Ai Là Của Ai

Chương 23: Nhớ nhung là chuyện đương nhiên



Kết thúc đợt thi, một họckì cứ như vậy mà trôi qua, kì nghỉ xuân cũng đã bắt đầu.

35 ngày xa cách, theo kếhoạch, Chu Vệ thấy hoàn toàn không cần phải lo lắng, cũng nên xa cách một thờigian, để cho người nào đó còn có thời gian ngẫm nghĩ. Quan trọng là Trần TriêuHuy căn bản không có tinh thần giác ngộ, ngờ ngệch khiến cho người ta phải phátđiên, nhưng cũng không thể nói cô hoàn toàn không có thay đổi gì, ít nhất côđối với người bên ngoài cũng không bao giờ tùy ý như vậy, ngay cả bạn traitrước cũng không được hưởng đãi ngộ này. Đưa cô đến nhà ga, sắc mặt tiểu tử kialiền biến sắc, nhưng người nào đó vẫn vô tâm vô phế hỏi tại sao thời tiết lạnhnhư thế này anh không chịu vào xe mà ngồi, nếu anh là Dương Cảnh, chỉ sợ lúcnày đã nằm trong bệnh viện truyền máu —— bởi vì đã bị phun hết mất rồi.

Vài ngày sau khi TriêuHuy đi khỏi, anh cũng thu xếp mang theo Thọ Thọ trở về nhà. Tuy rằng từ trườngvề nhà không xa lắm, nhưng bình thường anh cũng không hay về. Bởi vì trong nhàchưa chắc đã có ai, cha già thì thường xuyên ra ngoài giải quyết công việc, màmẹ già lại thích tụ tập với mấy người bạn thân thiết, anh ở nhà một mình cũngthật buồn chán. Lúc có người ở nhà cũng thực là phiền toái, mẹ già cả ngày bởivì một chuyện không đâu vào đâu tới làm phiền anh, làm cho anh phiền không chịunổi. Thật may trong khoảng thời gian này công việc anh có vẻ bận bịu, mẹ giàđại khái cũng biết khó khăn của anh, không đến quấy rầy anh nữa, bên tai thanhtịnh đi không ít.

Vừa mới được vài ngày,anh lại ngay lập tức thường xuyên nhớ tới cô, lúc ăn cơm, lúc cùng Thọ Thọ đichơi, khi làm việc…

Nhớ nhung cũng khiến chongười ta thật khổ sở.

Trần Triêu Huy cũng rấtbuồn chán, mùa đông ở phía nam rất lạnh, không muốn đi ra ngoài, chỉ nằm mốcmeo trong nhà.

Ông ngoại Trần gia quansát mấy ngày, cùng bạn già nói chuyện: “Đứa nhỏ kia hình như đang có tâm sự gìphải không?”

“Ông cũng thấy à?” bà ngoại nhìn Triêu Huy đang nằm trên ghế sofa ôm ôm cái gối cứ một chốclại lật qua lật lại.

Đứa nhỏ này, muốn nói nócó điểm gì không thích hợp bọn họ thực không thể nói rõ ràng, hình dung thế nàocũng không rõ, nhưng là cảm thấy cô tuy chuyện gì cũng làm tốt nhưng lại thiếumột chút tinh thần, thiếu đi sự hưng phấn...

“Hay là bà ra hỏi nó đi.”

“Hỏi thì có ích lợigì, con bé là đứa kín đáo, có tâm sự gì đều giữ ở trong lòng cả.” bà ngoạisuy nghĩ một lát, nói thêm, “Hay là Hải Viện lại nói gì không đúng?”

Aizz, đối với hai mẹchúng nó, đời trước không biết có phải kẻ thù hay không, chưa từng có lúc hợpnhau, vừa thấy mặt liền giận dỗi. May mắn Tiểu Huy là một đứa không thích tranhcãi, bằng không nhất định ngày nào trong nhà cũng ồn ào, quan hệ của mẹ conchúng nó lại càng căng thẳng.

Hải Viện vất vả đi du họctừ Mỹ trở về, vốn tưởng mẹ con sẽ vì xa nhau mà sẽ hòa giải, nào ngờ còn chưangồi ấm chỗ, lại bởi vì một vấn đề mà cục diện lại lâm vào bế tắc.

Trần Hải Viện hỏi: “Nghenói người ở thành phố B nơi nơi đều là làm quan lớn, con cũng nên tìm lấy mộtngười mà dựa dẫm?”

Lực sát thương mười phần…Trần Triêu Huy đang vùi đầu ăn cơm chậm rãi ngẩng đầu lên.

Hai vị lão nhân gia cònchưa kịp nói gì, Trần Hải Viện còn nói: “Không có người dựa dẫm? Mẹ nghĩ concũng chỉ là một con nhóc mà thôi.”

“Con nhóc cũng là do mẹsinh ra.” Trần Triêu Huy thản nhiên đáp lại một câu.

“Hừ, gien của ta vô cùngưu tú, chỉ sợ là di truyền hết những yếu kém của người khác.” Trần Hải Viện vẻmặt chán ghét.

Trần Triêu Huy đã sớmquen biểu hiện của mẹ cô khi nhắc đến người kia, có điểm bất mãn: “Người kháclà ai?”

Chỉ một câu này thôi,khiến cho bữa cơm đoàn viên lại trở nên khó nuốt.

Aizz, hai lão nhân gianghĩ lại cũng chỉ có thể than vắn thở dài. Trần Duy Ý định tìm cháu gái nóichuyện, khuyên giải cô, điện thoại của cô bỗng vang lên, ông đành phải để sau.

“Tôi Triêu Huy đây.” Chỉthấy Trần Triêu Huy lười biếng tiếp điện thoại, động tác chuyển kênh trên taycũng không vì thế mà dừng lại.

Bên kia truyền đến mộtgiọng nói quen thuộc: “Em vẫn đang ngủ à?”

Triêu Huy lập tức giậtmình, điều khiển trong tay cũng suýt văng ra ngoài… Hô, may mắn là bắt lạiđược.

“Không, không có… Em đangxem tivi thôi.”

Cô vội vàng nói, bây giờđã là bốn giờ chiều, còn hỏi cô đang ngủ sao?

“Nghe qua có vẻ rấtgiống.”

Giọng nói uể oải của côChu Vệ nghe được vài lần, hơn phân nửa đều là vào giữa trưa, cho nên anh đoánkhi đó cô đang ngủ.

“Ừ… Tìm em có việc gìvậy?” Trần Triêu Huy không giải thích, trực tiếp nói sang chuyện khác.

“Không có việc gì thìkhông thể tìm em sao?” Chu Vệ hỏi lại cực kỳ hợp tình hợp lý, khiến cho TriêuHuy không còn lời nào để nói.

“Quả thật đúng là có chútviệc.”

Chu Vệ cười cười, nói:

“Máy tính trong văn phònganh có vấn đề, lúc trước vẫn bình thường, tự nhiên vừa rồi màn hình đen xì, mộtlúc sau cứ sáng lên rồi lại tắt, thử vài lần đều không được, có ít tài liệu đểtrong máy tính, trợ lí lại không chuẩn bị tài liệu dự bị, anh lại cần gấp.”

“Tìm vài người thử sửaxem, nếu không có ai em có thể giới thiệu…”

Trần Triêu Huy đề nghị.

“Vô ích thôi” Chu Vệ trựctiếp loại bỏ phương án này, “Đã tìm ba người rồi, nhưng họ đều bó tay.”

Trần Triêu Huy suy nghĩmột chút, hỏi: “Máy khởi động bình thường?”

“Rất bình thường, ba vịnhân viên chuyên nghiệp có thể đảm bảo.” Chu Vệ cố ý nhấn mạnh bốn chữnhân viên chuyên nghiệp.

Trần Triêu Huy nghe raanh đang rất tức giận có chút bườn cười, quả thực anh cũng có lúc phải nổi cáu,xem ra tài liệu này thật sự rất quan trọng với anh.

“Màn hình thế nào?” côhỏi tiếp: “Có phải là máy tính để bàn không?”

“Đúng là máy tính để bànnhưng màn hình không có vấn đề, đã thử bằng cách nối vào máy khác rồi.”

- Ừm.. Có khi là do RAMkhông nhỉ? Lúc vận hành có nghe thấy tiếng tít … tít… tít không?” Cô lại hỏi.

Đợi một lát, điện thoạitruyền đến cho một người khác, giọng điệu có vẻ hơi bực mình:

”Tôi là nhân viênsửa chữa YYY của công ty máy tính XXX số một thành phố, ổ cứng bình thường,màn hình máy cũng bình thường, chúng tôi mỗi một phần đều test qua, tất cả đềurất bình thường, nhưng không hiểu vì sao màn hình lại đen, cô không tin sựchuyên nghiệp của chúng tôi ư ?”

Trần Triêu Huy ngẩn ra:“À, cám ơn.”

Chu Vệ nghiêm mặt tiếp nhậnđiện thoại, anh đương nhiên biết việc gọi cho một sinh viên giúp đỡ, chính làkhiêu chiến lòng tự trọng của ba vị này, nhưng anh cũng không buồn để ý, anh đãcho bọn họ cơ hội, chẳng qua bọn họ làm không tốt mà thôi.

“Thế nào?” Anh hỏi.

Trần Triêu Huy cầm mộtcái quả táo, mạnh mẽ cắn một miếng: “Ha ha, về cơ bản em đã đoán được nguyênnhân.”

“Nguyên nhân là gì?”

“Nguồn điện.” Cô lại cắnthêm một miếng,

“Không phải nguồn điệnbên trong ổ cứng, mà là nguồn điện cung cấp không ổn định, em nghĩ các anh nên ấnchặt lại phích cắm hoặc đổi cái ổ cắm khác đi là được.”

ChuVệ: “…”

Cúp điện thoại, TrầnTriêu Huy cười tủm tỉm cắn quả táo, tưởng tượng tình hình của Chu Vệ bên kia.

Trần Duy Ý cùng bạn giàquay mặt nhìn nhau, như thế nào lại trở nên vui vẻ như vậy ? Đúng là người trẻtuổi, thay đổi thật nhanh chóng. Cuộc điện thoại vừa rồi, hẳn là bạn tốt gọitới rồi? Hy vọng có thể thường xuyên gọi đến nữa.

Cúp điện thoại, Chu Vệnhìn lướt qua ba vị nhân viên bảo trì đang khiêu khích, xoay người rút phíchcắm, ấn chặt lại, nhẹ nhàng mà khởi động lại.

2 phút sau, tất cả mọingười ngây ra, này… Quả thật là tài năng.

Mọi người rốt cuộc cũnghiểu được cái liếc mắt vừa rồi của Chu Vệ là ý gì…

“Ha ha, coi như đây làkinh nghiệm đi,” Lão Trương hòa giải, nhưng càng nói lại càng thấy được là nănglực ba người kia không cao, làm cho người ta càng thấy quẫn bách.

Tiễn người, lão Trươnglau mồ hôi lạnh: “Vừa rồi cậu có nhìn thấy không, biểu hiện của ba vị kia thậtphong phú.”

Chu Vệ không nói gì, chỉngồi xem tài liệu.

“Chu Vệ, bạn của cậu thậtlợi hại .” Lâm Thích tán thưởng nói.

“Không chỉ là bạn bè đâu~~” lão Trương nhiều chuyện nói chen vào.

Lâm Thích thấy được bầukhông khí màu hồng, kinh ngạc nói: “Chu Vệ hóa ra cậu là hoa đã có chủ rồi?Thật đáng tiếc, nhiều em gái xinh đẹp còn đến nhờ tớ làm mối cho đấy.”

“Đáng tiếc cái quỷ, cậuta có chủ, cơ hội không phải dành cho cậu sao?” Lão Trương nhíu mày nói thêm.“Chu Vệ, Trần sư muội khi nào thì về? Chúng ta dù sao cũng thật có phúc. Dù saocũng là người một nhà, cũng sẽ không chiêu đãi khách qua loa chứ.”

Chu Vệ ngẩng đầu liếc mắtmột cái, nói: “Ở nhà chúng tôi, kinh tế là độc lập.”

Vậy là có ý gì? LãoTrương nhìn về phía Lâm Thích.

Lâm Thích nghĩ nghĩ, nói:“Đại khái là nói, luật sư ở nhà cần lên tiếng hỗ trợ, hay là muốn trả tiền phísinh hoạt.” [Sa: chắc xoáy việc anh bị vợ chèn ép]

Tâm thật sự là ngoan độca… Lão Trương trong lòng rơi lệ.

Buổi tối, trên Video trựctuyến.

“Nói đi, em gặp chuyện gìkhông vui vậy?” Chu Vệ một chút cũng không biết nghệ thuật khéo léo.

“Chẳng có gì không vuicả.” Trần Triêu Huy phủ nhận cũng rất trực tiếp.

“Vậy sao giọng điệu lạirầu rĩ đến vậy?”

Trần Triêu Huy trừng mắt,không hỏi anh vì sao lại nghe ra như vậy, dù sao anh cũng có chỗ hơn người, côhỏi cũng không biết được. Cô không muốn nói, dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi,nhắc lại cũng không có ý nghĩa gì, huống hồ cô lại cảm thấy…

“Anh không có nghĩa vụphải nghe em phàn nàn.” Cô nhắc nhở anh.

Chu Vệ nghe xong, cúi đầucười khẽ, thông qua tín hiệu truyền tới hình ảnh mơ hồ nhưng vẫn làm cho ngườita cảm thấy tâm động như trước, anh nói:

“Anh quả thực không cónghĩa vụ, nhưng mà, Triêu Huy, than thở với bạn bè là chuyện bình thường, em đểý cái gì?”

Bạn bè?

Trần Triêu Huy bị từ ngữquen thuộc này làm cho sửng sốt, bọn họ hóa ra đã là bạn bè ư. Có tâm sự, tìmbạn bè nói hết, quả thật là chuyện bình thường.

“Chẳng lẽ em không tinanh, sợ anh tiết lộ sao?” Chu Vệ lại truy kích.

“Đương nhiên không phải…”Trần Triêu Huy do dự, chậm rãi kể ra tâm sự của mình.

Cô và mẹ đương nhiênkhông phải là quan hệ từ nhỏ đã xấu như vậy, đại khái là thời gian năm cô họclớp một lớp hai, cô thường xuyên hỏi mẹ về chuyện của ba, ban đầu mẹ vẫn trảlời cô, nhưng lâu dần cô vẫn hỏi đi hỏi lại mẹ cũng không còn kiên nhẫn nữa,thậm chí gắt gỏng. Mà mẹ là một người tham công tiếc việc, không có nhiều thờigian ở cùng cô, khoảng cách giữa hai mẹ con càng ngày càng lớn, cuối cùng khicô lựa chọn đại học A, cảm xúc của mẹ liền đến cực điểm, chẳng những tìm mọicách ngăn cản, ngăn cản không được chuyển qua châm chọc khiêu khích, thậm chínói cũng không cần suy nghĩ. Có đôi khi, cô thật sự thực hoài nghi, mẹ có phảilà giận chó đánh mèo, giận cá chém thớt, đem hận ý với ba trút hết lên người côhay không?

“Nói như vậy, ba của em ởthành phố B?” Chu Vệ hỏi.

“Vâng, em biết ông ởđâu.” Trần Triêu Huy bình tĩnh trả lời, “Lúc trước là muốn thấy ông, xem ngườicho em một nửa gien là người như thế nào, hiện giờ em không còn suy nghĩ đónữa. Với em mà nói, hiện tại người nhà vậy là đủ rồi, ông có tồn tại hay không,quả thật không còn quan trọng nữa.”

Ý nghĩ này là sau khi bàngoại bị bệnh mới xuất hiện, quý trọng những thứ trước mắt vẫn là quan trọnghơn.

“Vẫn còn chưa đủ, tươnglai em sẽ có nhiều người nhà hơn.” Cô sẽ có ông xã, có bé con, có một gia đìnhnhỏ của chính mình.

“Có lẽ vậy, chị họ của em sắp kết hôn, em muốn làm phù dâu.” Nói tới đây, Trần Triêu Huy rốt cụccũng cười, “Em có chút chờ mong.”

“Chúc mừng nhé, khaigiảng nhớ đem ảnh cho anh xem.”

“Được, nhưng anh đừng nênkì vọng nhiều.” Trần Triêu Huy dừng một chút, nói: “Cám ơn anh, Chu Vệ.”

“Là bạn bè còn cảm ơn cáigì?” Chu Vệ trả lời, giọng điệu đột nhiên trở nên trầm thấp, “Thật ra, anh cóchút nhớ em.”

Hả? Triêu Huy ngẩn ra,mặt ửng hồng.

“Thọ Thọ cũng rất nhớ em,có phải hay không, Thọ Thọ?” Kế tiếp là hai tiếng sủa hăng hái của Thọ Thọ.

”Em đấy? Có nhớ haingười bọn anh hay không vậy? Nếu không có, người bạn như em cũng thật sự là quátuyệt tình.” [ Sa: Anh giỏi lấp liếm ghê]

“Em, em… Đương nhiên cũngnhớ hai người.” Triêu Huy nói xong mặt đỏ hồng.

“Nhớ là đương nhiên ,không cần xấu hổ.” Chu Vệ mở miệng giáo dục cô.

Đương nhiên sao?… So vớichuyện này, cô quả thật thấy cái người đem chuyện nhớ nhung ai đó nói ra thậtdễ dàng da mặt quả thật là dày.