. Làm nhân sĩ xuyên không, cuối cùng nàng cũng một lần cảm nhận được sự ưu việt về tri thức tiên tiến.

Phó Đại Đao cười dữ tợn: “Không thể tưởng được các ngươi cũng chưa chết, còn cố ý chạy tới chịu chết ha ha ha.”

Ngón tay Ân Kỳ khẽ nhúc nhích, trong đầu đã chuyển qua mấy biện pháp thoát thân, lúc đang muốn mở miệng liền nghe Tô Nhiên đột nhiên phát ra tiếng.

“Không cần xằng bậy, ngươi cũng biết hắn là ai?” Tô Nhiên cẩn thận mà nói.

Nàng sợ chết, tuy rằng cái mũi đao kia không phải chĩa vào nàng, nhưng nếu Ân Kỳ chết, nàng còn có thể có quả ngon sao? Kết cục tám phần so với Ân Kỳ còn thảm hơn.

Phó Đại Đao căn bản không trả lời, trừng hai mắt nói: “Muốn chết.”

“Ngươi có biết Đan ngũ gia hay không?” Tô Nhiên đè nặng giọng nói hỏi.

Nàng còn nhớ rõ Hà Hành Tu từng nói qua tư thương buôn muối lớn nhất huyện Văn Thủy là Đan ngũ gia, tên gọi là gì nàng không nhớ rõ.

Phó Đại Đao sửng sốt, nheo lại mắt, nhỏ đến khó phát hiện gật gật đầu.

Trên mặt Tô Nhiên treo lên vẻ cao thâm khó đoán, giọng điệu mang theo kiêu ngạo: “Vậy ngươi có gặp qua Đan ngũ gia chưa?”

Đan Chính Hạo bình thườnh rất ít khi xuất đầu lộ diện, phía dưới hắn tay sai một đống, căn bản không cần tự mình động thủ. Hơn nữa, Phó Đại Đao là thổ phỉ, Đan Chính Hạo lại có thể được phủ doãn tự mình gặp lén, hai người căn bản không phải cùng một cấp bậc, hắn thật ra cũng muốn làm quen.

Phó Đại Đao khuôn mặt âm u mà lắc đầu.

Tô Nhiên nhẹ nhàng thở ra, chưa thấy qua thì thật tốt quá. Nàng hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt ý bảo Phó Đại Đao nhìn Ân Kỳ.

Ân Kỳ duy trì tư thế bất động như núi, biểu tình trầm tĩnh, trong lòng lại đang buồn cười, nàng lại muốn 'xả da hổ rải nói dối', cũng không sợ mình phá đám.

Tô Nhiên nghĩ tới nói thẳng thân phận của thế tử không tốt lắm, bởi vì có liên quan đến hoàng gia, tội danh khá lớn, Phó Đại Đao làm không tốt sẽ sinh ra ý tưởng cá chết lưới rách. Thân phận Đan ngũ gia thì thích hợp hơn nhiều, địa vị tương đối cao, lại là hắc đạo, cùng Phó Đại Đao dễ dàng sinh ra cộng minh.

Phó Đại Đao trong lòng kinh ngạc không thôi. Tư thương buôn muối đại danh đỉnh đỉnh một phương thế nhưng lại là một tên mao đầu tiểu hỏa vừa mới thành niên như thế này?

Hắn đem trường đao trong tay vung lên: “Bằng đôi ba câu của ngươi liền muốn ta tin ngươi?”

Tô Nhiên khẽ nâng cằm, quay người lại, lưng hướng Phó Đại Đao, nửa ngồi xổm trước người Ân Kỳ, lớn tiếng nói: “Ngũ gia, ngài nói nên làm cái gì bây giờ?”

Nàng mãnh liệt nháy mắt ra hiệu cho Ân Kỳ, huynh đệ à, liên quan đến tánh mạng làm ơn phối hợp một chút.

Ân Kỳ nhìn nàng, nửa ngày không nói lời nào, chờ nàng làm mặt quỷ mà mí mắt đều sắp rút gân, mới rốt cuộc mở miệng nói: “Ba tháng trước, Hà Tam Mãn bị giết chết ở trên sông Thông Quảng, đến bây giờ vị trí của hắn vẫn như cũ không ai ngồi.”

Ân Kỳ tiếp tục: “Ta vốn muốn ngươi tiếp nhận vị trí của hắn, cho nên mời Tào sư gia mượn danh diệt phỉ, thu ngươi vào dưới trướng. Thứ nhất có thể hoàn thành nhiệm vụ triều đình giao cho diệt phỉ, xem như chiến tích làm cho phủ doãn đại nhân thăng chức, thứ hai trước áp chế ngươi một chút, để tránh cho ngươi mượn cơ hội đề điều kiện.”

Tô Nhiên chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm Ân Kỳ, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra lời này là thật hay giả.

Phó Đại Đao nhăn lại mi. Hà Tam Mãn là đường chủ thủ hạ của Đan ngũ gia, bởi vì mỗi lần hắn phụ trách vận muối, đều là muối khắp nơi rơi kín người, vì thế người ta gọi hắn là Hà Tam Mãn. Khoảng thời gian trước có người đến địa bàn huyện Văn Thủy buôn muối, cùng Hà Tam Mãn nổi lên xung đột, hai bên ở trên sông Thông Quảng xảy ra tranh chấp nhỏ, Hà Tam Mãn bị người một đao thọc chết ném xuống sông.

Xong việc, không biết là Đan ngũ gia cùng phủ doãn thương lượng như thế nào, cuối cùng phủ nha xuất binh, lấy cớ thu lại tư muối mà đem đối phương một lưới bắt hết.

Chỉ là việc này ai cũng biết, chỉ bằng vào cái này mà muốn cho hắn tin tưởng thân phận của đối phương tựa hồ không đủ.

Bất quá ngày đó, Tào sư gia xác thật bảo hộ thực tốt người này, đơn giản mà nói thân phận khẳng định là cao hơn Tào sư gia.

Nếu hắn thật là Đan ngũ gia, muốn nhận mình làm đường chủ, nhưng thật ra là chuyện vô cùng tốt.

Một cái trại sơn phỉ sao lại có thể so với làm đường chủ thủ hạ của tư thương muối, dựa vào 'thế bằng đất trống' gia nhập tầng lớp càng cao.

Khi Phó Đại Đao còn đang cân nhắc liền nghe Ân Kỳ lại mở miệng.

“Bất quá đây là ý tưởng của ta ba ngày trước, hiện giờ binh trong tay ngươi hầu như không còn, giá trị của ngươi đã không bằng trước đó, để lại cũng vô dụng.”

Phó Đại Đao và Tô Nhiên đều sửng sốt.

Tô Nhiên trong lòng thầm mắng Ân Kỳ ngốc, dù sao là nói dối lừa hắn, dư thừa thêm một câu như vậy làm gì, vốn dĩ phía trước nói dối rất giống nha.

Trong lòng nàng gấp gáp, ngón tay âm thầm chọc chọc chân Ân Kỳ, muốn ám chỉ cho hắn một chút.

Ân Kỳ trước sau luôn nhìn Phó Đại Đao, trong lòng lại nghĩ, tật xấu của nàng động tay động chân tùy tiện cởi giày thật sự phải sửa gấp, trước kia chỉ mình hắn là nam nhân còn chưa tính, hiện giờ thêm Phó Đại Đao, còn như vậy cũng quá nan kham.

Phó Đại Đao mắt thấy vịt tới tay còn muốn bay, trong tình thế cấp bách liền biện giải cho mình: “Còn không phải các ngươi lật lọng trước sao.”

Ân Kỳ híp mắt: “Tào Vân Thiên còn cố ý phái người nói trước cho ngươi, sao lại kêu lật lọng?”

Phó Đại Đao vung trường đao trong xuống tay: “Ngày ấy các ngươi rõ ràng phái người tới, nói tốt chỉ cần ta từ Mai Hoa Trại lui lại, mọi người liền không có việc gì, kết quả ngày hôm sau liền phái binh tới vây quanh ta!”

Ân Kỳ hơi giật mình, Mai Hoa Trại?

Tô Nhiên vội cúi đầu, nghiêng mặt đi, thầm nghĩ không ổn, liền nghe Phó Đại Đao rống to: “Chính là ngươi, ngày đó chính là ngươi tới nói, tháo mũ giáp ra lão tử thiếu chút nữa không nhận ra ngươi.”

Tô Nhiên trong lòng “chậc” một tiếng, trộm quay đầu, quả nhiên thấy Phó Đại Đao vẻ mặt tức giận mà chỉ vào mình.

Hắn còn căm giận chất vấn Ân Kỳ: “Ngươi dám nói hắn không phải do các ngươi phái tới?”

Ân Kỳ trong lòng sáng tỏ, Tô Nhiên nhất định là giả mạo quan sai làm cái gì đó mới khiến Phó Đại Đao hiểu lầm, cho rằng bọn họ chân trước lừa gạt hắn lui lại, sau lưng lại mang binh bao vây diệt trừ hắn.

Cho nên Phó Đại Đao ngày ấy mới có thể giết đỏ cả mắt rồi.

Ân Kỳ âm thầm thở dài, nhìn về phía Tô Nhiên, thấy nàng đang vẻ mặt ảo não liền biết mình đoán đúng rồi, quả thực cạn lời.

Người này thật là đồ ngốc lớn mật, cái nước đục nào cũng đều tranh, đều dám đi trộn lẫn.

Tô Nhiên giương mắt, nhìn thấy Ân Kỳ đang nhìn chằm chằm nàng, vội hạ giọng vẻ mặt nghiêm túc: “Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm!”
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com