Ai Là Mẹ Anh

Chương 30



Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản nói chuyện xong, Trương NhấtManh vừa mang giày, vừa kéo Trương Ninh Giản xuống lầu, Trương Ninh Hithì không biết đã xuống tự lúc nào, nhìn thấy hai người cười gian nói:“Chậc chậc chậc, mẹ vừa làm gì với Ninh Giản đáng yêu trong sáng vậy?”

Trương Nhất Manh: “… Trên tay tôi còn có đôi giày đó, anh có tin tôi đánh chết anh không?”

Trương Ninh Hi: “…”

Trương Ninh Hi đã trở về trạng thái bình thường, không còn hung dữquát nạt như ban nãy nữa, nói: “Cô nhìn hai người các cô xem, lên lầulấy giầy thôi mà mất tận nửa tiếng, hai tai của Ninh Giản còn đỏ ửngnữa! Lỗ tai của Ninh Giản nhạy cảm vô cùng, có phải cô đã làm gì nókhông hả?!”

Trương Nhất Manh lạnh lùng cười một tiếng: “Anh còn dám nói em? Làanh mà lại biết chỗ nhạy cảm của em mình ở đâu… Anh có tin em đi kiệnanh tội xúc phạm thân thể con nít không…”

Trương Ninh Hi: “… Em nói cứ như anh là biến thái vậy?! Hồi bé hay giỡn với nhau nên anh mới phát hiện mà!!!”

Trương Nhất Manh “xì” một tiếng, không để ý đến anh ta nữa, TrươngNinh Trí ngồi cạnh Trương Ninh Hi, chắc hẳn là vừa rồi hai người họ cónói chuyện với nhau, Trương Nhất Manh không nhìn anh, Trương Ninh Trícũng không có ý định tham gia vào trận đấu khẩu của Trương Ninh Giản vàTrương Ninh Hi.

Trương Ninh Giản đi ra cửa, Trương Nhất Manh mang giày xong, đi theosau anh, tài xế đã đợi bên ngoài từ lâu, nhìn dáng vẻ của Trương NinhGiản, Trương Nhất Manh suýt nữa đã bật thốt “Hay là con đi với mẹ đi”…

Nhưng dù gì cũng là thú vui riêng của cô và Tề Phỉ, tuy nói là nếu cô mang Trương Ninh Giản đi cùng thì Tề Phỉ cũng không để ý, nhưng như vậy hình như không tốt lắm…

Trương Nhất Manh lấy tay xoa xoa đầu Trương Ninh Giản, nói: “Vô nhà đi, mẹ sẽ về nhanh thôi.”

Trương Ninh Giản nói: “Dạ.”

Anh trả lời rất nhanh, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không động đậy,Trương Nhất Manh thấy anh như vậy, vẫy vẫy tay với anh nói: “Lại đây.”

Trương Ninh Giản vui vẻ bước đến gần cô hơn một chút.

Trương Nhất Manh nói: “Haiz, thật sự là không thể dẫn con đi được mà, mẹ sẽ về nhanh thôi, hứa đấy.”

Trương Ninh Giản thấp giọng nói: “Dạ.”

Trương Nhất Manh suy nghĩ một hồi, sau đó kiễng chân, hôn lên gươngmặt mịn màng của Trương Ninh Giản: “Thôi, ngoan ngoãn vào nhà đi, mẹ sẽvề nhanh thôi.”

Suốt cả quá trình đưa cô ra ngoài, Trương Ninh Giản đều trong trạngthái lấy tay bịt lỗ tai lại, bởi vậ nên Trương Nhất Manh dễ dàng hôn lên mặt anh, ai mà ngờ đứa nghịch tử này lại ranh ma như thế, vào lúcTrương Nhất Manh định kết thúc thì anh chợt thả tay xuống, vòng qua eoTrương Nhất Manh, sau đó nhanh chóng lướt xuống môi cô.

Hôn xong, anh mới vui vẻ bỏ Trương Nhất Manh ra: “Bye bye mẹ! Đi đường nhớ cẩn thận! Đi sớm về sớm!”

Trương Nhất Manh: “…”

“Ừm… biết rồi…” Cô cũng quen rồi… Dù gì thì không quen cũng khôngđược, ai mà biết sau này lại bị anh hôn trộm bao nhiêu lần nữa, nếu nhưlần nào cũng phản ứng kịch liệt thì chắc cô mệt chết mất.

Trương Nhất Manh nhìn nét mặt Trương Ninh Giản như mèo vớ được cá ngon, cười cười bước vào xe.

“Có chuyện gì vui mà thấy cậu cười như hoa mới nở vậy?”

Tề Phỉ đi mua vé với Trương Nhất Manh, sau đó ngồi đợi tới giờ chiếuphim, hai người vừa đợi vừa mua một tờ báo đọc, Tề Phỉ bỗng dưng mởmiệng, lời nói mang không ít ý trêu ghẹo.

“Hả?!” Trương Nhất Manh ngẩn người, sờ sờ mặt mình, đúng là môi côđang cong lên thật, cô phất phất tay nói: “Đâu có gì đâu, tại hồi nãy có nói chuyện với Ninh Giản, tớ mới biết thật ra người cứu tớ là nó! Cóđiều nó sợ tớ đau lòng nên mới không nói cho tớ biết thôi.”

Tề Phỉ cười, chọt chọt vào mặt cô: “Cậu nhìn lại cậu xem, có chút nào đau lòng không, đúng là không có lương tâm, tớ thấy cậu đang vui thìđúng hơn.”

Trương Nhất Manh đẩy tay Tề Phỉ ra, nói: “Không có lương tâm gì chớ,tại tớ thấy Trương Ninh Giản thú vị quá thôi. Sau đó tớ có an ủi nắm nắm lỗ tai của nó, chỉ có chút xíu thôi mà lỗ tai nó ửng đỏ đến tận khitiễn tớ đi, Trương Ninh Hi nói lỗ tai là chỗ nhạy cảm của Trương NinhGiản, kaka.”

“Hừm, biết chỗ nhạy cảm của người ta mà vui vậy sao…” Tề Phỉ cười hì hì nói, “Cậu cũng ghê quá nha…”

Giọng nói của Tề Phỉ không nhỏ, vậy nên kéo không ít ánh mắt của mọi người xung quanh.

Trương Nhất Manh: “…”

“Cậu im miệng cho tớ!” Trương Nhất Manh nói, “Tớ và Trương Ninh Giảnrất là trong sáng! Tớ xem anh ta như “con” của tớ vậy! Tuyệt đối khôngcó ý gì khác!”

Tề Phỉ nói: “Thôi đi, tớ chỉ mới thấy hai cậu đi chung có hai lần, lần đầu tiên là lúc đi công viên giải trí, lần thứ là ở buổi tiệc sinh nhật của anhta, lần nào cũng thấy hai người hôn nhau, ai mà biết các cậu có làm được chuyện gì khác không chớ!”

Trương Nhất Manh: “… … …”

Mọi người xung quanh rõ ràng đang dỏng tai lên nghe…

Chết tiệt! Cô và Trương Ninh Giản chỉ mới hôn nhau có ba lần thôi!!! Nhưng mà lần nào cũng bị Tề Phỉ bắt gặp…

Không đúng, dùng từ “bắt gặp” thế này hình như hơi mờ ám thì phải…

Tề Phỉ không hề chú ý, tiếp tục nói: “Với lại tớ cảm thấy rất kì lạ,theo lí mà nói, ngày nào cậu cũng ôm tới ôm lui với Trương Ninh Giản,cậu phải thích anh ta mới đúng, sao lại thích Trương Ninh Trí được cơchứ.”

Trương Nhất Manh giải thích: “Làm sao mà tớ thích Trương Ninh Giảnđươc chứ?! Cũng vì ngày nào cũng ôm tới ôm lui nên tớ vốn không coi anhta là người đàn ông bình thường mà! Tớ làm sao mà thích anh ta được…Trương Ninh Trí thì khác, anh ta có thể coi là bình thường nhất trong ba anh em nhà họ Trương, cậu cũng biết mà, lạnh lùng nhưng thi thoảng lạitỏ ra dịu dàng, cô gái nào mà chịu nổi cơ chứ!!!”

Tề Phỉ nói: “Xì, nhưng mà trong số đó không có cậu chớ gì.”

Trương Nhất Manh suy nghĩ một chút, nói: “Dĩ nhiên, điều đó chứng minh tớ rất là mạnh mẽ.”

“Sai – -” Tề Phỉ ngắt mặt của Trương Nhất Manh, “Chứng minh là cậurất lí trí, mà những cô gái đang yêu thì không thể liên quan đến hai chữ này.”

Trương Nhất Manh ngẩn người, sau đó nói: “Giờ nói chuyện này cũngchẳng còn ý nghĩa gì nữa, dù gì tớ cũng quyết từ bỏ Trương Ninh Trírồi.”

Tề Phỉ gật đầu.

Một lát sau, khi hai người sắp vào rạp chiếu phim, Tề Phỉ bỗng nhiên hỏi: “Trương Ninh Hi là GAY thật sao?”

Trương Nhất Manh: “??!!”

Tề Phỉ tỏ ra không quan tâm, hút vài ngụm coca, nói: “Chẳng phải anhta có quan hệ với Tả Hưởng sao? Còn biết chỗ nhạy cảm của em trai mìnhnữa, biến thái!!!”

Trương Nhất Manh: “…”

Cũng may bây giờ Trương Ninh Hi không có ở đây, nếu không nhất địnhsẽ nhảy xuống biển tự sát mất! Trương Nhất Manh cô cũng không hiểu vìsao hồi trước lại có thể kết bạn với Tề Phỉ nữa…

Đây hết thảy đều là vận mạng an bài, tính cách quyết định a…

Khi vào xem phim, Trương Nhất Manh và Tề Phỉ tìm chỗ của mình rồi đặt mông ngồi xuống, màn hình vẫn còn đang chiếu quảng cáo, Trương NhấtManh nhỏ giọng nói với Tề Phỉ: “Trương Ninh Hi không phải là gay đâu,lúc đó tớ chỉ đùa thôi, Tả Hưởng với họ có quan hệ gì, cụ thể ra sao thì tớ không biết, tớ chỉ thấy rất kì lạ, Trương Ninh Trí mạnh mẽ là thế,lạnh lùng là thế mà lần nào xảy ra chuyện cũng nhường nhịn Tả Hưởng,chẳng phải rất kì lạ sao?”

Tề Phỉ nhỏ giọng nói: “Cũng đúng, vậy đi, đợi lúc về nhà tớ sẽ hỏi ba tớ thử xem, biết đâu nghe được tin tức gì thì sao.”

Trương Nhất Manh nói: “Vậy không tốt đâu.”

Tề Phỉ nói: “Thì cứ gạt ông ấy, nói là Tả Hưởng đang theo đuổi tớ, để ông ấy điều tra thay tớ, ông ấy thích nhất là được làm thông gia vớiđám công tử giàu có mà.”

Trương Nhất Manh nói: “… Đúng là hy sinh cao cả thật…”

Sau khi phim bắt đầu chiếu thì hai người yên lặng, không nói gì nữa,phần 2 của bộ phim thậm chí còn hay hơn cả phần 1, khi Holmes ném vợ của Watson ra khỏi xe lửa, Watson nắm áo của Holmes lại, hai người vật lộnvới nhau…

Gần như tất cả mọi người trong rạp đều cười khúc khích, Nhất Manh và Tề Phỉ cũng không ngoại lệ…

Bộ phim kết thúc sau hai tiếng đồng hồ, hai người vui vẻ đi ra ngoàirạp, trước khi Trương Nhất Manh vào rạp có đặt chế độ im lặng cho điệnthoại, sau khi ra ngoài cô mới lấy ra xe, phát hiện Trương Ninh Hi vàTrương Ninh Trí có gọi rất nhiều lần cho cô, có thêm cả tin nhắn củaTrương Ninh Hi: Sao cô không nghe máy vậy?! Ninh Giản ngất xỉu rồi!

Sau đó có thêm một tin nữa: Đọc được tin nhắn rồi thì tới bệnh viện mau.

Trương Nhất Manh sửng sốt, chạy ra ngoài, tiện thể đưa điện thoại cho Tề Phỉ đang ngơ ngác nhìn cô, Tề Phỉ đọc xong cũng hít sâu một hơi, sau đó nắm tay cô an ủi: “Không sao đâu, đừng sợ, đừng sợ…”

Tề Phỉ nắm tay giúp cô như được tiếp thêm sức mạnh, cô gật đầu nhìnTề Phỉ, sau đó hai người ra ngoài bắt xe, xe chạy đến bệnh viện, còn TềPhỉ thì nắm tay Trương Nhất Manh suốt cả đoạn đường như muốn chắc chắnrằng cô không có việc gì cả.

Trương Nhất Manh cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp vô cùng, khiđèn đỏ, khi thì kẹt xe, còn phải xuống xe chạy vào bệnh viện… Tất cảthời gian đó như kéo dài, làm cho cô cảm thấy lo lắng hơn bao giờ hết.

Tề Phỉ chạy vào trong bệnh viện, hỏi một cô y tá: “Chị Vương, cậu banhà họ Trương hôm bữa nằm ở bệnh viện chúng ta bây giờ đâu rồi?”

Người trong quầy nhìn Tề Phỉ, sau đó nhanh chóng nói số phòng, Tề Phỉ nhìn sang Trương Nhất Manh, hỏi thêm một câu: “Không có gì nghiêm trọng chứ?”

Chị Vương nói: “Không có gì, chỉ ngất xỉu thôi, chắc là tuột huyết áp hay là bị sốt gì đó.”

Tề Phỉ thở phào nhẹ nhõm, quay lại mới thấy sắc mặt Trương Nhất Manhđỡ hơn một chút, nói: “Thấy chưa, tớ đã bảo cậu đừng lo lắng quá mà…Trương Ninh Hi đó vốn là vậy, lúc nào cũng làm quá lên.”

Nói thì nói vậy nhưng mà Trương Ninh Trí cũng gọi cho cô, chắc chắn có chuyện xảy ra.

Hai người bước vào thang máy, tìm số phòng mà chị Vương nói, là phòng VIP, Trương Nhất Manh gõ cửa phòng, nói: “Tôi là Nhất Manh đây.”

Giọng nói của Trương Ninh Hi vang lên: “Cô vào đi.” Ai Là Mẹ Anh

Giọng nói của Trương Ninh Hi có phần gấp gáp, nhưng dường như khôngcó gì xảy ra cả, Trương Nhất Manh khẽ thở phào nhẹ nhõm, mở chốt cửa ra, đi vào.

Trương Ninh Giản đúng là không có gì, anh đã tỉnh, dựa người vào cạnh giường, Trương Ninh Trí và Trương Ninh Hi thì ngồi trên ghế sofa bêncạnh.

Trương Nhất Manh chạy nhanh đến chỗ Trương Ninh Giản, lấy tay sờ sờ trán của anh: “Ninh Giản, con không sao chứ?”

Trương Ninh Giản khẽ mỉm cười, lịch sự nhưng xa cách, anh nhẹ nhàngné khỏi tay Trương Nhất Manh, nói: “Cô là Trương Nhất Manh sao?”