Tất cả
Ám Dục

Thành phố Bạch Sa, ở một nơi được ví như thiên đường của cuộc sống này, dưới ánh đèn màu, vật chất là thứ luôn được coi trọng, chỉ cần có tiền thì sẽ là thượng đế. Nhìn về phía ngã tư đường, xe cộ đang qua lại tấp nập, khóe miệng Dung Ân mỉm cười, mang theo một chút châm chọc, cô gái có vóc dáng cao gầy, mặc trang phục bó sát người màu trắng, váy ngắn đến mông, chân đi một đôi bốt cao gót cùng màu. Khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm tinh tế, thỉnh thoảng cô lại đưa tay nhìn đồng hồ.


Nơi hiện tại cô muốn đi đến chính là “Cám Dỗ”, hộp đêm lớn nhất Thành phố Bạch Sa, giống như tên gọi của nó, rất khiêu khích, rất mờ ám. Nhưng mà làm việc ở đây lương rất cao, có thể đủ để chi tiêu lâu dài trong cuộc sống. Ở dưới ánh đèn, khuôn mặt đó gần như là hoàn hảo, trên người tỏa ra một loại khí phách khiến cho người khác cảm thấy có một loại áp lực vô hình, cả người tràn ngập hơi thở lạnh lẽo, người đàn ông này có sự quyến rũ lạnh lùng, ánh mắt thâm trầm, đôi lông mày sắc bén mà người khác không thể có được. Nam Dạ Tước lấy ví tiền ra, rút ra một xấp tiền giấy, ngay trước mặt mọi người, anh nhét vào trong cổ áo mở rộng của Dung Ân. Ngón tay lạnh lẽo của người đàn ông chạm vào nơi mềm mại trước ngực cô, thậm chí chạm cả vào áo lót của cô. Lúc bỏ tay ra, đầu ngón tay lại như có như không chạm vào ngực cô, khiến toàn thân cô run rẩy..


Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp. Cô giả vờ nghe lời, nhưng khi nhìn người đàn ông ở trên người mình, trong lòng nghĩ, một ngày nào đó anh ta sẽ không được chết tử tế. Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi… Đâu là hồi kết cho truyện bi thương này?





Danh sách chương truyện Ám Dục

Chương 1: Cám Dỗ Chương 2: Ông chủ của Cám Dỗ Chương 3: Cự tuyệt Chương 4: Ra giá Chương 5: Nhục Nhã Chương 6: Đau lòng Chương 7: Sóng Gió Chương 8: Khó xử Chương 9: Thời hạn cuối cùng Chương 10: Cái tát Chương 11: Trừng phạt Chương 12: Đường cùng Chương 13: Giao dịch Chương 14: Đêm mê hoặc Chương 15: Chiếm được Chương 16: Mấy lần đầu tiên Chương 17: Lướt qua Chương 18: Ảnh chụp Chương 19: Là ai? Chương 20: Quá khứ đẹp nhất Chương 21: Em là của tôi Chương 22: Coi như không thấy Chương 23: Chọc giận Tước Thiếu Chương 24: Tính tình của cô Chương 25: Thân thế của Diêm Việt Chương 26: Lạnh lùng gặp lại Chương 27: Tàn nhẫn mà xoay lưng đi Chương 28: Anh vẫn là anh Chương 29: Quá ngây thơ Chương 30: Cho cô một bài học Chương 31: Em sẽ phải quay lại cầu xin tôi Chương 32: Đêm nay, hãy ở lại Chương 33: Anh một tay che trời Chương 34: Muốn nói thật với anh Chương 35: Một màn đẫm máu Chương 36: Tuyệt vọng muốn khóc Chương 37: Điều kiện trao đổi là gì? Chương 38: Anh ấy còn sống, tôi là của anh ấy Chương 39: Cuối cùng cũng nói thật với anh Chương 40: Sự nghi ngờ của anh, quá tổn thương cô Chương 41: Sự khiêu khích của Tư Mạn Chương 42: Muốn tắm chung không? Chương 43: Ngủ một mình không được Chương 44: Hận ý Chương 45: Hạnh phúc, gần trong gang tấc Chương 46: Tiệc đính hôn đổ vỡ Chương 47: Đường cùng Chương 48: Điềm xấu Chương 49: Một đêm không đáng giá Chương 50: Người thứ ba

Bình luận truyện