Tất cả
Ai, Anh Hùng Khí Đoản!
Sáng sớm trong phòng nghỉ, tiếng nghị luận cùng bực tức của các lão thần tựa như thủy triều, từng đợt từng đợt cao hơn trước. Bỗng nhiên một tiếng nói vang lên: “Vào triều”, chúng các đại thần mới dừng lại việc kêu khổ , tiêu sái nối đuôi nhau vào triều đường.

Ở hai sườn bậc thềm bạch ngọc, các thị vệ cao lớn khôi ngô đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn bọn họ, trong lòng thở dài: ai, Hoàng Thượng lại muốn xuất binh, các đại nhân thật hảo đáng thương a, hôm trước mới bồi dưỡng xong một đám thanh niên đưa đến tự Tự Lĩnh Châu, Hoàng Thượng rõ ràng đáp ứng làm cho bọn họ nghỉ hai mươi ngày, ai ngờ hai ngày còn chưa xong, liền đã muốn đi bước nữa. Ai, cũng không biết ngọc nha kim khẩu của hoàng đế chủ tử có phải hay không mọc ở trên trán, dù sao khẳng định cũng không phải ở miệng, hắn toàn thân trên dưới không chuẩn nhất chính là cái miệng.

Hãi hùng nhất là hoàng đế của bọn họ lại đi nhắm chúng một quan viên của nước đối địch, lưới tình lâm ly bi đát như vậy thật đúng là làm tổn thương hoàng đế bệ hạ a~. Có điều thái độ của các lão đại thần đều là một dạng xem kịch vui, cười trên nỗi đau của người khác sau bao tháng ngày họ bị bóc lột sức lao động nha. Vậy nên một vài buổi bàn tán buôn dưa trong phòng nghỉ cũng rất vui vẻ được triển khai với chủ đề: anh hùng khí đoản.

Bình luận truyện